Chương 12 - Ngọn Lửa Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Có thương xót, cũng có… tán thưởng.

“Theo ta vào đi.”

Bà quay người, chống gậy đi về phía trong trại.

Hai tên hộ vệ tránh đường cho ta.

Ta ôm Cố Chiêu, đi theo sau bà lão.

Ta bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Con đường trong trại được lát bằng đá xanh.

Bên đường, có những người Nam Cương mặc đủ màu y phục.

Ai nấy đều dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn ta.

Chỉ trỏ, xì xào bàn tán.

Ta cúi đầu, không dám nhìn họ.

Ta giống như một kẻ lạc bước, hoàn toàn không hợp với mọi thứ nơi đây.

Bà lão đưa ta đến một căn nhà sàn ở tận cao nhất trong trại.

Đó là nhà bà.

Cũng là y quán của trại.

Trong nhà tràn ngập mùi dược thảo nồng đậm.

Trên vách treo đủ loại cỏ khô và xương thú mà ta không gọi được tên.

Bà lão bảo ta đặt Cố Chiêu lên một chiếc giường tre.

Đích thân bà điều chế dược liệu cho Cố Chiêu.

Đó là một chén thuốc màu xanh tỏa ra hương thơm thanh nhẹ.

Bà bảo ta cho Cố Chiêu uống xuống.

“Đứa trẻ bị hao tổn quá nhiều, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt.”

Bà lão nhìn ta, chậm rãi nói.

“Từ hôm nay trở đi, hai đứa cứ tạm ở lại đây trước.”

Ta kích động đến tay chân luống cuống.

Ta quỳ sụp xuống, muốn dập đầu với bà.

“Cảm ơn bà, cảm ơn bà!”

Bà dùng gậy, khẽ đỡ lấy ta.

“Đừng cảm tạ ta.”

“Người ta cứu, không phải ngươi.”

“Mà là một người mẹ, vì con mình mà đến mạng cũng không cần.”

Bà nhìn ta, ánh mắt thâm sâu.

“Nhưng trong trại chúng ta, không giữ người vô dụng.”

“Sau khi đứa trẻ khỏi rồi, ngươi nhất định phải chứng minh, ngươi có giá trị để ở lại nơi này.”

Ta hiểu rồi.

Trên đời này làm gì có bữa cơm miễn phí.

Muốn sống tiếp ở nơi đây, ta nhất định phải mang bản lĩnh ra.

“Ta làm được mọi việc.”

Ta nhìn bà, ánh mắt kiên định.

“Ta biết hái thuốc, biết săn bắn, biết làm tất cả những việc nặng nhọc.”

“Chỉ cần có thể để ta và đứa trẻ sống tiếp.”

Bà lão gật đầu.

Bà nhìn ta, ánh mắt ấy như đang nhìn lại chính mình thời còn trẻ.

“Đi đi, trước hết đi nghỉ ngơi.”

“Vết thương của ngươi, cũng nên xử lý rồi.”

Bà chỉ về một căn phòng nhỏ ở bên cạnh.

Ta ôm Cố Chiêu, đi vào trong.

Phòng rất nhỏ, nhưng rất sạch sẽ.

Ta sắp xếp cho Cố Chiêu yên ổn.

Nhìn khuôn mặt hắn đang ngủ say.

Trái tim ta, cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Chúng ta, đã có một nơi mới có thể che gió chắn mưa.

Dẫu chỉ là tạm thời.

Dẫu con đường phía trước vẫn còn chưa rõ.

Nhưng ít nhất hiện tại chúng ta an toàn rồi.

Ta nhìn đôi tay mình đã không còn ra hình dạng gì nữa.

Trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.

Đôi tay này, không còn là tay của một nha hoàn chỉ biết nhóm lửa nữa.

Nó có thể hái thuốc, có thể leo núi, có thể vì người thân duy nhất của ta mà liều ra một con đường sống.

Thế là đủ rồi.

Mười

Nhà sàn của bà lão, trở thành ngôi nhà tạm thời của ta và Cố Chiêu.

Ta không phụ lời bà lão nói.

Ta phải chứng minh giá trị của mình.

Vết thương trên người ta còn chưa lành hẳn, đã bắt đầu cùng những người phụ nữ trong trại lên núi.

Bọn họ đi hái những loài cây có thể dùng để nhuộm vải, ta thì đi tìm thảo dược mà bà lão cần.

Thảo dược trong núi Ô Mông, những thứ ta học được từ chỗ Lý bá, có cái giống nhau, cũng có cái khác nhau.

Ta như một miếng bọt biển khô cạn, điên cuồng hấp thụ những tri thức mới.

Bà lão trở thành người thầy mới của ta.

Bà ít lời, nhưng mỗi một câu, đều ẩn chứa trí tuệ trăm năm của Nam Cương.

Bà dạy ta phân biệt cỏ độc và thuốc lành.

Loại cỏ nào có rễ có thể cầm máu.

Loại hoa nào có nước có thể giải độc rắn.

Loại quả của dây leo nào, ăn vào sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác.

Ta học rất nhanh, nhớ rất kỹ.

Bởi vì ta biết, những thứ này đều là vốn liếng để ta và Cố Chiêu nương thân lập mệnh ở đây.

Người trong trại, ban đầu đối với ta, một nữ tử người Hán, là xa cách và cảnh giác.

Ánh mắt họ nhìn ta, đầy phòng bị.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)