Chương 23 - Mười Sáu Năm Chờ Đợi
Ở trường người cao tuổi, từ một học viên bà đã trở thành giáo viên, dạy học viên mới vẽ màu nước.
Mỗi tuần ba buổi, mỗi buổi hai tiếng đồng hồ. Học viên gọi bà là “Cô Triệu”.
Có một ông cụ bảy mươi lăm tuổi, họ Tôn, trước khi nghỉ hưu là giáo viên lịch sử cấp hai. Lần nào lên lớp ông cũng ngồi bàn đầu, vẽ nghiêm túc nhất.
Tan học ông lại giúp mẹ tôi dọn dẹp giá vẽ.
Có một lần tôi đến đón mẹ, thấy ông Tôn tặng mẹ một hộp chè.
“Cô Tú Lan, lần trước cô bảo thích uống trà Long Tỉnh, tôi mang từ quê lên chút ít.”
“Thầy Tôn khách sáo quá.”
“Không có gì đâu cô. Lớp học của cô là lớp tuyệt nhất tôi từng tham gia đấy. Còn thú vị hơn môn Lịch sử tôi dạy hồi trước nhiều.”
Tôi đứng ngoài cửa, không nhịn được phải bật cười. Trên đường về, tôi hỏi bà: “Mẹ, chú Tôn kia cũng được đấy chứ nhỉ.”
“Ừ, ông ấy tốt tính lắm.”
“Mẹ…”
“Đừng có nghĩ lung tung. Tuổi này rồi, cứ sống tốt cuộc đời mình là đủ.”
“Nhưng nhỡ người ta…”
“Hôm nay sao con nói nhiều thế?”
Tôi im bặt. Nhưng tôi thấy bà đang mỉm cười e thẹn.
Sau này, ông Tôn thực sự theo đuổi bà. Theo đuổi ròng rã nửa năm. Tặng chè, tặng bánh, xách giá vẽ, che ô cho bà những ngày mưa. Bảy mươi mấy tuổi đầu rồi, lãng mạn chẳng kém gì thanh niên.
Mẹ tôi trăn trở mất một thời gian.
Có một tối bà tìm tôi nói chuyện.
“Niệm Niệm, con bảo tuổi của mẹ rồi mà còn… có làm con mất mặt không?”
“Mẹ, mẹ hẹn hò thì mất mặt ai chứ?”
“Nhưng bố con…”
“Bố mất hai mươi mấy năm rồi. Bố ở trên trời nhìn xuống, cũng mong mẹ được vui vẻ.”
Mắt bà rơm rớm đỏ.
“Cả đời mẹ cứ luôn để ý đến ánh mắt của người khác. Lúc một mình nuôi con khôn lớn thì sợ người ta bảo mẹ không biết dạy con, lúc giúp con chăm Hiên Hiên thì sợ người ta bảo mẹ lo chuyện bao đồng, lúc chung sống với nhà chồng thì sợ người ta bảo mẹ không biết điều. Mẹ sống sáu mươi bảy… không, bảy mươi hai năm trên cõi đời này, chưa từng dám đưa ra một quyết định vì bản thân mà không sợ miệng đời đàm tiếu.”
“Thế thì hãy bắt đầu từ bây giờ đi mẹ.”
Bà nhìn tôi. Rồi bà bật cười.
“Được.”
Một tháng sau, bà và thầy Tôn chính thức ở bên nhau.
Chẳng có mâm cỗ linh đình, chỉ là hai ông bà cụ nắm tay nhau, tản bộ trong công viên.
Lúc ông ấy nắm tay, bà còn đỏ mặt.
Bảy mươi hai tuổi, vẫn biết đỏ mặt.
Tôi đứng từ xa nhìn họ, trong lòng cảm thấy ấm áp ngập tràn.
Bà xứng đáng. Bà xứng đáng nhận được mọi điều tốt đẹp nhất trên đời.
Trần Vũ Hiên nghe tin bà ngoại có bạn tâm giao, lập tức gọi video từ Mỹ về.
“Bà ngoại! Cháu nghe tin rồi! Chúc mừng bà nhé!”
“Cái thằng này, cứ bô bô cái mồm.”
“Ông Tôn có tốt không bà? Có đối xử tốt với bà không?”
“Tốt, tốt lắm.”
“Vậy là cháu yên tâm rồi. Bà ngoại ơi, bà vui là được. Cháu luôn luôn ủng hộ bà.”
“Thôi được rồi, cháu bận việc của cháu đi.”
Bà cúp điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu. Vẻ mặt đó, tôi chưa từng thấy ở bà.
Đó là sự yên lòng. Là một cảm giác an ổn “cuối cùng mình cũng được yêu thương chân thành”.
***
Ba năm nữa trôi qua.
Trần Vũ Hiên hai mươi bốn tuổi, đang làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ tại MIT.
Tôi bốn mươi bảy tuổi, công việc vững vàng, tiền gửi ngân hàng rủng rỉnh.
Mẹ tôi bảy mươi lăm tuổi, đã chuyển đến sống chung với thầy Tôn.
Bọn họ sống ở một khu chung cư cách nhà tôi hai con phố. Ông Tôn có một căn hộ hai phòng ngủ, nhiều ánh sáng tự nhiên, đặt vừa vặn giá vẽ của mẹ tôi.
Cuối tuần nào tôi cũng sang thăm ông bà.
Ông Tôn nấu cơm, mẹ tôi ngồi vẽ.
Lúc ông xào rau, bà đứng cạnh nhắc “cho ít muối thôi”. Ông nghe lời, ngoan ngoãn cho ít đi.
Họ sống với nhau, giống như đã quen nhau cả một đời.
Có một ngày tôi đến, thấy phòng khách có thêm một bức tranh mới.
Bức tranh vẽ một bàn tay.
Bàn tay nhăn nheo, các đốt ngón tay gồ lên, móng tay được cắt tỉa gọn gàng.