Chương 8 - Món Nợ Mười Ba Năm
Con trai tôi, Tiểu Quang, đã trở thành trợ thủ đắc lực của tôi. Cuối tuần nào nó cũng theo tôi đến thăm các cụ. Nó không còn thấy đây là chuyện “lãng phí thời gian” nữa, ngược lại, ngày càng tích cực tham gia.
Nó lấy tiền tiêu vặt để mua bánh dẻo mềm mà bà Trương thích, giúp ông Lý sửa cái radio cũ kêu cọt kẹt, ngồi nghe ông kể chuyện ngày xưa suốt cả buổi chiều.
Có lần trên đường về, nó nghiêm túc bảo tôi:
“Ba à, trước đây con cứ nghĩ học giỏi, đậu đại học, có việc tốt là thành công. Nhưng bây giờ con cảm thấy, nếu có thể khiến người khác sống tốt hơn nhờ sự tồn tại của mình… thì còn giỏi hơn gấp bội.”
Nghe con nói xong, tim tôi còn vui hơn cả trúng vé số. Tôi đã cho dì Vương một mái nhà, còn dì Vương… đã cho con trai tôi một nhân cách lành mạnh. Giao dịch này, kiểu gì tôi cũng là người lãi lớn.
Gần Tết, không khí trong nhà cũng ấm dần lên theo từng ngày.
Tôi và Tiểu Tần cùng xin nghỉ Tết sớm, đặc biệt dẫn dì Vương đi dạo trung tâm thương mại. Đây là lần đầu tiên trong mười ba năm qua dì bước ra khỏi nhà, đến nơi náo nhiệt như vậy. Trung tâm thương mại giăng đầy lồng đèn đỏ và dây kết Trung Hoa, nhạc mừng rộn ràng khắp nơi. Dì ngồi trên xe lăn, tò mò nhìn ngó đông tây như một đứa trẻ.
Tiểu Tần chọn cho dì một chiếc áo gile lông vũ màu đỏ sậm, kèm một chiếc khăn choàng len lông cừu. Dì miệng thì bảo “đắt quá, đừng tiêu tiền bừa bãi”, nhưng khi mặc vào lại soi gương hết lần này đến lần khác, mặt tươi rói không giấu được nụ cười.
Chúng tôi cũng mua thêm đồ mới cho con trai, sắm thêm giày mới cho cả hai vợ chồng. Giỏ hàng chất đầy đồ Tết, xách túi lớn túi nhỏ về nhà, lòng ngập tràn cảm giác no đủ mà trước đây chưa từng có.
Ngày 30 Tết, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ ở quê.
Vừa nhấc máy, mẹ tôi đã hào hứng nói:
“A Thành ơi, mẹ với ba mày nghe chị mày kể rồi! Trời ơi, giỏi lắm con ạ! Làm rạng danh nhà mình rồi đấy!”
Chị tôi làm việc ở thành phố, cách nhà tôi không xa, chị đã biết chuyện của dì Vương từ lâu và vài lần ghé nhà chơi. Không ngờ chị lại kể hết cho ba mẹ nghe.
Tôi hơi ngại:
“Mẹ, có gì đâu, con chỉ làm việc nên làm thôi mà.”
“Cái gì mà nên làm! Chị mày nói ba trăm tám mươi sáu vạn đó con có thể lấy hết, nhưng con không lấy, còn đem đi làm từ thiện! Ba mày nghe xong kể khắp làng, đi đâu cũng ưỡn ngực tự hào. Cả đời ông ấy chưa bao giờ tự hào như thế!”
Mẹ tôi cười mà giọng vẫn run run:
“Ba mẹ chỉ muốn nói với con một câu: Con trai, con làm đúng rồi! Nhà mình mấy đời đều sống đàng hoàng tử tế, tiền phải kiếm sạch, tiêu mới yên lòng.”
Cúp máy rồi, mắt tôi cay cay.
Có được sự công nhận và ủng hộ của gia đình, chút nghi ngại cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến. Những gì tôi làm – đều xứng đáng.
Tối hôm đó, cả nhà cùng nhau dán decal Tết, treo lồng đèn. Con trai đứng trên ghế, dán ngược chữ “Phúc” thật to lên cửa. Dì Vương ngồi trên ghế sô-pha chỉ đạo: chỗ này treo cao lên, chỗ kia bị lệch rồi kìa.
Tiểu Tần mang đĩa cá chiên nóng hổi ra bàn, hương thơm lan tỏa khắp nhà.
Tôi nhìn không gian ấm cúng, đầy sức sống trước mắt mà cảm giác như cái mùa hè đầy u uất, ngột ngạt năm ấy, đã là chuyện từ kiếp trước.
Tết thật sự… không nằm ở việc ăn gì, sắm gì.
Mà là khi cả nhà cùng quây quần bên nhau, lòng sát lại gần nhau, ấm áp như một nồi canh vừa bắc bếp.
14
Đêm Giao thừa, là ngày trọng đại nhất kể từ khi chúng tôi dọn vào nhà mới.
Trời vừa sập tối, Tiểu Tần đã bắt đầu bận rộn trong bếp. Hầm, xào, chiên, rán… mùi thơm từ căn bếp lan khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Tôi buộc một chiếc dây kết đỏ nhỏ lên xe lăn của dì Vương, đẩy dì dạo quanh phòng khách để “thị sát” chương trình Giao thừa trên TV. Con trai tôi thì phụ trách bày bát đũa, mang nước ngọt đã ướp lạnh sẵn ra bàn.
Đúng bảy giờ tối, mười tám món ăn đầy ắp phủ kín cả bàn. Có cá hấp tượng trưng cho “năm nào cũng dư dả”, có thịt kho đỏ rực mang ý nghĩa “hồng phát vượng tài”, và có món Phật nhảy tường Tiểu Tần hầm nhừ đến mức rút cả xương, làm riêng cho dì Vương.
“Đến giờ ăn rồi!” Tiểu Tần cởi tạp dề, tươi cười gọi cả nhà.
Chúng tôi đẩy dì Vương vào ngồi vị trí chính giữa. Dì mặc chiếc áo gile lông vũ đỏ rực, tóc chải gọn gàng, sắc mặt rạng rỡ như biến thành một người khác.
“Dì ơi, chúc mừng năm mới!” Tôi, Tiểu Tần và con trai cùng nâng ly chúc mừng.
“Chúc mừng, chúc mừng cả nhà!” Dì Vương cười đến mức mắt nheo lại thành một đường cong, rồi từ túi áo móc ra ba phong bao lì xì, lần lượt trao tay từng người.
“Tiểu Quang, của cháu đây, chúc năm nay thi đỗ trường đại học tốt!”
“Tiểu Tần, con vất vả rồi, nhà mình nhờ con nhiều lắm.”
Tới lượt tôi, dì ngập ngừng một chút rồi đưa phong bao cuối cùng:
“Tiểu Lý à, con là trụ cột của gia đình này. Dì chẳng có gì nhiều, chút tấm lòng nhỏ gửi con.”
Tôi mở phong bao, bên trong là hai trăm tệ. Tôi nhìn tờ tiền mới tinh ấy mà thấy nặng trĩu hơn cả lần đầu tiên cầm hồ sơ niêm phong của quỹ tín thác ba trăm tám mươi sáu vạn. Trước đây toàn là tôi lì xì dì vào mỗi dịp Tết, đây là lần đầu tiên tôi nhận được tiền mừng tuổi từ tay dì.
Điều này có nghĩa là — trong lòng dì, chúng tôi đã không còn là hàng xóm cần báo đáp, mà thực sự là người một nhà.
Con trai tôi, Tiểu Quang, cầm lấy phong bao, hớn hở reo lên:
“Ba, mẹ, dì Vương, con có tin vui muốn báo! Kết quả thi thử cuối kỳ được công bố rồi, con đứng thứ ba toàn trường! Thầy giáo bảo chỉ cần giữ vững phong độ là chắc chắn đỗ trường đại học tốt nhất thành phố!”
“Thật sao?!” Tiểu Tần bật ra tiếng reo mừng.
“Quá tuyệt!” Tôi cũng mừng rỡ, vỗ vai con trai thật mạnh.
Tiểu Quang gãi đầu, ngượng ngùng nói:
“Thật ra là nhờ gia đình mình đấy. Hồi còn ở nhà cũ, nhà chật, ba mẹ phải chăm dì Vương, còn lo chuyện học hành của con, con cũng áp lực lắm. Giờ chuyển sang nhà mới, ngày nào con cũng thấy ba mẹ vui vẻ, dì Vương thì ngày một khỏe hơn, lòng con yên tâm hơn nhiều, học cũng tập trung hơn.”
Nó nâng ly, nhìn về phía chúng tôi, rồi hướng sang dì Vương, chân thành nói:
“Cảm ơn mọi người, đã cho con một gia đình tuyệt vời đến thế.”
Dì Vương nghe mà mắt lại hoe đỏ, không ngừng gật đầu:
“Đứa trẻ ngoan, ngoan lắm…”
Trên TV, chuông đồng hồ Giao thừa sắp sửa điểm. Ngoài cửa sổ, những chùm pháo hoa đầu tiên bắt đầu rực sáng trên bầu trời đêm.
Tôi rót ba ly rượu – một ly cho tôi, một ly cho Tiểu Tần, và một ly đặt ở chiếc ghế trống trước mặt dì Vương – đó là ly rượu dành cho người chồng đã khuất của dì.
“Một năm trôi qua như một giấc mơ.” Tôi cảm khái, “Từ mùa hè đến giờ, chỉ nửa năm thôi mà mọi thứ đổi thay đến mức khó tin. Việc đúng đắn nhất tôi từng làm trong đời, có lẽ chính là mười ba năm trước, vào một ngày mưa, tôi đã gõ cửa nhà dì.”
“Cũng là lần mở cửa may mắn nhất cuộc đời dì.” Dì Vương tiếp lời.
“Ba, mẹ, năm nào mình cũng ăn Tết thế này nhé?” Con trai tôi hỏi.
“Được!” Tôi và Tiểu Tần đồng thanh.
“Đúng 0 giờ rồi!”
Cùng với tiếng đếm ngược của MC trên màn ảnh, chuông Giao thừa ngân vang. Ngoài trời, pháo hoa đồng loạt bừng sáng, chiếu rọi bầu trời như ban ngày.
Cả nhà chúng tôi đứng bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Dì Vương tựa vào xe lăn, khe khẽ nói bên tai tôi:
“Tiểu Lý, thật tuyệt. Dì mong… được đón thêm vài cái Tết như thế này nữa.”
“Sẽ có mà, dì.” Tôi siết tay dì thật chặt, kiên định nói, “Năm nào chúng con cũng sẽ cùng dì ăn Tết.”
15
Sáng mùng Một Tết, nắng rực rỡ.
Trải qua một đêm ồn ào, cả thành phố dường như vẫn còn trong giấc ngủ, yên tĩnh đến lạ. Cả nhà tôi dậy không sớm lắm, ăn xong bát chè trôi nước Tiểu Tần nấu, rồi ngồi lười biếng trên sofa trong phòng khách, cùng xem lại chương trình Giao thừa phát lại trên TV.
Chuông cửa bất ngờ vang lên.