Chương 24 - Mười Sáu Năm Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trên tay đeo một chiếc nhẫn bạc không mấy bắt mắt.

Tôi nhìn xuống bàn tay mẹ tôi.

Ngón áp út bàn tay trái của bà, có thêm một chiếc nhẫn bạc.

“Mẹ?”

“Ông Tôn tặng đấy.” Bà trả lời dửng dưng, nhưng bàn tay trái bất giác khép lại một chút, cứ như sợ chiếc nhẫn vụt bay mất.

“Từ khi nào thế mẹ?”

“Tuần trước. Ông ấy bảo cả đời này chỉ mua cho mẹ mỗi một chiếc này thôi.”

Mũi tôi cay xè.

Ngày bố đi, bố chưa kịp mua cho bà một chiếc nhẫn.

Hai mươi mấy năm sau, đã có người bù đắp thay bố.

Tôi bước tới ôm bà một cái. Bà vỗ nhẹ lưng tôi.

“Thôi nào, hở tí là khóc. Nhìn con kìa, bốn mươi bảy tuổi đầu rồi mà y như hồi bé.”

“Mẹ.”

“Hửm?”

“Cảm ơn mẹ.”

“Cảm ơn mẹ chuyện gì?”

“Cảm ơn mẹ đã sinh ra con. Cảm ơn mẹ đã nuôi lớn Hiên Hiên. Cảm ơn mẹ vì cả đời này đã dành tất cả cho chúng con.”

Bà không nói gì. Rất lâu sau, bà khẽ lên tiếng.

“Đứa ngốc này. Các con là sinh mệnh của mẹ. Mẹ trả lại mạng mình cho các con, không thiệt thòi chút nào.”

Gió lùa qua ô cửa sổ. Trong phòng khách phảng phất mùi màu nước mới vẽ.

Ông Tôn đang thái rau trong bếp, tiếng dao thớt va lạch cạch nhịp nhàng, đều đặn.

Đây là cuộc đời của một người phụ nữ bảy mươi lăm tuổi.

Bà không còn là vật sở hữu của ai nữa. Không phải là “người ngoài”, không phải “vợ thằng hai”, không phải “bảo mẫu miễn phí”.

Bà là Triệu Tú Lan. Một bà cụ vẽ tranh, hẹn hò, sống một cuộc đời vô cùng rực rỡ.

Bà dùng sự hy sinh mười sáu năm, đánh đổi lấy một chủ nhân của huy chương vàng kỳ thi Vật lý Quốc gia, một sinh viên ưu tú của Thanh Hoa, một Tiến sĩ của MIT.

Không một ai nói với bà một lời cảm ơn. Nhưng bà chưa từng oán hận.

Bởi vì bà biết —

Những mầm yêu thương mà bà gieo hạt, đã nở hoa từ rất lâu rồi.

Vào cái khoảnh khắc Trần Vũ Hiên bập bẹ gọi tiếng “Bà ngoại” lần đầu tiên.

Vào cái khoảnh khắc chiếc khăn lụa xanh nhạt choàng qua cổ bà.

Vào cái khoảnh khắc trước cổng trường Thanh Hoa, thằng bé cất tiếng “Bà ngoại ơi, cháu đỗ rồi”.

Vào mỗi buổi sáng bình dị, khi bà bưng bát cháo nóng hổi đưa cho tôi và nói “Ăn nhân lúc còn nóng”.

Hoa đã nở từ rất lâu rồi.

Chỉ là có những người không nhìn thấy.

Có những người sẽ mãi mãi không bao giờ nhìn thấy.

Nhưng không sao cả.

Bà đã nhìn thấy. Tôi đã nhìn thấy. Trần Vũ Hiên đã nhìn thấy.

Như vậy là đủ rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)