Chương 2 - Mười Sáu Năm Chờ Đợi
“Vì biết rồi cũng không quay lại được nữa.”
“Không quay lại được cái gì?”
Dì không nói nữa.
Tôi quay sang mẹ.
“Mẹ, Từ Chính Dương là ai?”
Mẹ lau nước mắt trên mặt, giọng khàn đặc.
“Ông ta là… người năm đó từng bỏ tiền ra lúc bà ngoại con bị bệnh.”
Tôi sững người.
Mười sáu năm trước, bà ngoại bị bệnh tim, cần phẫu thuật bắc cầu. Tiền mổ hơn ba trăm nghìn, nhà tôi căn bản không thể xoay nổi.
Sau đó cậu cả nói cậu đã vay được tiền. Ca mổ được tiến hành, bà ngoại giữ lại được mạng sống.
“Số tiền đó… không phải cậu cả vay sao?”
Mẹ không trả lời.
Bà nhìn dì út.
Dì út nhắm mắt lại.
“Chị, chị đi đi.”
“Uyển Như…”
“Chị đi. Đưa Niệm Niệm đi. Đừng đến nữa.”
Dì đứng dậy, xoay người đi vào nhà.
“Đứng lại.”
Giọng mẹ tôi bỗng thay đổi.
Không còn là nghẹn ngào nữa, mà là chất vấn.
“Uyển Như, mày nói cho chị biết. Ba trăm hai mươi tám nghìn năm đó, có phải mày dùng mạng mình đổi lấy không?”
Bước chân dì út dừng ở cửa.
Dì không quay đầu.
“Chị nghĩ nhiều rồi.”
“Chị nghĩ nhiều?” Mẹ tôi đuổi theo. “Chị không biết Từ Chính Dương là loại người nào sao? Năm đó ông ta theo đuổi chị dai như đỉa, bị ba chặn ở đầu hẻm đánh cho một trận mới chịu thôi. Loại người như vậy lại vô duyên vô cớ cho nhà mình vay hơn ba trăm nghìn?”
Đầu tôi ong lên.
Từ Chính Dương từng theo đuổi mẹ tôi?
Dì út đẩy cửa, không quay lại.
“Chuyện qua rồi. Đừng lật lại nữa.”
Cửa đóng lại.
Mẹ tôi đứng trong sân, cả người run rẩy.
“Mẹ.”
“Niệm Niệm, dì út con…”
Mẹ nói được nửa câu thì nghẹn lại.
“Dì út con năm đó không phải bỏ trốn theo trai…”
Sợi dây trong đầu tôi như căng phựt.
“Mẹ nói gì cơ?”
Chương 3
Tối hôm đó, tôi tìm một nhà nghỉ trong thị trấn.
Phòng nhỏ đến mức chỉ đặt vừa một chiếc giường. Mẹ tôi ngồi bên mép giường, cả đêm không chợp mắt.
“Mẹ, mẹ kể hết những gì mẹ biết cho con nghe đi.”
Mẹ im lặng rất lâu.
“Mười sáu năm trước, bà ngoại con được chẩn đoán mắc bệnh van tim bẩm sinh, bác sĩ nói phải mổ ngay. Khi ấy cậu con vừa bắt đầu làm ăn vật liệu xây dựng, trong tay không có tiền. Ba con cũng chỉ là công nhân, mỗi tháng lương hơn một nghìn. Mẹ dạy học thì càng khỏi nói.”
“Hơn ba trăm nghìn.”
“Ba trăm hai mươi tám nghìn.” Mẹ nhớ rất rõ.
“Rồi sao nữa?”
“Rồi cậu cả con nói để cậu nghĩ cách. Một tuần sau, cậu quay lại bảo đã vay được tiền, bảo mau sắp xếp phẫu thuật.”
“Mẹ vẫn luôn tưởng là cậu cả vay?”
“Mẹ tưởng vậy. Cậu nói tìm bạn vay, có viết giấy nợ. Bọn mẹ cũng không hỏi nhiều. Lúc đó chỉ nghĩ đến chuyện cứu mạng bà ngoại con.”
“Thế hôm nay sao mẹ nhận ra Từ Chính Dương?”
Mẹ xoa hai bàn tay vào nhau.
“Hồi ông ngoại con còn sống, Từ Chính Dương đến nhà mình mấy lần. Ông ngoại không thích ông ta, nói ông ta có đường làm ăn nhưng không phải người đàng hoàng. Ông ta…”
Mẹ dừng một chút.
“Ông ta từng theo đuổi mẹ. Theo đuổi hai năm trước khi mẹ kết hôn. Ông ngoại cầm chổi đuổi ông ta đi.”
“Rồi sau đó?”
“Sau đó ông ta cũng lấy vợ. Mở một xưởng in, kiếm được không ít tiền. Rồi sau nữa… bà ngoại con bệnh, dì út con đi theo ông ta.”
“Nên mẹ nghi…”
“Niệm Niệm, dì út con từ nhỏ đã bảo vệ mẹ.” Giọng mẹ khàn đi. “Hồi bé ai bắt nạt mẹ, dì con còn tức hơn mẹ. Dì cái gì cũng nhường mẹ, chưa bao giờ tranh với mẹ.”
“Mẹ.”
“Mẹ sợ…”
Cuối cùng mẹ không kìm được nữa, ôm mặt khóc.
“Mẹ sợ hơn ba trăm nghìn kia là dì con dùng chính bản thân mình đổi lấy. Người Từ Chính Dương muốn là mẹ, dì con đã đi thay mẹ.”
Câu ấy giống như một con dao cùn, cứa từng nhát vào tim tôi.
Tôi ngồi bên cạnh, đầu óc xoay nhanh những mảnh ghép.