Chương 4 - Nếu Có Thể Làm Lại Một Lần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

A tỷ cũng cười.

Thế là ta cũng đỏ mặt cười theo.

10

Đôi chim nhạn mà Bùi Ánh mang tới khi hạ sính thật sự rất ồn.

Ồn đến mức lòng ta bất an, đêm trằn trọc khó ngủ.

Ánh trăng rải xuống đất như sương, trong phòng tịch liêu lạnh lẽo.

Cho đến khi cửa truyền tới tiếng “kẽo kẹt”.

Cửa mở ra.

Rồi lại khép lại.

A tỷ nhẹ nhàng đi tới trước giường.

Ta nhắm mắt, giả vờ ngủ say.

Tỷ ấy cúi người kéo chăn cho ta, sợ ta bị nhiễm chút gió lạnh nào.

A tỷ lại khóc.

Tiếng khóc vụn vặt, giọng nghẹn ngào:

“Khi mẫu thân còn sống, người thường nói phụ thân bạc tình bạc nghĩa, không xứng làm cha, không xứng làm chồng, không xứng làm con. Người nói người có lỗi với hai tỷ muội chúng ta, để chúng ta có một phụ thân như vậy. Cho nên trước khi lâm chung, người hao tâm tổn sức định hôn sự cho ta. Nhưng đến lượt Tuệ Tuệ người lại ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi…”

“Khi người đi, hai mắt không nhắm. Là ta đưa tay khép mắt cho người.”

“Ta biết nỗi lo của mẫu thân. Người biết sau khi người mất, đợi Tuệ Tuệ cập kê, phụ thân nhất định sẽ dùng hôn sự của Tuệ Tuệ đổi lấy lợi ích ông ta cần.”

“Ta cũng sợ. Cho nên nửa năm nay ta ngày đêm hoảng hốt, chỉ sợ sau khi ta rời nhà, vẫn chưa tìm được nơi tốt cho Tuệ Tuệ.”

“May mà kết cục đều tốt. Tuệ Tuệ sắp gả vào Vĩnh Ninh Hầu phủ rồi.”

“Hôm nay a tỷ thật sự rất vui!”

Ta xoay người, đưa lưng về phía a tỷ.

Chỉ sợ tỷ ấy phát hiện nước mắt ta chảy xuống.

Đời trước, đêm Bùi Hựu cầu cưới, a tỷ cũng nói như vậy.

Từ sau khi mẫu thân mất, a tỷ đối với ta vô cùng tốt.

Tỷ ấy lo ta ăn không ngon, lo ta không cao lên, lo ta bị người khác bắt nạt…

Ta vẫn luôn biết mình là gánh nặng của a tỷ.

Hôn sự của tỷ ấy và vị hôn phu bị kéo dài mãi cũng là vì ta.

Nửa năm trước, mẫu thân tương lai của a tỷ ngoài cười nhưng trong lời có ý nói với ta:

“Nếu ngươi không có nơi quy túc tốt, nha đầu Minh Huệ kia e là sẽ không chịu vào cửa nhà ta. Minh nhị cô nương thật có phúc, có một người tỷ tỷ chuyện gì cũng mưu tính cho ngươi.”

A tỷ sốt ruột, ta cũng sốt ruột.

Cho nên dù không thích Bùi Hựu, ta vẫn gả.

Nào ngờ cuối cùng lại rơi vào kết cục chết sớm.

Trở lại một đời.

Ta tránh được Bùi Hựu.

Chọn Bùi Ánh phẩm hạnh cao quý.

Đời này, ta nghĩ ta sẽ không bị giày vò nữa, cuối cùng cũng không rơi vào kết cục rơi xuống nước mà chết.

Như vậy, a tỷ sẽ không đau lòng nữa.

Ta nhắm mắt, trong tiếng a tỷ vừa khóc vừa cười thì thầm, dần dần ngủ thiếp đi.

Trong mộng, mẫu thân cười nói với ta:

“Tuệ Tuệ đây là một mối hôn sự rất tốt. Con cứ yên tâm gả đi.”

11

Lụa đỏ cuốn khắp phố dài, pháo nổ vang trời.

A tỷ ở bên cạnh ta, cười nói:

“Cũng chỉ có dung mạo của Bùi Ánh mới miễn cưỡng xứng với Tuệ Tuệ nhà chúng ta.”

Lời khen của a tỷ khiến ta đột nhiên hơi tò mò.

Ta cực kỳ cẩn thận vén một góc khăn hỷ.

Liền thấy Bùi Ánh dáng người cao thẳng như tùng, đôi mày mắt vốn lạnh nhạt được bộ hỷ phục đỏ thắm làm tan bớt vẻ xa cách, trong ngày đại hỷ này lại thêm vài phần vui mừng.

Ánh mắt hắn bắt được ta đang lén nhìn.

Hắn chậm rãi đi về phía ta, đưa tay ra, khẽ cười nói:

“Nương tử, ta tới đón nàng.”

Gió nhẹ thổi động ao xuân trong sân, làm loạn tâm can, thành tựu lương duyên.

Ta đặt tay vào lòng bàn tay Bùi Ánh, thẹn thùng mím môi:

“Được.”

Trong tiếng nhạc lễ, ta lên kiệu hoa.

Bái cao đường, vào động phòng, vén khăn hỷ…

Trên giường đỏ, ta nhận lấy chén rượu hợp cẩn Bùi Ánh đưa tới.

Ban đầu, ta tự mình uống từng ngụm nhỏ.

Sau đó, Bùi Ánh dùng môi truyền rượu cho ta.

Ta run rẩy nép vào lòng hắn, hơi thở giao hòa, rượu không cẩn thận tràn ra khỏi khóe môi một ít.

Bùi Ánh không nỡ bỏ phí, lại cúi đầu liếm sạch từng chút.

Áo cưới đỏ tầng tầng lớp lớp như hoa mẫu đơn nở rộ.

Dưới cơn mưa cuối xuân từng cánh từng cánh rơi xuống.

Cả phòng kiều diễm, màn lụa buông rơi.

Bỗng có gió đêm thổi tới.

Như gió xuân theo hỷ sự.

Hòa cùng tiếng vụn vặt trong phòng, vang đến tận bình minh.

12

Ánh sớm soi sáng xà nhà, chim bên song báo trời trong.

Bùi Ánh cho nha hoàn đang định vẽ mày cho ta lui xuống, tự mình cúi người cầm bút.

Vừa vẽ, hắn vừa nói cho ta tình hình trong phủ:

“Nhân khẩu nhà ta đơn giản. Trưởng bối trong phủ ngoài lão thái quân, phụ thân, mẫu thân ra thì không còn ai khác. Thiếp thất, thông phòng mà các nhà khác thường thấy đều bị cấm trong phủ. Cho nên nàng chỉ cần bái kiến lão thái quân, phụ thân và mẫu thân ba vị trưởng bối này, những người còn lại nàng không cần để ý.”

Những chuyện này đời trước ta đã biết.

Chỉ là…

Ta mím môi, vẫn hỏi:

“Nghe nói trong phủ có một biểu muội ở nhờ, ta cần chuẩn bị lễ gì cho nàng ấy?”

Còn có Bùi Hựu.

Từ sau lần từ biệt ở thi hội, ta chưa từng gặp lại hắn.

Ngay cả trong đại hôn hôm qua cũng vậy.

Trong lòng ta vừa mừng vì đã thuận lợi hoàn hôn với Bùi Ánh.

Vừa lại dâng lên nỗi lo như lưỡi kiếm treo lơ lửng chưa rơi xuống.

Trong thi hội.

Ta và a tỷ đã đổi ý không viết thơ để gả cho hắn, còn xảy ra tranh chấp với hắn.

Nay ta lại gả cho huynh trưởng ruột của hắn.

Chỉ sợ hắn sẽ khiến ta khó xử trước mặt trưởng bối.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)