Chương 6 - Món Quà Đánh Đổi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đều là người một nhà cả, nhường nhịn một chút đi.”

“Con là chị, con phải hiểu chuyện.”

“Dương Dương còn bé, con bao dung cho em.”

Mười tám năm qua chưa một lần bố đứng về phía tôi.

Chỉ có lần này là ngoại lệ.

Bởi vì lần này có dính đến hai chữ “Thanh Hoa”.

Tôi không hề thấy cảm động.

Tôi chỉ thấy nực cười.

9.

Tối hôm đó, tôi đóng cửa phòng, ngồi lặng trên giường rất lâu.

Sự thay đổi thái độ của bố có vẻ là một chuyện tốt.

Nhưng trong lòng tôi thừa hiểu.

Ông ấy không hề xót xa cho tôi.

Ông ấy chỉ tiếc rẻ cái danh “Thanh Hoa”.

Nếu tôi thi đỗ không phải là Thanh Hoa, mà là một trường đại học hạng hai nào đó, ông ấy sẽ không bao giờ nói ra những lời ban chiều.

Ông ấy sẽ tiếp tục dĩ hòa vi quý.

Ông ấy sẽ lại bắt tôi nhường nhịn em trai.

Hai chữ “Thanh Hoa” chỉ vô tình cứu tôi một lần này.

Nhưng lần sau thì sao?

Lần sau nếu lương tôi cao hơn em trai, họ có bắt tôi phải trợ cấp cho nó không?

Lần sau tôi mua nhà, họ có bắt tôi trả tiền cọc cho em trai không?

Lần sau tôi lấy chồng, họ có đòi tiền sính lễ để mua xe cho em trai không?

Tôi luôn bị “đòi hỏi”.

Từ nhỏ đến lớn, họ chưa bao giờ hỏi tôi một câu:

“Vãn Vãn, con muốn gì?”

Họ chỉ hỏi: “Vãn Vãn, con có thể cho đi cái gì?”

Tôi mở máy tính.

Tôi tạo một thư mục mới.

Tên thư mục là “Bằng chứng”.

Tôi đưa tất cả những thứ có thể lưu trữ suốt nhiều năm qua vào trong đó.

Bản scan tờ đơn xin chuyển trường mẹ tôi ký thay.

Lịch sử chuyển khoản WeChat mỗi tháng mẹ cho tiền em trai. Trước kia, thỉnh thoảng tôi cầm điện thoại mẹ và chụp màn hình lại.

Đoạn ghi âm lén cuộc nói chuyện giữa bố và mẹ về việc “giữ suất học cho Dương Dương”.

Toàn bộ ảnh chụp màn hình quá trình em trai tôi dùng suất của mẹ để làm thủ tục nhập học, do cô Vương gửi cho tôi.

Video quay lại màn hình bà nội nói “con gái học nhiều vô dụng”.

Tôi lập một danh sách.

Trên đó liệt kê: Tất cả những lần tôi bị ngó lơ, bị ức hiếp, bị tước đoạt, nếu có bằng chứng, tôi đều lưu lại hết.

Cái nào không có bằng chứng, tôi chép vào sổ nhật ký, viết từng dòng từng dòng một.

Bắt đầu từ lần đầu tiên năm ba tuổi tôi bị mẹ bảo “phải nhường em”.

Viết cho đến tận ngày hôm nay.

Tôi thức trắng một đêm để viết.

Đến lúc trời sáng, tôi gập cuốn sổ lại.

Tôi đã đưa ra một quyết định.

Tôi sẽ chờ.

Chờ một thời điểm thích hợp nhất.

10.

Ngày 29 tháng 8.

Sinh nhật âm lịch mười tám tuổi của tôi.

Hôm đó là thứ năm.

Sáng tôi thức dậy, bước ra ngoài.

Mẹ đang rán trứng ốp la trong bếp. Bà rán hai quả.

Một quả đặt trước mặt em trai.

Một quả đặt trước mặt bố.

Tôi ngồi xuống.

Trên bàn chỉ còn lại một bát cháo trắng.

Mẹ không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.

“Mẹ,” tôi cất lời, “Hôm nay là sinh nhật con.”

Mẹ sững lại một giây.

“Ờ,” bà ậm ừ, “Sinh nhật à.”

Bà không nói thêm gì nữa.

Bà rửa sạch chảo, treo lên giá.

Bố tôi vừa ăn trứng vừa bảo: “Sinh nhật à, tối mẹ làm mấy món ngon cho con nhé.”

“Không cần đâu,” tôi đáp, “Con ra ngoài.”

“Đi đâu?”

“Thư viện.”

Bố ừ một tiếng, không hỏi thêm.

Em trai từ trong phòng bước ra, ngáp ngắn ngáp dài: “Mẹ, cái bánh kem vị bơ con thèm hôm qua mẹ mua chưa?”

Mẹ đáp: “Mua rồi, mẹ để trong tủ lạnh.”

Em trai bảo: “Chiều nay bạn con đến chơi, mẹ bỏ ra cho bọn nó ăn nhé.”

Mẹ ừ: “Được.”

Tôi đứng dậy, bưng bát cháo trắng lên.

Cháo đã nguội ngắt.

Tôi húp hai ngụm rồi đặt xuống.

Tôi đeo cặp sách, bước ra cửa.

Trước khi đi, tôi nghe thấy tiếng bà nội trong phòng hỏi: “Con bé Vãn hôm nay sao thế, sắc mặt kém vậy?”

Mẹ đáp: “Chắc đến ngày của con gái.”

“Hôm nay sinh nhật nó mà,” bà nội nhắc.

Mẹ thờ ơ: “À.”

“Cô không chuẩn bị gì cho con bé à?”

“Không,” mẹ nói, “Lớn ngần này rồi còn sinh nhật sinh nhẽo gì.”

“Năm ngoái sinh nhật thằng Dương cô làm tận ba mâm đấy.”

“Dương Dương là con trai,” mẹ đáp.

“…”

Bà nội không nói thêm gì nữa.

Tôi khép cửa lại.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm, tôi cảm giác mình vừa đóng sập lại một thứ gì đó.

Hôm đó tôi ngồi ở thư viện đến năm giờ chiều.

Tôi không ăn trưa.

Thầy Trần gọi điện cho tôi: Lâm Vãn, giấy tờ bổ sung cho Chương trình Cường Cơ bao giờ em đến trường nộp thế?”

“Thầy ơi,” tôi đáp, “Thứ Bảy tuần này em đến ạ.”

“Được,” thầy Trần nói, “À đúng rồi, hôm nay sinh nhật em phải không? Chúc mừng sinh nhật nhé.”

Tôi sững người.

“Thầy ơi,” tôi ngập ngừng, “Sao thầy biết ạ?”

“Trong hồ sơ có ghi ngày sinh mà,” thầy cười, “Thầy nhớ ra nên gửi lời chúc.”

“Em cảm ơn thầy,” tôi nói.

Tôi cúp máy, ngồi lặng trên ghế thư viện.

Hốc mắt tôi nóng rực.

Thầy Trần, một người chỉ có mối quan hệ thầy trò với tôi.

Lại nhớ ngày sinh nhật của tôi.

Bố tôi, mẹ tôi, em trai tôi, bà nội tôi, bốn người có chung dòng máu mủ với tôi.

Không một ai nhớ.

Sáu giờ chiều tôi về nhà.

Trong nhà vô cùng náo nhiệt.

Phòng khách có ba đứa bạn của em trai, cùng với em trai tôi.

Trên bàn bày một chiếc bánh kem.

Bánh đang cắm nến.

Tôi khựng lại một nhịp.

Lẽ nào họ nhớ ra rồi?

Tôi bước vào.

Mẹ thấy tôi liền hỏi: “Vãn Vãn về rồi à, ăn gì chưa?”

“Chưa ạ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)