Chương 2 - Ngôi Nhà Của Bà Cụ
3.
Ngày vui chẳng kéo dài được bao lâu, công ty bắt đầu một đợt sa thải.
“Loại người đứng cuối, tính theo thời gian vào làm.”
Trưởng phòng gửi thông báo vào nhóm chung, giọng điệu lạnh tanh.
Tôi là người vào làm sau cùng.
Chắc chắn cũng sẽ là người đầu tiên bị cho bay màu.
Tối về đến nhà, tôi nằm dài trên sô pha, ngơ ngác nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Bà Chu lướt tới, liếc tôi một cái.
“Sao vậy?
Trông cháu cứ như gà rù.”
“Cháu sắp bị sa thải rồi.”
“Sa thải cháu?
Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc cháu là người vào làm muộn nhất.”
Bà Chu hừ nhẹ một tiếng.
“Vậy thì đổi chỗ khác.
Cái công ty rách này có gì đáng để ở lại.”
“Nói thì dễ lắm, giờ kiếm việc đâu có đơn giản.”
“Cháu cứ chờ đi.”
Bà lướt đi mất.
Nửa đêm, tôi bị tiếng rung của điện thoại làm tỉnh giấc.
Cầm lên xem, tôi thấy màn hình tự động sáng lên, đang mở sẵn một trang web tuyển dụng.
Trên đó có ba vị trí được đánh dấu sao.
Một vị trí là chuyên viên nội dung cho công ty internet, lương tháng một vạn hai.
Một vị trí là quản lý nội dung cho công ty truyền thông mới, lương tháng một vạn rưỡi.
Một vị trí là trợ lý giám đốc sáng tạo cho công ty thương hiệu, lương tháng một vạn.
Mức lương hiện tại của tôi chỉ có bốn ngàn.
“Bà ơi, cái này là bà làm à?”
Trong phòng khách không có tiếng ai đáp lại.
Nhưng chiếc tivi tự nhiên bật lên, trên màn hình hiện ra một dòng chữ:
Cả ba cái đều nộp, đừng kén cá chọn canh.
Tôi thật sự nộp cả ba.
Ba ngày sau, cả ba công ty đều gọi tôi đi phỏng vấn.
Tôi ngồi trên giường, cầm điện thoại mà ngẩn người.
Chuyện rải CV này, nộp mười mà được gọi một đã là may lắm rồi.
Nộp ba mà trúng cả ba?
Tối trước ngày phỏng vấn, tôi đứng trước gương thử quần áo.
Sơ mi trắng?
Quá đỗi bình thường.
Vest đen?
Quá mức nghiêm túc.
Áo dệt kim xám?
Lại quá xuề xòa.
Trên gương chậm rãi hiện ra một dòng chữ:
Mặc cái màu xanh đi, người phỏng vấn mệnh Thủy.
“Bà ơi, bà còn biết cả ngũ hành nữa cơ à?”
Trên gương lại xuất hiện thêm một dòng:
Bà không biết.
Nhưng màu xanh làm tôn da, cháu mặc vào rất đẹp.
Tôi bật cười.
Ngày phỏng vấn, tôi mặc chiếc sơ mi màu xanh.
Người phỏng vấn là một phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, đeo khuyên tai bạc, trên bàn đặt một cốc trà.
Chị ấy nhìn tôi một cái rồi mỉm cười.
“Sơ mi xanh rất thanh lịch.
Tôi thích màu xanh nhất.”
Buổi phỏng vấn kéo dài bốn mươi phút.
Chị ấy hỏi tôi từng làm những dự án nào, tôi thành thật kể lại.
Chị ấy hỏi cách nhìn của tôi về ngành này, tôi cũng nói ra suy nghĩ của mình.
Chị ấy hỏi mức lương mong muốn, tôi đáp là một vạn hai.
Chị gật đầu.
“Được.
Thứ Hai tuần sau tới làm.”
Đơn giản như vậy thôi sao?
Tôi bước ra khỏi tòa nhà công ty, đứng dưới nắng mà vẫn thấy như đang nằm mơ.
Ba ngày trước tôi còn lo sốt vó vì sắp bị sa thải.
Bây giờ mức lương đã tăng gấp ba lần.
Về tới nhà, bà Chu đang ngồi xem tivi trong phòng khách, trên màn hình là một chương trình hẹn hò.
“Sao rồi?”
“Nhận rồi ạ.
Một vạn hai.”
“Mới có một vạn hai thôi à?”
“Bà ơi, trước đó cháu chỉ có bốn ngàn thôi.”
“Bốn ngàn mà cũng gọi là lương được à?”
Bà lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ chê bai.
“Bà nói cho cháu biết, cháu đáng giá hai vạn.”
Tôi cười ngồi xuống, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ.
Bà cụ ma này còn bênh tôi hơn cả mẹ ruột.
Ngày đầu tới công ty mới, tôi đến sớm hơn nửa tiếng.
Lễ tân làm thẻ nhân viên cho tôi xong thì dẫn tôi tới chỗ ngồi.
Tôi đặt túi xuống, vừa định mở máy tính.
Chiếc ghế ở vị trí bên cạnh bất chợt xoay lại.
Có người đang ngồi ở đó.
Trần Hạo.
Người yêu cũ của tôi.
Nhìn thấy tôi, anh ta khựng lại một giây, rồi mỉm cười.
“Kiều An?
Em cũng tới đây làm à?”
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
Cái vận may này, đúng là vượng quá mức rồi.
4.
Trần Hạo.
Yêu nhau một năm, chi/a t/ay đã được ba tháng.
Lý do chi/a t/ay: Anh ta chê tôi nghèo.
Nguyên văn là “Quan điểm tiêu dùng của chúng ta không hợp nhau”.
Dịch ra cho dễ hiểu thì nghĩa là: Cô không đủ tiền vào những nhà hàng tôi muốn đến, không mua nổi những bộ quần áo mà tôi thấy là tử tế, cũng không xứng bước vào vòng bạn bè của tôi.
Giờ anh ta đang ngồi ngay vị trí cạnh tôi, cười như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Đúng là trùng hợp thật, không ngờ lại gặp em ở đây.”
“Đúng là trùng hợp.”
Tôi giữ nguyên gương mặt vô cảm, mở máy tính lên.
“Trưa nay cùng đi ăn nhé?
Ôn lại chuyện cũ?”
“Khỏi cần, trưa nay tôi có việc.”
“Vậy buổi tối?”
“Tối cũng bận.”
“Ngày nào em cũng bận sao?”
“Đúng vậy.”
Anh ta cười cười, không nói thêm nữa.
Nhưng tôi biết anh ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Con người Trần Hạo là vậy, càng bị từ chối thì lại càng hăng hơn.
Tối về nhà, tôi kể chuyện này cho bà Chu nghe.
Bà đang xem tivi, nghe xong thì chiếc điều khiển rơi “bốp” xuống đất.
“Cháu nói cái gì cơ?
Bạn trai cũ của cháu à?”
“Vâng, ngồi ngay cạnh cháu.”
“Là cái thằng trước đây chê cháu nghèo rồi chi/a t/ay đó hả?”
“Đúng ạ.”
“Bây giờ thấy cháu vào được công ty tốt hơn nên lại muốn bám vào?”
“Đại khái là vậy.”
Sắc mặt bà Chu thay đổi.
Không phải kiểu nổi giận, mà là nụ cười lạnh nhạt như thể “Bà đây lạ gì hạng người này”.
“Không đi.”
“Cháu biết, cháu không đồng ý mà.”
“Bà không nói chuyện đi ăn.
Ý bà là, loại đàn ông như vậy, đừng dính dáng gì hết.”
Bà lướt tới trước gương trong phòng tắm rồi bắt đầu viết chữ.
Viết kín cả một mặt gương.
Tôi đi theo vào xem.
Trên gương hiện lên:
Loại đàn ông thế này bà gặp nhiều rồi.
Chồng cũ của bà năm đó cũng như vậy.
Quay đầu lại không phải vì cháu trở nên có giá hơn.
Cũng chẳng phải vì cháu xứng đáng hơn.
Mà là vì hắn không tìm được ai tốt hơn.
Cháu chỉ là phương án dự phòng của hắn.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy, sống mũi bỗng cay xè.
“Bà ơi, bà cũng từng trải qua chuyện này rồi à?”
Những dòng chữ trên gương dừng lại.
Bà Chu im lặng một lúc.
“… Để sau rồi nói.”
Ngày hôm sau, Trần Hạo lại tới.
Lần này anh ta mua hẳn hai cốc cà phê, đặt một cốc lên bàn tôi.
“Americano, trước đây em thích uống nhất.”
Trước đây tôi uống Americano vì nó rẻ nhất, chứ đâu phải vì thích.
Nhưng tôi không nói điều đó ra.
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”
“Đừng khách sáo như thế chứ, giờ chúng ta là đồng nghiệp rồi mà.”
Anh ta tựa vào vách ngăn chỗ tôi, hạ giọng.
“Kiều An, anh vẫn luôn muốn nói với em, chuyện chi/a t/ay trước đây là anh sai.
Anh đã nghĩ rất lâu, và thấy rằng chúng ta thật ra vẫn rất hợp nhau.”
Tôi nhìn anh ta.
Vẻ mặt anh ta vô cùng chân thành.
Nếu là ba tháng trước, có lẽ tôi đã mềm lòng.
Nhưng bây giờ thì không.
“Trần Hạo, chúng ta không hợp đâu.”
“Em nghĩ lại đi…”
“Không cần nghĩ nữa.”
Sắc mặt anh ta hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại nụ cười.
“Được rồi, vậy anh chờ đến lúc em nghĩ thông.”
Anh ta quay người đi mất.
Tôi cầm cốc cà phê lên rồi ném thẳng vào thùng rác.
Ngày thứ ba, Trần Hạo bắt đầu chặn tôi ở trước cửa công ty.
Lúc tan làm, anh ta đứng ở cổng lớn, tay cầm một bó hoa.
“Kiều An…”
Tôi đang định đi vòng qua thì điện thoại bỗng rung lên.
Douyin báo có tin nhắn mới.
Không phải tài khoản của tôi, mà là của Trần Hạo.
Trước đây anh ta từng dùng điện thoại của tôi để lướt Douyin, đăng nhập xong lại quên không thoát.
Tôi cũng quên bẵng chuyện đó.
Tin nhắn là do một cô gái gửi tới, kèm theo biểu tượng trái tim:
“Cưng ơi, cuối tuần này mình đi đâu chơi vậy?”
Tôi bấm vào xem, kéo ngược lên trên một chút.
Kín đặc cả màn hình.
“Anh quyết định đi, em nghe theo anh hết~”
“Hay lại tới cái khách sạn suối nước nóng lần trước nha?”
“Dạ dạ, nhớ anh rồi”
Ngày tháng là của tuần trước.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình suốt ba giây.
Rồi tôi ngẩng đầu lên, nhìn Trần Hạo cùng bó hoa trong tay anh ta.
Tôi mỉm cười.
“Trần Hạo, tuần trước anh đi khách sạn suối nước nóng với ai vậy?”
Nụ cười của anh ta lập tức đông cứng.
“Cái gì cơ?”
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía anh ta.
Sắc mặt anh ta cứ mỗi giây lại trắng thêm một chút.
“Cái… cái này là…”
“Lịch sử trò chuyện của anh.”
Tôi cất điện thoại đi rồi lướt qua người anh ta.
“Bó hoa đẹp đấy, mang tặng cho ‘cưng’ của anh đi.”
Đi được chừng mười bước, tôi nghe thấy tiếng bó hoa rơi bịch bịch xuống đất ở phía sau.
Sướng.
Thật sự quá sướng.
Về đến nhà, bà Chu đang ngồi trong phòng khách, tivi đang phát thời sự.
“Giải quyết xong rồi à?”
“Xong rồi ạ.”
“Sau này đừng thèm để ý tới loại người đó nữa.”
“Cháu biết rồi.”
Tôi ngồi xuống, do dự một chút.
“Bà ơi, lúc trước bà nói chồng cũ của bà cũng như thế… Ngày xưa bà cũng từng gặp chuyện này ạ?”
Bà Chu vẫn nhìn tivi, không quay đầu lại.
Im lặng kéo dài rất lâu.
“Ừ.
Hồi trẻ bà lấy phải một gã chẳng ra gì, sau đó ly h/ôn.”
Tôi sững người.