Chương 7 - Mười Năm Trở Về
Bảy giờ rưỡi tối, xe của Thẩm Nghiên Từ đỗ trước cổng trung tâm nghệ thuật Chính Dương.
Hôm nay anh mặc một bộ âu phục màu xanh sẫm, cà vạt do tôi chọn, họa tiết chìm màu tím sẫm, khiêm tốn nhưng dưới ánh đèn sẽ toát lên một tầng ánh sáng lạnh. Anh vòng qua ghế phụ, mở cửa xe.
Bàn tay đưa ra.
Tôi nắm lấy tay anh, bước xuống xe.
Gió đêm tháng mười lùa vào cổ áo, nhưng lòng bàn tay anh rất ấm.
Kỷ Mạn Âm sẽ đến. Tôi nói khẽ trên bậc thềm.
Anh biết.
Sao anh biết?
Mẹ em gọi điện cho em, anh nói, biểu cảm của em thay đổi rồi.
Biểu cảm của em thế nào?
Anh nhìn tôi một cái, khóe miệng khẽ nhúc nhích, nhưng không trả lời.
Bước lên thảm đỏ.
Hai hàng nhân viên phục vụ đứng cạnh bức tường chữ ký ở lối vào, mấy cô tiếp tân nở nụ cười công nghiệp, thấy chúng tôi đi tới liền hơi cúi người.
Thưa ngài Thẩm, bà Thẩm, mời đi lối này.
Đại sảnh đèn đuốc sáng trưng. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê hắt xuống vỡ vụn thành vô số điểm vàng trên mặt đất, trong không khí lẫn lộn mùi rượu vang, xì gà và nước hoa.
Cậu hai nhà họ Hoắc bưng ly rượu đi tới, chào chị dâu, lâu quá không gặp! Món đồ đấu giá lần trước chị vẫn giữ cho em chứ? Em tăm tia ba tháng rồi đấy.
Vẫn giữ. Hôm nào sai người mang qua cho cậu.
y da! Chị đúng là quá trượng nghĩa!
Bà ba nhà họ Bùi kéo tay tôi, hạ giọng hóng hớt, vụ đồ sứ châu Âu kia chốt chưa? Chị nghe nói có người ra giá đến tám con số rồi…
Vẫn chưa chốt. Không vội.
Cô bình tĩnh thật đấy.
Đây là sân nhà của tôi.
Mỗi một người đi tới chào hỏi đều mang theo sự nhiệt tình và kính trọng vừa phải.
Không một ai gọi tôi là bà Thẩm chỉ vì nể mặt Thẩm Nghiên Từ cả.
Người họ quen biết là Kỷ Sương Ninh.
Người giúp nhà họ Hoắc giám định lô đồ gốm sứ lò quan triều Tống là tôi. Người móc nối giúp nhà họ Bùi với nhà sưu tầm châu Âu là tôi. Trong buổi đấu giá mùa thu ồn ào nhất năm ngoái, bức tranh sơn thủy hắt mực của Trương Đại Thiên cuối cùng chốt giá một trăm hai mươi triệu tệ, người mua giấu mặt qua điện thoại mang bí danh Thu Thủy, chính là tôi.
Những chuyện này, Kỷ Mạn Âm không biết.
Nhà họ Kỷ không biết.
Họ vẫn tưởng tôi chỉ là một con rối bù nhìn, là công cụ bưng trà rót nước ở nhà họ Thẩm.
Tám giờ mười lăm.
Mật độ không khí ở lối vào phòng tiệc thay đổi.
Không phải kiểu ồn ào huyên náo, mà là sự im lặng. Một sự im lặng đột ngột do mọi sự chú ý bị rút cạn.
Tôi bưng ly rượu vang, quay đầu lại.
Kỷ Mạn Âm đứng ở cửa.
Chị ta mặc một bộ sườn xám màu đỏ, đỏ tươi, chất lụa satin, thêu rồng phượng bằng chỉ vàng. Cổ áo xẻ sâu xuống dưới xương quai xanh ba tấc, lúc bước đi đường xẻ tà lộ ra một đoạn đùi trần.
Lớp trang điểm đậm gấp ba lần ban ngày.
Môi đỏ, mắt khói, đuôi mắt xếch lên sắc lẹm như dao.
Tóc búi kiểu Pháp tinh xảo, trên tóc cài một cây trâm ngọc bích.
Cây trâm đó, tôi biết.
Là đồ hồi môn của lão phu nhân nhà họ Thẩm.
Năm xưa Kỷ Mạn Âm luôn nhung nhớ cây trâm này, không ngờ lúc trốn đi lại tiện tay cuỗm luôn.
Chị ta đi giày cao gót bước vào, bước chân rất vững, cằm hơi hất lên, mang theo cái khí thế “tôi đã trở lại”.
Ánh mắt toàn hội trường đổ dồn về phía đó.
Biểu cảm của đa số mọi người đều giống nhau.
Hoang mang.
Người phụ nữ này là ai?
Chị ta không quen biết bọn họ.
Quan trọng hơn là, bọn họ không quen biết chị ta.
Bước chân của Kỷ Mạn Âm chậm lại nửa nhịp.
Ánh mắt chị ta quét một vòng trong đám đông, không tìm thấy một gương mặt thân quen nào. Mười năm rồi, lớp thiếu phu nhân, các bà vợ năm đó, người thì dọn đi, người ly hôn, người đã chết, những người còn lại thì già cả hoặc thay đổi dung mạo. Lớp người mới hoàn toàn không biết Kỷ Mạn Âm là ai.
Chị ta lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười, bước về phía bàn gần nhất.
Xin chào, tôi là…