Ngày thứ ba sau khi cưới, mẹ chồng đẩy cửa phòng ngủ, cười và nói một câu khiến tôi cả đời này không thể quên:
“Niệm Tình, trả lại tiền đổi xưng hô cho mẹ đi.”
Tôi tưởng mình chưa ngủ dậy. Nhưng người chồng nằm bên cạnh trở mình, giả vờ như không nghe thấy.
Khi tôi đưa trả lại số tiền một vạn lẻ tám trăm tám mươi tám tệ đó, tôi bỗng nhiên thấy thấu suốt mọi chuyện.
“Dì, gửi dì ạ.”
Nụ cười trên mặt bà ấy khựng lại ba giây.
Chắc bà ấy không ngờ rằng, con ranh nghèo kiết xác mà bà ấy nghĩ có thể tùy ý nhào nặn này, sau lưng lại ẩn giấu những thứ mà bà ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận