Chương 12 - Ngôi Vị Quý Phi Và Những Mưu Kế Hậu Cung
“Trẫm không tin.”
Hắn nắm tay ta.
“Nhưng triều đình bàn tán xôn xao, trẫm cũng không thể bỏ mặc.”
Ta nhìn hắn, đợi hắn nói tiếp.
“Trẫm muốn… điều phụ thân nàng hồi kinh, bổ nhiệm làm Binh bộ Thượng thư.”
Hắn nói.
“Một là có thể bịt miệng đám người kia, hai là để cha con nàng được đoàn tụ.”
Ta im lặng.
Binh bộ Thượng thư, nhìn thì như thăng chức, kỳ thực là đoạt binh quyền.
Từ nay phụ thân sẽ bị nhốt lại trong kinh thành, giữa lưỡi dao sắc nhọn của đám văn thần.
Nhưng ta không có lựa chọn.
“Thánh ý anh minh.”
Ta nói.
Tiêu Triệt thở phào nhẹ nhõm:
“Nàng hiểu được là tốt rồi. A Uyển, trẫm làm vậy là vì tốt cho nhà họ Trịnh.
Phụ thân nàng công cao át chủ, nếu không sớm lui về, e rằng…”
Hắn không nói hết.
Nhưng ta hiểu ý.
“Thỏ chết, chó săn bị giết.”
Từ xưa đã thế.
23
Ngày phụ thân hồi kinh, ta đến cổng cung đón ông.
Ba năm không gặp, ông đã già đi rất nhiều.
Lưng hơi còng, bước chân cũng không còn vững chãi như xưa.
Vừa thấy ta, ông quỳ xuống hành lễ, ta vội vàng đỡ lấy:
“Cha, nơi này không có người ngoài.”
Ông ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt ngấn lệ:
“A Uyển, cha về rồi.”
Mũi ta cay xè, nước mắt cũng rơi xuống.
Tiêu Triệt mở yến tiệc tại Dưỡng Tâm điện, tiếp đãi phụ thân.
Trong yến tiệc, phụ thân kính rượu vô cùng cung kính, lời lẽ toàn là “hoàng ân to lớn”, “cảm kích đến rơi lệ”.
Ta ngồi một bên, lòng chua xót.
Phụ thân ta, người từng tung hoành nơi sa trường, cười nói giữa ngàn quân vạn mã, nay lại phải học cách khéo léo như một văn thần giữa bốn bức tường chốn triều đình.
Sau tiệc, phụ thân lưu lại nói chuyện với ta.
“A Uyển.”
Ông bảo lui tất cả người hầu, thấp giọng nói.
“Lúc cha còn ở biên cương, từng nhận được một phong thư.”
Ông lấy từ trong ngực ra một bức thư đã sờn góc, đưa cho ta.
Ta mở ra, là nét chữ của mẫu thân.
“A Uyển ở trong cung không dễ dàng, ta và cha con ở ngoài càng phải cẩn trọng.
Nay nhà họ Trịnh đã như cây cao đón gió, chỉ cần sơ suất một chút là họa sát thân.
Nhớ kỹ, trên đầu chữ nhẫn là một lưỡi dao.”
Thư không dài, nhưng từng chữ đều nặng nề.
Ta ngẩng đầu nhìn phụ thân:
“Mẫu thân… bà vẫn khỏe chứ?”
“Mẫu thân con vẫn ổn, chỉ là nhớ con.”
Phụ thân thở dài.
“A Uyển, cha lần này hồi kinh, e rằng… sẽ không thể trở lại biên cương nữa.”
Ta nắm chặt bức thư:
“Cha, là con có lỗi với người.”
“Đứa ngốc.”
Phụ thân xoa đầu ta, như ngày ta còn bé.
“Cả đời này, điều cha tự hào nhất chính là có một đứa con gái như con.
Con sống tốt trong cung, cha đã mãn nguyện rồi.”
Ta nhìn mái tóc bạc của phụ thân, bỗng nhớ khi còn nhỏ, ông từng cõng ta trên vai đi xem đèn hoa.
Khi ấy ông oai phong lẫm liệt, tiếng cười đủ khiến tuyết trên cành cũng rơi xuống.
Nay lại phải sống trong kinh thành, bước đi thận trọng từng ly, như dẫm trên băng mỏng.
Tiễn cha về xong, ta đứng rất lâu bên cửa sổ.
Xuân Đường khoác áo choàng lên vai ta:
“Nương nương, đêm đã khuya.”
“Xuân Đường.”
Ta nói.
“Có phải ta đã sai rồi không?”
Xuân Đường sửng sốt:
“Nương nương sao lại nói vậy?”
“Nếu năm đó, ta không gả cho Tiêu Triệt, có phải cha sẽ không cần cởi giáp hồi kinh?
Nhà họ Trịnh có phải vẫn có thể như xưa, trấn giữ biên cương, tự tại ung dung?”
Xuân Đường đỏ hoe mắt:
“Nương nương, trên đời không có nếu như.”
Phải rồi.
Không có nếu như.
24
Sau khi phụ thân nhậm chức Binh bộ Thượng thư, trong triều tạm yên ổn một thời gian.
Tiêu Triệt ngày càng để tâm tới Thừa Tắc, mỗi ngày đều tự mình kiểm tra bài vở, dạy dỗ đạo trị quốc.
Thừa Tắc thông minh, học rất nhanh, Tiêu Triệt thường khen rằng:
“Có phong thái năm xưa của trẫm.”
An Ninh cũng lớn rồi, bắt đầu theo nữ quan học cầm kỳ thư họa.
Tính nàng trầm, thích đọc sách, thường ngồi một mình bên cửa sổ, đọc hàng nửa ngày.
Có đôi khi ta nhìn An Ninh, sẽ nhớ đến Thẩm Thanh Đại.
Người con gái từng yêu sách, mê đàn năm đó, nay bị nhốt trong Trường Xuân cung, ngày qua ngày chỉ nhìn thấy bức tường cao.
Ta từng đến thăm nàng một lần.
Nàng gầy đi nhiều, mặc xiêm y giản dị, tóc chỉ buộc tùy ý, không còn là Huệ quý phi đoan trang nhã nhặn như xưa nữa.
“Hi Hoàng quý phi đến rồi.”
Nàng ngồi bên cửa sổ, không đứng dậy.
“Là đến để xem ta chật vật ra sao sao?”
Ta ngồi đối diện nàng:
“Chốn cung đình này, ai không phải là trò cười?”
Thẩm Thanh Đại cười, nụ cười bi ai:
“Phải rồi, ai mà chẳng thế.”
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ấy chỉ có một bức tường đỏ.
“Có lúc ta nghĩ, nếu năm xưa không tiến cung, thì bây giờ sẽ ra sao?
Có lẽ đã gả cho người bình thường, phu xướng phụ tùy, sống một đời bình yên giản dị.”
Ta không nói gì.
“Nhưng cha ta nói, con gái họ Thẩm, sinh ra là để vào cung.”
Nàng quay đầu nhìn ta.
“Tỷ tỷ, tỷ nói xem, những người như chúng ta, có từng có sự lựa chọn hay không?”