Chương 21 - Mười Sáu Năm Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Niệm Niệm, giá mà bố con còn sống, để nhìn thấy Hiên Hiên đỗ vào Thanh Hoa…”

“Bố nhìn thấy rồi mẹ ạ.”

Mẹ tôi nhìn tôi, không nói thêm gì nữa.

Trần Vũ Hiên xách hành lý bước vào trường, đi được vài bước liền ngoái đầu lại.

“Bà ngoại! Đợi cháu nghỉ lễ về, cháu vẽ cho bà một bức tranh trường Thanh Hoa nhé!”

“Được!”

Mẹ tôi đứng trước cổng trường, vẫy tay chào thằng bé. Gió thổi tung mái tóc bà. Tóc bạc đã nhiều hơn năm ngoái, nhưng ánh mắt lại sáng ngời.

Bà, một người 67 tuổi, đứng trước cổng ngôi trường danh giá nhất đất nước, tiễn đứa cháu ngoại do một tay bà nuôi nấng vào trường.

Mười sáu năm.

Từ từng bát bột xúc cho ăn, đến những đêm thức trắng chăm cháu ốm, đến những ngày đón đưa tới trường, đến những năm tháng thầm lặng hy sinh.

Không ai trao cho bà tờ giấy khen nào.

Không có lấy một chỗ trống dành cho bà trong bữa tiệc mừng công.

Chưa một ai trước mặt tất cả mọi người thốt lên một câu: “Cảm ơn cô Triệu Tú Lan. Không có cô, sẽ không có Trần Vũ Hiên của ngày hôm nay.”

Nhưng bà không cần những thứ đó.

Bà chỉ cần đứng ở đây. Nhìn bóng lưng đứa trẻ ấy bước đi xa dần.

Rồi quay người, nói với tôi: “Niệm Niệm, đi thôi. Mình đi xem Thiên An Môn.”

Tôi nắm lấy tay bà. Sáu mươi bảy tuổi, bàn tay khô ráp, các đốt ngón tay biến dạng, đó là dấu ấn của ngần ấy năm giặt giũ, nấu nướng, bế bồng cháu.

Nhưng bàn tay ấy rất ấm. Giống hệt như hơi ấm lúc nhỏ bà dắt tôi sang đường.

Chúng tôi đi. Đi xem Thiên An Môn. Đi ăn vịt quay Bắc Kinh. Đi chèo thuyền ở Di Hòa Viên.

Bà cầm điện thoại giơ lên chụp ảnh khắp nơi, những bức ảnh xiêu vẹo ngả nghiêng, nhưng bức nào cũng cười tươi roi rói.

Tối về đến khách sạn, bà gửi ảnh vào nhóm lớp ở trường người cao tuổi.

Các dì trong nhóm thi nhau bình luận:

“Chị Tú Lan cừ quá! Cháu ngoại đỗ Thanh Hoa cơ à!”

“Cô Triệu ơi, cô là người bà tuyệt vời nhất đấy!”

“Đợi cô về dạy bọn tôi vẽ cổng trường Thanh Hoa nhé!”

Bà nhìn màn hình điện thoại cười mãi không thôi.

Tôi ngồi bên cạnh, nhìn bà.

Nhớ lại mùa hè mười sáu năm trước. Tôi ôm Trần Vũ Hiên vừa đầy tháng, lóng ngóng tay chân, không biết cho bú, chẳng biết thay tã.

Mẹ tôi kéo vali xuất hiện trước cửa nhà.

“Đưa đây, đưa cho mẹ.”

Bà đón lấy đứa trẻ, ôm vừa chắc tay vừa nhẹ nhàng.

“Đừng sợ, có mẹ đây.”

Từ ngày hôm đó, bà vẫn luôn ở bên. Mười sáu năm, chưa một lần vắng bóng.

***

Sau này, tay nghề vẽ của mẹ tôi ngày càng tiến bộ.

Trường người cao tuổi tổ chức một buổi triển lãm tranh cho học viên, một tác phẩm của bà đã được chọn trưng bày.

Bức tranh vẽ một con ngõ hẻm. Cuối ngõ có một bé gái đang cắm cúi chạy, phía sau là một người đàn ông.

Đó là cảnh hồi nhỏ bà cùng bố tôi chơi đùa trong con ngõ cổ ở Bắc Kinh.

“Mẹ, mẹ từng đến Bắc Kinh từ bao giờ thế?”

“Hồi trẻ bố con dẫn mẹ lên đây một lần.” Bà chỉ vào bé gái trong tranh, “Là mẹ đó. Lúc đó mẹ mới mười tám tuổi, chạy còn nhanh hơn cả bố con.”

Hôm triển lãm có rất đông người đến xem. Có người hỏi giá, bà bảo không bán.

“Đây là sinh mệnh của tôi.”

Về sau bà còn vẽ rất nhiều bức khác.

Vẽ lúc tôi còn nhỏ, vẽ dáng vẻ của Trần Vũ Hiên thuở ấu thơ, vẽ cái sân nhà ở quê, vẽ cây hòe già.

Tranh của bà không phải là dân chuyên nghiệp, nét bút có chút vụng về, nhưng bức nào cũng toát lên một nguồn sức mạnh khó tả.

Thứ sức mạnh đó được gọi là “đã từng sống”.

***

Một năm sau.

Trần Vũ Hiên ở Thanh Hoa học rất giỏi. Thành tích lọt top đầu, tham gia vào phòng thí nghiệm trọng điểm của khoa Vật lý, giảng viên hướng dẫn là một vị Viện sĩ.

Công việc của tôi ổn định, dành dụm được một khoản tiền, tôi đang định đổi sang căn nhà rộng hơn.

Mẹ tôi gạt đi.

“Căn nhà này ở quen rồi, đủ chỗ mà.”

“Mẹ, lỡ sau này Hiên Hiên nghỉ lễ dẫn bạn gái về thì sao? Chẳng nhẽ không cần dư ra một phòng à?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)