Chương 3 - Nếu Có Thể Làm Lại Một Lần
Nào ngờ giữa đường gió lớn thổi tới.
Tờ giấy mỏng bị gió cuốn bay, xoay mấy vòng trên không trung rồi mới rơi xuống đất.
Tiểu tư vội đi nhặt.
Không ngờ vẫn chậm hơn người khác một bước.
Bức thư bị nhị công tử trong phủ, Bùi Hựu, đưa tay nhặt lên.
Hắn mở thư ra giữa tiếng kinh hô của tiểu tư.
Thư chỉ có hai dòng.
Rất ngắn.
Bùi Hựu nhìn một cái liền cười, tự nói:
“Bây giờ lại nói bằng lòng gả cho ta rồi à?”
“Hừ, ta còn không muốn cưới đâu!”
“Còn ba ngày sau tới cầu thân?”
“Minh Tuệ ba ngày sau cho dù nàng chờ đến trời tối, ta cũng sẽ không đi!”
“Ta muốn xem ngoài ta ra còn ai chịu cưới nàng?”
Nói xong, hắn ném tờ thư xuống, phe phẩy quạt, vui vẻ rời đi.
Hắn đi vừa nhanh vừa vội.
Cho nên không nghe thấy câu tiểu tư nói:
“Nhị công tử, ngài hiểu lầm rồi, đây là thư gửi cho thế tử nhà chúng ta…”
08
Mấy ngày nay, Bùi Ánh luôn thấp thỏm không yên.
Hắn sợ không đợi được thư của Minh Tuệ.
Lại sợ đợi được thư từ chối của nàng.
Càng sợ đời này lại bỏ lỡ nàng.
Bỗng nhiên, trong sân truyền tới tiếng tiểu tư hô:
“Thế tử, thế tử! Hôm nay có thư của Minh nhị cô nương.”
Nàng cuối cùng cũng gửi thư rồi sao?
Bùi Ánh không đợi nổi, người khẽ nhún, trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra.
Hắn bước nhanh tới bên tiểu tư, đoạt lấy thư từ tay hắn.
Sau đó run tay mở phong thư.
“Gả cho chàng, ta bằng lòng!”
“Nếu có thể, xin ba ngày sau đến phủ cầu thân.”
Chỉ hai dòng ngắn ngủi.
Bùi Ánh thầm đọc đi đọc lại trong lòng.
Cuối cùng, hắn chỉ vào thư, như không dám tin mà hỏi tiểu tư bên cạnh:
“Nàng bằng lòng gả cho ta?”
“Đúng không?”
“Ta không nhìn lầm chứ?”
Tờ thư bị đưa sát đến trước mắt.
Tiểu tư nhìn thấy hai dòng chữ tròn trịa vụng về.
Hắn không kìm được đọc ra:
“Gả cho chàng, ta bằng lòng!”
“Nếu có thể, xin ba ngày sau đến phủ cầu thân.”
Rồi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt mong chờ của thế tử.
Tiểu tư gật đầu thật mạnh.
“Đúng vậy, Minh nhị cô nương bằng lòng thành thân với ngài. Ngài không nhìn lầm.”
Lời vừa dứt, tiểu tư thấy vị thế tử ngày thường cô ngạo trầm ổn lộ ra nụ cười ngây ngô mừng như phát điên.
“Ha ha ha ha, thật tốt, Tuệ Tuệ bằng lòng gả cho ta…”
Tiểu tư biết Bùi Ánh đã sớm tình căn thâm chủng với Minh nhị tiểu thư.
Cũng vui vẻ cười toe toét:
“Đúng vậy, phủ chúng ta sắp có thế tử phu nhân rồi.”
Nói xong, hắn bỗng nhớ tới biến cố trên đường lấy thư.
Tiểu tư nhíu mày, kể lại rõ ràng chuyện gặp Bùi Hựu giữa đường.
Khi nghe tiểu tư bắt chước y hệt câu Bùi Hựu nói:
“Ta muốn xem ngoài ta ra còn ai chịu cưới nàng?”
Bùi Ánh tức đến bật cười.
Đời trước, nếu không phải Minh Huệ quá vội tìm lối ra cho Tuệ Tuệ.
Tên ngu xuẩn Bùi Hựu kia dựa vào đâu mà cưới được nàng?
Đã cưới được rồi lại không biết trân trọng.
Sống sờ sờ giày vò nàng nhiều năm.
Cuối cùng còn hại nàng mất mạng.
Nghĩ đến đây, Bùi Ánh hận không thể uống máu, ăn thịt hắn.
Hàn ý quanh người hắn khiến tiểu tư bên cạnh kinh sợ nín thở.
Một lúc lâu sau, tiểu tư do dự hỏi nhỏ:
“Vậy… có cần giải thích với nhị công tử rằng bức thư này không phải gửi cho ngài ấy không?”
“Tiểu nhân thấy nhị công tử hình như hiểu lầm gì đó.”
Thế tử và nhị công tử vốn luôn bất hòa.
Nhị công tử ghen ghét thế tử học thức hơn mình.
Lại sinh ra sớm hơn, đoạt mất vị trí thế tử của hắn.
Nhưng dù sao bọn họ cũng là huynh đệ cùng cha cùng mẹ.
Nếu sau này nhị công tử mới biết thư kia không phải gửi cho mình.
E rằng sẽ tới tìm thế tử gây chuyện.
Tình huynh đệ càng thêm tệ.
Tiểu tư nghĩ như vậy.
Nhưng Bùi Ánh chỉ lạnh nhạt nói:
“Ngươi không phải đã nói rồi sao?”
“Là hắn tự mình không nghe thấy.”
“Trách ai được?”
Trước khi hắn và Tuệ Tuệ thuận lợi thành thân.
Tốt nhất Bùi Hựu cái gì cũng không biết.
Bùi Ánh đứng cạnh tiểu tư ngốc nghếch, mặt không cảm xúc nghĩ.
09
Ba ngày sau, Bùi Ánh đúng hẹn đến phủ.
Đăng môn sính lễ, hỏi canh thiếp, hợp bát tự, bói ngày lành, đưa sính thư…
Chỉ trong bốn ngày ngắn ngủi, hôn sự của ta và Bùi Ánh đã định xong.
Trong chính đường, phụ thân nịnh nọt cười với Bùi Ánh:
“Nữ nhi này của ta tính tình ngu dại chậm chạp, làm thiếp cho thế tử còn là trèo cao. Nay may mắn được thế tử thương yêu, lại lấy vị trí chính thê mà nghênh cưới. Chỉ mong sau khi thành thân, nàng có thể ôn hòa hiền thục, hợp nhà hợp đời, không phụ tấm lòng thương yêu của thế tử…”
Phụ thân trước nay luôn thích làm trò mất mặt.
Ta và a tỷ cúi đầu, chỉ sợ trước mặt người ngoài lộ ra nụ cười bất hiếu.
Chén trà bị đặt mạnh xuống bàn, vang lên một tiếng “cạch”, cắt ngang lời phụ thân đang hạ thấp ta.
Bùi Ánh lạnh mắt nhìn ông, giọng hờ hững:
“Sính thư đã hạ, hôn kỳ đã định, nàng chính là thê tử tương lai của ta, là mệnh phụ triều đình tương lai. Những lời hạ thấp này, xin bá phụ cẩn ngôn.”
Nhìn sắc mặt xanh mét, dám giận không dám nói của phụ thân.
Ta cúi đầu, khóe môi không nhịn được cong lên.
Khi ngẩng mắt, Bùi Ánh đang nhìn ta đầy tình ý.
Ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc ấy, tim ta bỗng nhảy mạnh, lòng lập tức rối loạn.
Cảm xúc đến quá bất ngờ, ta không biết phải làm sao, mặt đỏ bừng.
Cách đó không xa.
Bùi Ánh đang cười.