Chương 8 - Mười Năm Trở Về
Xin lỗi, xin hỏi cô là ai? Một người phụ nữ trẻ cắt ngang lời chị ta, lịch sự nhưng mang theo sự đề phòng rõ rệt.
Nụ cười của Kỷ Mạn Âm cứng đờ.
Tôi là Kỷ Mạn Âm, Thẩm…
Mạn Âm?
Lúc này, một người phụ nữ trung niên bước ra từ bên cạnh. Hơn năm mươi tuổi, mặc sườn xám tối màu, tay đeo một chiếc nhẫn phỉ thúy.
Bà Trình. Trình Lệ Tiên. Một người bạn cũ từ mười năm trước.
Mắt Kỷ Mạn Âm sáng rực lên, chị Lệ Tiên! Chị còn nhớ em…
Chà, đúng là cô thật à. Trình Lệ Tiên đánh giá chị ta từ đầu đến chân, nụ cười trên khóe môi nhạt thếch như nước lã, không phải bảo là chết rồi sao?
Haizz, chuyện kể ra dài dòng lắm…
Chuyện dài dòng thì đừng kể ở đây. Trình Lệ Tiên nâng ly rượu lên, hơi lắc nhẹ, hôm nay là tiệc tối đấu giá, không phải chỗ ôn lại chuyện cũ. Cô có thiệp mời không?
Sắc mặt Kỷ Mạn Âm trắng bệch đi trong chốc lát.
Thiệp mời.
Chị ta không có.
Tôi… Tôi là người nhà của Thẩm Nghiên Từ…
Bà Thẩm ở đằng kia kìa. Trình Lệ Tiên cầm ly rượu hất hàm về phía tôi, giọng điệu dửng dưng, cô tìm cô ấy mà xin thiệp mời nhé.
Nói xong, bà ấy quay người bỏ đi.
Kỷ Mạn Âm đứng chết trân tại chỗ.
Ngón tay túm chặt quai túi xách, các khớp ngón tay trắng bệch.
Những người xung quanh xì xào bàn tán, ánh mắt chĩa thẳng vào chị ta.
Không phải ác ý.
Còn tổn thương hơn cả ác ý, là sự không quen biết.
Là sự lạnh nhạt.
Tôi đứng cách đó mười bước chân, chứng kiến tất cả.
Ly rượu vang xoay nửa vòng trên đầu ngón tay.
Thẩm Nghiên Từ đứng bên cạnh tôi, nói khẽ một câu, cần anh sai người mời cô ta ra ngoài không?
Không cần.
Tôi nhấp một ngụm rượu.
Cứ để chị ta đứng thêm một lúc.
Không phải để trả thù.
Mà là để chị ta nhìn rõ một sự thật.
Cái vòng tròn này, từ cái ngày mười năm trước chị ta vứt bỏ lại trốn đi, nó đã không còn thuộc về chị ta nữa rồi.
Chương 5
Ba ngày sau buổi tiệc đấu giá, Kỷ Mạn Âm im hơi lặng tiếng.
Nhưng bên nhà họ Kỷ lại bắt đầu sục sôi.
Một ngày bà Phương Cẩm Hoa gọi tới ba cuộc điện thoại.
Cuộc thứ nhất, Sương Ninh, chị con ở nhà khóc lóc hai ngày nay rồi, con khuyên nó đi.
Cuộc thứ hai, Sương Ninh, chị con bảo con cố tình làm nó bẽ mặt ở bữa tiệc tối…
Cuộc thứ ba, Sương Ninh à, con không thể đối xử với chị con như thế được, nó là chị ruột của con đấy! Năm đó nó cũng là do bất đắc dĩ…
Đến cuộc điện thoại thứ ba, tôi cuối cùng cũng hết nhịn nổi.
Mẹ.
Sao, sao vậy?
Mười năm trước chị ta vứt bỏ cả chồng lẫn con chạy trốn. Như thế gọi là bất đắc dĩ sao?
Vậy lúc đó…
Lúc đó mẹ nhét con hai mươi hai tuổi vào váy cưới của người khác, mẹ có từng hỏi con có bằng lòng hay không chưa?
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi nghe thấy tiếng thở của bà Phương Cẩm Hoa, gấp gáp, xen lẫn tiếng nghẹn ngào.
Sau đó là giọng ông Kỷ Thừa Viễn vang lên từ xa, để tôi nói.
Đổi người nghe máy.
Sương Ninh. Giọng ông Kỷ Thừa Viễn khàn khàn.
Bố.
Chuyện của chị con… Bố biết năm đó đã có lỗi với con. Nhưng máu mủ ruột rà…
Bố, tôi ngắt lời ông, trước khi bố nói ra bốn chữ “máu mủ ruột rà”, bố hãy nghĩ lại xem. Con đã gánh vác thay gia đình này suốt mười năm, bố gọi điện thoại cho con được mấy lần? Sinh nhật Tiểu Duệ bố đến được mấy lần? Lần con bệnh phải nằm viện, bố có biết không?
Con nằm viện á?
Ba năm trước. Viêm ruột thừa. Mổ cấp cứu. Thẩm Nghiên Từ là người ký tên.
Ông Kỷ Thừa Viễn không nói thêm gì nữa.
Bố, bố mẹ muốn ra mặt vì chị ấy, con không cản. Nhưng đừng có tìm con.
Tôi cúp máy.
Màn hình tối đen.
Đầu ngón tay hơi lạnh.
Tôi nắm chặt tay lại, rồi nới lỏng ra.
Móng tay in hằn bốn dấu bán nguyệt trong lòng bàn tay.
Không đau.
Chỉ thấy hơi chua xót.
Cảm giác dịch vị chua trào lên tận cổ họng, không phải là đau lòng, mà là một sự thất vọng đã quá cũ kỹ, lúc trào lên cũng chẳng còn mùi vị gì mấy, nhưng vẫn tồn tại ở đó.