Chương 10 - Món Quà Tết Đặc Biệt
Đúng lúc đó,
cửa căn hộ bên cạnh mở ra.
Một người đàn ông mặc áo ba lỗ thể thao bước ra.
Dáng người cao lớn,
khoảng hơn ba mươi tuổi,
da bánh mật khỏe khoắn,
ngũ quan sâu sắc,
khí chất cứng cáp.
Anh ta thấy chúng tôi thì hơi sững lại,
sau đó lịch sự gật đầu.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
“Ơ, huấn luyện viên Lâm ra ngoài à?”
Tiểu Trần rõ ràng quen anh ta.
“Ừ, đi phòng gym.”
Giọng anh trầm thấp, dễ nghe.
Anh mỉm cười với chúng tôi rồi bước vào thang máy.
“Anh ấy là?”
Tôi hỏi bâng quơ.
“Ồ, anh ấy tên Lâm Trạch, là chủ nhà bên cạnh.”
“Huấn luyện viên thể hình, còn tự mở một võ quán.”
“Người rất tốt, đặc biệt nhiệt tình. Lần trước trong khu có mèo hoang bị thương, chính anh ấy đưa đi bệnh viện đó.”
Tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Chỉ là trong lòng,
sự yêu thích dành cho khu này lại tăng thêm một chút.
Một nơi có biển.
Có thư viện.
Có cả những người hàng xóm tử tế.
Tôi nghĩ,
cuộc sống tương lai của mình,
hẳn sẽ rất ổn.
________________________________________
12
Một tuần sau,
tôi ký hợp đồng mua nhà với chủ khu “Bờ Biển Lam”.
Việc thương lượng giá diễn ra rất suôn sẻ,
thậm chí còn thấp hơn dự tính của tôi.
Chủ nhà là một cặp vợ chồng trung niên,
chuẩn bị sang Úc đoàn tụ cùng con gái.
Họ nhìn ra được
tôi thật lòng yêu thích căn nhà này.
Trước khi rời đi,
người vợ nắm tay tôi nói:
“Cô gái à,
giao căn nhà này cho cô,
chúng tôi rất yên tâm.”
Một câu nói,
khiến hốc mắt tôi cay cay.
Nhà.
Một từ thật ấm áp.
Cuối cùng,
tôi lại sắp có một mái nhà của riêng mình.
________________________________________
Chiều hôm hoàn tất thủ tục,
tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Trương.
“Tô Khiết, có tin tốt.”
“Chu Minh đã ký rồi.”
Tôi cầm điện thoại,
sững người một chút.
Nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi vốn nghĩ anh ta còn giãy giụa thêm một thời gian.
“Anh ta có đưa ra điều kiện gì không?” Tôi hỏi.
“Không.” Luật sư Trương nói. “Anh ta không nói gì cả, rất bình tĩnh ký tên.”
“Chỉ là…”
“Anh ta nhờ tôi chuyển lời cho cô.”
“Anh ta nói, anh ta sẽ nhớ cô.” “Anh ta nói, hôm nay cô đối xử với anh ta thế nào,
sau này anh ta sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần.”
Tôi nghe xong, chỉ thấy buồn cười.
Một người đàn ông đến cuộc sống của chính mình còn không giữ nổi.
Một người đàn ông bị cha mẹ và em gái coi như công cụ.
Lấy gì mà trả?
Anh ta lấy gì để “trả lại” tôi đây?
Lấy lòng tự tôn đáng thương của anh ta sao?
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói.
“Luật sư Trương, lần này thật sự đã làm phiền anh.”
“Mọi việc sau đó, cứ làm theo quy trình.”
“Được, Tô Khiết. Chúc cô sống vui vẻ.”
Tôi cúp máy.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh cưới đã hết hạn giữa tôi và Chu Minh hiển thị trên màn hình điện thoại.
Đó là tấm hình duy nhất chúng tôi chụp chung.
Tôi nhấn giữ, rồi xóa đi.
Giống như xóa một đoạn mã sai trong chương trình.
Dứt khoát, gọn gàng.
Đến đây,
tôi – Tô Khiết – và Chu Minh, cùng nhà họ Chu phía sau anh ta,
không còn chút liên quan nào nữa.
13
Ngày nhận chìa khóa nhà mới,
bầu trời Tam Á xanh đến lạ kỳ.
Như một viên ngọc lam khổng lồ không chút tì vết.
Tôi một mình, kéo chiếc vali nhỏ,
đứng trước cổng khu “Bờ Biển Lam”.
Quẹt thẻ, khóa điện kêu “tít” một tiếng.
Tôi đẩy cửa vào.