Chương 3 - Ngôi Nhà Của Bà Cụ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

5.

Tôi còn muốn hỏi thêm, nhưng bà Chu đã lướt thẳng vào căn phòng của bà rồi đóng cửa lại.

Ma mà cũng biết đóng cửa.

Tôi gõ cửa mãi một lúc lâu, bà vẫn chẳng buồn để ý tới tôi.

Ngày hôm sau, mẹ tôi lên thăm.

Không đi một mình.

Bà còn dẫn theo cả bác gái, dì hai và anh họ.

Cả bốn người tay xách hoa quả với sữa tươi, đứng trước cửa nhà tôi.

“An An, mẹ tới thăm con đây!”

Mẹ tôi cười tươi rói.

Tuần trước, tôi lỡ tay gửi ảnh chụp thẻ nhân viên mới vào nhóm gia đình.

Mẹ phóng to bức ảnh ra ngắm nghía nửa ngày, phát hiện tên công ty nghe xịn hơn chỗ cũ.

Vậy là mẹ lên đây.

Nhưng tôi biết rất rõ, đằng sau nụ cười kia là thứ gì.

Lần trước mẹ cười kiểu này là để tới mượn tiền tôi cho anh họ mở quán.

“Mẹ, sao mẹ lại lên đây?”

“Nghe nói con đổi sang việc mới, lương tăng không ít đúng không?

Mẹ vui quá nên lên thăm con.”

Bác gái chen vào cửa, đảo mắt nhìn quanh một lượt.

“Chà, ba phòng ngủ một phòng khách cơ à?

An An giỏi thật đấy, căn này chắc không rẻ đâu nhỉ?”

“Cũng bình thường thôi ạ.”

“Mua hết bao nhiêu tiền?”

“Không nhiều lắm.”

Dì hai cũng bước vào, ngồi xuống sô pha rồi vắt chéo chân.

“An An, dạo này anh họ con đang muốn mở quán trà sữa, còn thiếu một ít vốn ban đầu.

Bây giờ lương con cao rồi, cho anh mượn mười vạn được không?”

Đến rồi.

Tôi biết ngay mà.

“Dì hai, cháu mới đổi việc, còn chưa nhận lương nữa.”

“Thế thì con ứng trước đi, bọn trẻ các con bây giờ chẳng phải ai cũng dùng thẻ tín dụng sao?”

Anh họ đứng ở cửa, cười hì hì.

“An An, coi như em đầu tư đi, đợi có lãi anh sẽ chia phần cho em.”

Lần trước anh ta nói mở quán thịt nướng cũng dùng đúng câu này.

Tiền đã mượn rồi, quán thì sập tiệm, một đồng cũng không trả.

Tôi đang định lên tiếng từ chối, thì trong bếp bỗng vang lên một tiếng động lớn.

Xoảng!

Tất cả mọi người đều giật bắn mình.

Tôi chạy vào bếp xem.

Một chiếc bát trên giá tự nhiên rơi xuống, vỡ tan tành.

Bà Chu đang đứng cạnh giá bát, chớp mắt với tôi.

Tôi cố nén cười rồi quay ra phòng khách.

“Xin lỗi mọi người, nhà này cũ rồi, đồ đạc hay tự rơi lắm.”

Sắc mặt bác gái hơi đổi đi.

“An An, căn nhà này của cháu có phải là…”

“Có phải là gì ạ?”

“Không có gì.”

Bác ấy co người lại trên sô pha.

Mẹ kéo tôi vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại.

“An An, con hai mươi tư tuổi rồi, cũng tới lúc tìm người yêu đi thôi.”

“Mẹ…”

“Con nhìn chị họ con mà xem, bằng tuổi con mà con của nó đã biết đi rồi đấy.”

“Mẹ, con không vội.”

“Con không vội nhưng mẹ vội!

Không lấy chồng nữa là ế chỏng gọng thật đấy!”

Ngoài phòng khách, tivi bỗng tự bật lên.

Âm lượng còn rất lớn.

Trên màn hình đang chiếu một chương trình thực tế về ly h/ôn, nữ khách mời vừa khóc vừa kể: “Anh ta ngo/ại t/ình, lại còn bảo là vì tôi chưa đủ tốt!”

Mẹ tôi sững cả người.

Bác gái ở ngoài phòng khách gọi vào: “Ai bật tivi thế?”

Không có ai đáp lại.

Tivi lại tự đổi kênh.

Lần này là bản tin thời sự: “Một người đàn ông sau khi kết hôn đã bạo hành vợ, bị tuyên án ba năm tù.”

Lại đổi tiếp.

“Một cô gái mắc tr/ầm c/ảm sau khi bị giục cưới…”

Bác gái bật dậy ngay.

“Cái tivi này bị gì vậy?”

Dì hai cũng đứng lên theo.

“An An, căn nhà này của cháu… sao cứ thấy lạnh sống lưng thế nào ấy?”

Anh họ thì đã đi tới tận cửa.

“Tự nhiên con nhớ ra mình còn có việc, con đi trước nhé.”

Ba người đó nối đuôi nhau chạy biến.

Mẹ tôi đứng trong phòng khách, nhìn chiếc tivi vừa tự tắt, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“An An, căn nhà này của con…”

“Mẹ, nhà không có vấn đề gì đâu.

Chỉ là cũ quá rồi, đồ điện không còn nhạy nữa thôi.”

Mẹ tôi nửa tin nửa ngờ nhìn tôi.

“Vậy con ở một mình thì nhớ chú ý an toàn nhé.”

“Con biết rồi.”

Tiễn mẹ đi xong, tôi đóng cửa lại rồi tựa lưng vào cánh cửa.

“Bà ơi, bà á/c quá.”

Bà Chu lướt ra ngoài, mang vẻ mặt vô tội.

“Bà có làm gì đâu.

Tivi tự nó bật đấy chứ.”

“Thế bát cũng tự nó rơi ạ?”

“Đúng vậy, tự nó rơi.”

Tôi bật cười.

Cười xong, tôi nhìn bà.

“Bà ơi, vì sao bà lại tốt với cháu như thế?”

Bà khựng lại một chút.

“Ý cháu là sao?”

“Cháu chỉ là người thuê… à không, là một người xa lạ mua lại căn nhà của bà.

Bà giúp cháu tìm việc, giúp cháu đuổi bạn trai cũ, còn giúp cháu đối phó với họ hàng.

Bà làm vậy để làm gì?”

Bà Chu không nói gì.

Bà lướt tới bên cửa sổ, nhìn màn đêm ở ngoài.

Im lặng rất lâu.

“Bà kể cho cháu nghe một câu chuyện nhé.”

Giọng bà khác hẳn mọi ngày, không còn cái vẻ lắm điều nữa mà trở nên rất dịu dàng.

“Bà kết hôn năm hai mươi sáu tuổi.

Bà lấy phải một người đàn ông, ông ta bắt bà ở nhà trông con, còn bà thì cứ nhất quyết đòi ra ngoài làm ăn.

Ông ta bảo đàn bà con gái mà lộ mặt ra ngoài thì mất mặt, bà nói ch/ết đói mới là mất mặt.”

“Cãi nhau ba năm, ông ta bảo hoặc là nghe lời ông ta, hoặc là ly h/ôn.”

“Bà chọn ly h/ôn.”

Tôi nhìn bà.

“Sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó bà sống một mình.”

Bà khẽ cười, nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy.

“Đàn bà ly h/ôn ở cái thời đó, cháu biết người ta nói gì không?

Người ta bảo bà khắc phu, bảo bà không an phận, bảo đời bà coi như xong rồi.”

“Bà không tin.

Bà tự bày một sạp may vá, rồi mở một cửa tiệm nhỏ, sau đó dành dụm tiền mua được căn nhà này.”

Bà dừng lại một chút.

“Cuộc sống cũng không đến nỗi nào.

Chỉ là… lúc nào cũng chỉ có một mình.”

“Bà không đi bước nữa ạ?”

“Đi bước nữa làm gì?”

Bà trĩu môi.

“Bà đang sống một mình yên ổn như vậy, rước thêm một người về để chuốc bực vào thân à?”

Tôi mỉm cười.

Nhưng bà thì không cười.

“Chỉ là đôi khi…”

Giọng bà càng lúc càng nhẹ hơn.

“Nhìn thấy con cái nhà người ta, lại thấy chạnh lòng.”

“Bà nghĩ gì ạ?”

“Nghĩ nếu bà có một đứa con thì nó sẽ như thế nào.

Nếu bà có một đứa cháu gái thì sẽ ra sao.”

Bà quay đầu nhìn tôi.

“Đời này bà không thiếu gì cả.

Có nghề trong tay, có nhà cửa, có tiền tiết kiệm.

Chỉ thiếu một… người thân.”

“Đến Tết, nhà người ta rộn ràng náo nhiệt, bà lủi thủi một mình gói sủi cảo, gói đầy cả bàn, ăn không hết, cuối cùng phải đổ đi quá nửa.”

“Lúc ốm đau, tự mình đến bệnh viện xếp hàng, tự mình truyền dịch, y tá hỏi ‘Người nhà đâu’, bà bảo không có.”

“Về sau bà không tới bệnh viện nữa.

Bệnh vặt thì cố chịu, bệnh nặng… cũng ráng chịu.”

Mắt tôi nóng bừng lên.

“Bà…”

“Đừng ngắt lời, để bà nói hết đã.”

Bà lướt trở lại, ngồi xuống đối diện tôi.

“Bà m/ất lúc bảy mươi tám tuổi.

Ch/ết cô độc ngay trong phòng khách này.

Ba ngày sau người ta mới phát hiện.”

“Hàng xóm ngửi thấy mùi nên mới gọi cảnh sát.”

Khi nói tới câu này, giọng bà rất bình thản, cứ như đang kể chuyện của một người khác.

“Bà không sợ ch/ết.

Bà chỉ sợ ch/ết rồi mà không ai biết.”

“Sống hết cả một đời, đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ngay cả một người nhặt x/ác cũng không có.”

Nước mắt tôi trào ra.

“Ngày cháu dọn vào, bà đã nhìn thấy cháu.”

Bà nhìn tôi, đôi mắt sáng lạ thường.

“Cháu chuyển nhà một mình, thùng đồ nặng quá bê không nổi, ngồi bệt xuống đất thở hổn hển.

Bà nghĩ thầm, con bé này giống hệt bà hồi trẻ, cứng đầu lại còn bướng bỉnh.”

“Sau đó cháu nhìn thấy bà, sợ quá nên cầm dép lê định phang bà.”

Tôi vừa khóc vừa bật cười.

“Thì ai bảo bà nửa đêm nửa hôm lại ngồi lù lù trong bếp làm gì.”

“Ngày nào bà chẳng ngồi trong bếp, trước đây có ai nhìn thấy bà đâu.”

Bà cũng cười.

Cười xong, bà nhìn tôi rất nghiêm túc.

“An An, cháu hỏi vì sao bà lại tốt với cháu.”

“Là bởi vì cháu là người đầu tiên dọn vào đây mà không sợ bà.”

“Trước đây cũng có người từng dọn vào, nhưng vừa thấy bà là chạy mất dép.

Có một gã buôn bất động sản, ở được ba ngày, ngày nào cũng chửi bới hùng hổ, bà nhìn ngứa mắt, thế là gã tự ngã gãy chân.”

“Chỉ có cháu, phản ứng đầu tiên khi thấy bà là cầm dép lên định phang, phản ứng thứ hai là hỏi bà có muốn uống nước không.”

“Một con ma, mà cháu lại đi hỏi nó có muốn uống nước không.”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu.

“Lúc đó đầu óc cháu bị chập mạch…”

“Không phải chập mạch.

Mà là lòng dạ cháu tốt.”

Giọng bà rất nhẹ, nhưng lại vô cùng nghiêm túc.

“Đời này bà không có con cái, cũng không có cháu gái.

Nhưng nếu bà có một đứa cháu gái, bà hy vọng nó sẽ giống như cháu.”

“Không sợ chuyện, không chịu thua, mồm miệng lanh lợi, lại còn mềm lòng.”

“Cho nên bà muốn đem chút bản lĩnh mà bà góp nhặt cả đời này, dạy hết cho cháu.”

Tôi nhìn bà, không nói nên lời.

“Cháu đừng nghĩ nhiều.”

Bà lại trở về dáng vẻ hay cằn nhằn như thường ngày.

“Bà chỉ là rảnh quá thôi.

Một con ma mắc kẹt trong nhà mấy chục năm, không tìm việc gì để làm thì chán muốn ch/ết luôn ấy chứ… à, mà bà ch/ết rồi.”

Tôi bật cười.

Cười rồi lại cười, nước mắt vẫn rơi xuống.

6.

Đêm đó tôi không ngủ.

Không phải là không ngủ được, mà là không muốn ngủ.

Bà Chu ngồi trên sô pha ở phòng khách xem tivi, còn tôi ngồi bên cạnh, ôm một chiếc gối tựa.

Tivi đang phát một bộ phim thời xưa rất cũ, bà xem vô cùng chăm chú.

“Bà ơi, hồi trẻ bà thật sự tự mở tiệm may ạ?”

“Ừ.

Ban đầu là bày sạp, sau đó thuê một mặt bằng nhỏ, rồi sau nữa mới mua được căn nhà này.”

“Đỉnh thật.”

“Đỉnh cái gì, chẳng qua là không thể để mình ch/ết đói thôi.”

Miệng bà nói vậy, nhưng tôi thấy khóe môi bà hơi nhếch lên.

“Vậy bà… chưa từng nghĩ tới chuyện nhận nuôi một đứa trẻ sao?”

Bà im lặng một lúc.

“Từng nghĩ rồi.”

“Sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó bà đi hỏi, người ta nói phụ nữ độc thân thì không đủ điều kiện.”

Giọng bà rất đều.

“Thời đó là như thế.

Đàn bà chưa chồng, ngay cả quyền nhận nuôi con cũng không có.”

Tôi hé miệng, mà chẳng biết nên nói gì.

“Đừng có thương hại bà.”

Bà liếc tôi một cái.

“Chu Tú Lan bà đây cả đời sống chẳng tệ chút nào.

Có tay nghề, có nhà cửa, muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi.

Còn tốt hơn khối kẻ lấy chồng xong ngày nào cũng bị chửi mắng.”

“Chỉ là…”

“Chỉ là gì ạ?”

“Chỉ là hơi cô đơn thôi.”

Bà không trả lời.

Bộ phim cũ trên tivi vừa khéo chiếu đến cảnh đón Tết, cả nhà quây quần bên bàn gói sủi cảo, rộn rã vui vẻ.

Bà nhìn chằm chằm màn hình thật lâu.

Rồi đưa tay tắt tivi đi.

“Không xem nữa, phim này giả quá.

Làm gì có nhà nào đón Tết mà không cãi nhau.”

Tôi biết không phải vì bà chê phim giả.

Từ ngày đó, cách chúng tôi sống cùng nhau đã thay đổi.

Không phải trở nên xa cách hơn, mà là thân thiết hơn.

Trước kia bà giúp tôi, giống như chủ nhà đang chăm sóc khách thuê.

Có lo lắng, nhưng vẫn giữ khoảng cách.

Bây giờ thì khác.

Bà bắt đầu quản cả chuyện ăn uống của tôi.

Không còn là kiểu nhắc nhở “Trong tủ lạnh có sườn” nữa, mà là thật sự nhìn tôi ăn với ánh mắt nghiêm khắc.

“Bữa trưa cháu ăn gì?”

“Cháu gọi đồ ăn ngoài ạ.”

“Đồ ngoài là món gì?”

“Gà om vàng ạ.”

“Lại ăn ngoài!

Cháu không cần cái dạ dày nữa à?”

“Bà ơi, cháu đi làm không kịp nấu cơm…”

“Không kịp?

Cháu không thể dậy sớm hơn nửa tiếng à?

Bà nói cho cháu biết, sáng mai bà sẽ dạy cháu làm cơm rang trứng, năm phút là xong, mang tới công ty làm bữa trưa.”

Bà bắt đầu quản luôn chuyện ăn mặc của tôi.

“Sao cháu lại mặc đồ đen nữa rồi?

Trẻ trung như thế mà ăn mặc cứ như đi đưa đám.”

“Màu đen dễ phối đồ ạ…”

“Phối cái gì mà phối, da cháu trắng, mặc màu sáng mới đẹp.

Lấy cái áo vàng nhạt kia ra đây.”

“Cái đó hơi chật…”

“Chật thì sao?

Trẻ thì phải mặc cho đẹp, đợi tới tuổi của bà thì muốn mặc cũng chẳng mặc nổi nữa… à, mà bây giờ bà đến quần áo cũng chẳng cần mặc nữa rồi.”

Bà còn quản cả chuyện ngủ nghỉ của tôi.

Mười một giờ đêm, đèn phòng khách tự động tắt.

Tivi tự động tắt.

Màn hình điện thoại cũng tối om.

“Bà!

Cháu đang cày phim mà!”

“Cày cái gì mà cày, mai còn phải đi làm!

Ngủ ngay!”

Tôi nằm trên giường, nghe tiếng bà lẩm bẩm một mình ngoài phòng khách.

“Bọn trẻ bây giờ, cứ thức khuya thức khuya, không cần m/ạng nữa rồi…”

Tôi bật cười.

Rồi xoay người, vùi mặt vào gối.

Trong lòng ấm áp đến lạ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)