Chương 2 - Nếu Có Thể Làm Lại Một Lần
Ta lập tức ngẩn ra.
Bùi Ánh, người từng giải vây cho ta trong yến sảnh.
Đời trước, quả thật hắn giữ chức vị cao.
Nhưng cũng đúng như a tỷ nói, hắn cực kỳ ghét người ngu dại.
Mỗi khi lão thái quân Hầu phủ bảo hắn xem mắt cô nương, hắn luôn nhàn nhạt nói:
“Ta không thích nữ tử không thông minh.”
Lão thái quân tức đến phất tay áo đập bàn:
“Làm gì có cô nương nào không thông minh? Ngươi tưởng cô nương nhà người ta đều giống đệ tức của ngươi…”
Nói đến nửa câu sau, lão thái quân nhận ra ta có mặt, bèn nuốt lại.
Ta đại khái đã quen bị chê cười.
Tự mình ngoan ngoãn cúi đầu, trong lòng chẳng gợn chút sóng nào.
Nhưng Bùi Ánh lại nói:
“Các cô nương khác quả thật không có tài hoa ẩn bên trong như đệ tức.”
Ta bỗng ngẩng đầu, Bùi Ánh đang mỉm cười với ta.
Vì vậy, mặc kệ trong mắt người ngoài Bùi Ánh lạnh lùng kiêu ngạo thế nào.
Trong mắt ta, hắn luôn ôn hòa hữu lễ.
Nói về phẩm hạnh, hắn quả thật tốt hơn Bùi Hựu ngàn vạn lần như a tỷ nói.
Chỉ là, Bùi Ánh vô tâm thành gia.
Đời trước, mãi đến khi ta rơi xuống nước, hắn vẫn chưa thành thân.
Cho nên kế hoạch muốn gả ta cho hắn của a tỷ e là sẽ thất bại.
“Tuệ Tuệ muội thấy hắn thế nào, có muốn gặp một lần không?”
Nhìn a tỷ hào hứng hỏi ta, ta không muốn làm tỷ mất vui.
Ta dựa vào vai a tỷ đầy quyến luyến, mãn nguyện cười:
“Ta đều nghe a tỷ.”
05
Giữa tiết xuân vườn thơm đồng biếc.
Đời trước, mặc cho lão thái quân Hầu phủ khuyên nhủ đủ đường, Bùi Ánh cũng chưa từng nhả lời đồng ý đi xem mắt với ai.
Không ngờ a tỷ lại có thể thuyết phục Bùi Ánh hôm nay tới gặp.
Thật là thần kỳ.
Ta nhíu mày, chậm rãi nghĩ.
Chậm đến mức giẫm vào một hố nhỏ, ngã vào lòng Bùi Ánh rồi vẫn còn ngơ ngác nhìn hắn.
Bùi Ánh ôm lấy ta, đưa tay đỡ ta đứng vững.
Giọng hắn dễ nghe như ngọc đá va nhau, quan tâm hỏi:
“Minh nhị tiểu thư, có bị thương không?”
Sau một lúc ta mới nhận ra, mặt lập tức đỏ bừng, vội nói lời cảm tạ:
“Không… không sao. Đa tạ Bùi thế tử.”
Hắn khẽ cười:
“Không cần cảm tạ. Cũng nhờ cú ngã này của nàng mà buổi xem mắt của chúng ta mới có chút cảm giác.”
Ta bỗng ngẩng đầu.
Đối diện ánh mắt mỉm cười của Bùi Ánh.
Hắn không hề che giấu vẻ vui sướng gần như tràn đầy trong mắt.
Cũng không tránh ánh nhìn của ta.
Mặc ta quan sát.
Cũng tùy ý quan sát ta.
Thẳng thắn đến mức ráng mây vừa tan trên mặt ta lại chậm rãi dâng lên.
Ta luống cuống nhìn về phía trước, nơi a tỷ và tỷ phu tương lai đang nắm tay tản bộ.
Muốn cầu cứu tỷ ấy xem nên xử lý tình cảnh trước mắt thế nào.
Nhưng bóng dáng a tỷ lại bị một bàn tay đáng ghét che mất.
Bàn tay xương khớp rõ ràng của Bùi Ánh khẽ lắc trước mắt ta.
Hắn cười nói:
“Ta mới là người xem mắt với nàng, đừng cứ nhìn a tỷ nàng mãi.”
Nhưng đời trước hắn vốn không có ý cưới vợ.
Ta không giấu được tâm sự.
Lại không tìm được a tỷ cầu cứu.
Do dự một chút, ta mím môi hỏi:
“Ngài thật sự có ý cưới thê tử sao?”
Lời vừa ra khỏi miệng, ta lại cảm thấy câu này hơi kỳ lạ.
Nghĩ một chút, ta nghiêm túc bổ sung:
“Thật ra ta biết xem tướng. Ta thấy đời trước ngài không muốn cưới vợ, tự do tiêu sái cả đời, nên mới hỏi như vậy.”
Bùi Ánh bỗng sững người, khóe môi đang cong lên đột nhiên hạ xuống.
Trong khoảnh khắc không ai chú ý, trên mặt hắn thoáng qua đau lòng, thương tiếc và niềm vui mừng như mất rồi lại tìm được.
Chỉ chớp mắt, hắn lại chậm rãi cười:
“Bất kể đời trước hay đời này, nếu ta không muốn cưới vợ, nguyên nhân chỉ có một. Đó là ta không cưới được người trong lòng.”
Bùi Ánh xoa đầu ta, thần sắc nghiêm túc:
“Tuệ Tuệ ta đối với nàng nhất kiến chung tình. Ta nguyện lấy cả đời làm lời hứa, cưới nàng làm thê, che chở nàng năm tháng vô ưu.”
“Nàng có bằng lòng gả cho ta không?”
06
Đời trước, khi Bùi Ánh và Bùi Hựu như nước với lửa, hắn vẫn nguyện ý giải vây cho ta — một đệ tức.
Đời này nếu trở thành thê tử của hắn, nghĩ đến cũng không tệ.
Ít nhất…
Ít nhất hắn sẽ không lạnh mắt đứng nhìn khi ta bị người khác chê cười.
Nghĩ tới hôn kỳ của a tỷ và tỷ phu tương lai cứ bị đẩy lùi mãi.
Ta dừng một chút, bắt đầu cầm bút hồi âm cho Bùi Ánh:
“Gả cho chàng, ta bằng lòng!”
“Nếu có thể, xin ba ngày sau đến phủ cầu thân.”
Không có lời tình ý triền miên.
Ta thẳng thắn nói với Bùi Ánh tâm ý muốn thành thân cùng hắn.
A tỷ đứng bên cạnh ta.
Nhìn từng chữ tròn trịa vụng về ta viết.
Khá là nghiến răng nghiến lợi:
“Bùi Ánh kia chỉ lộ mặt một lần đã thắng được lòng Tuệ Tuệ nhà chúng ta. Đúng là gặp vận may lớn.”
Nhìn đôi mày mắt rực rỡ sinh động của a tỷ, ta mím môi cười nhẹ.
Như vậy, a tỷ có thể yên tâm rồi.
Chắc hẳn tỷ ấy sẽ không còn nửa đêm lẻn vào phòng ta, nằm bên giường ta lén khóc nữa.
Bất kể đời trước hay đời này.
Tỷ ấy luôn sợ sau khi tỷ ấy xuất giá, ta sẽ bị người trong Minh phủ ức hiếp.
07
Thư của Minh Tuệ được đưa tới Vĩnh Ninh Hầu phủ.
Tiểu tư của Bùi Ánh ôm thư trong ngực, vội vàng chạy về viện của hắn.
Mấy ngày nay, Bùi Ánh luôn hỏi có thư của cô nương Minh phủ chưa.
Ngày mong đêm mong, hôm nay cuối cùng cũng mong được.
Tiểu tư nhanh chóng băng qua vườn, trong lòng nghĩ phải mau để thế tử thấy thư.