Chương 7 - Món Nợ Mười Ba Năm
“Là cái tên cháu trai bất hiếu của dì Vương – thằng Chu Cường ấy!” Dì Trương vừa nói vừa tỏ ra hả hê. “Cậu không biết giờ nó thê thảm đến mức nào đâu!”
Thì ra, từ hôm bị tôi dội gáo nước lạnh, Chu Cường như phát điên. Hắn đến ngân hàng làm loạn, bị bảo vệ lôi ra ngoài. Rồi lại chạy đến văn phòng luật sư ăn vạ, kết quả bị dọa báo công an. Sau khi nhận ra mình thực sự chẳng còn tí quan hệ gì với khoản tiền kia, hắn hoàn toàn sụp đổ.
Dì Trương kể, lúc trước Chu Cường cứ tưởng mình sắp thành triệu phú, khoe khoang khắp nơi, còn vay không ít tiền từ tín dụng đen để ăn chơi trác táng. Giờ thì trắng tay, chủ nợ đến đòi suốt ngày. Vợ hắn vừa biết chồng hết tiền, lại còn nợ nần chồng chất, lập tức đâm đơn ly hôn, không cho hắn gặp con luôn.
“Bữa trước tôi còn thấy nó lảng vảng ngoài cổng khu tập thể mình, trông như hồn ma dật dờ vậy. Tóc tai thì dài rối, râu ria xồm xoàm, người thì gầy trơ xương. Nghe bảo bây giờ hắn đi phụ hồ kiếm từng đồng để trả nợ đấy! Quả báo đấy mà!” Dì Trương kể với vẻ đầy phấn khích.
Nghe xong, trong lòng tôi cũng chẳng hả hê gì, chỉ thấy ngậm ngùi.
Nếu Chu Cường ngày trước chịu có chút lòng thành, dù chỉ là giả vờ chăm lo cho dì Vương, cho dì một chỗ ở đàng hoàng, theo đúng thỏa thuận ủy thác, mỗi tháng hắn đã có thể nhận được năm nghìn tệ tiền sinh hoạt. Không giàu có gì, nhưng sống yên ổn là điều hoàn toàn có thể.
Đáng tiếc là hắn quá tham, lại quá ngu ngốc, tự tay phá nát mọi con đường cho bản thân.
Về đến nhà, tôi kể lại chuyện này cho dì Vương nghe, như một mẩu tin tức đời sống. Tôi không muốn giấu gì cả – dì là người trong cuộc, có quyền được biết mọi cái kết.
Dì nghe xong, im lặng thật lâu, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài:
“Tạo nghiệp đấy…” Dì lắc đầu. Đôi mắt đục ngầu lộ ra chút xót xa, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một chút hối hận.
“Tôi sớm đã nói với nó rồi, làm người thì phải sống cho đàng hoàng. Nó không chịu nghe. Đường là nó tự chọn, trách ai được?”
Dì quay lại nhìn tôi, ánh mắt trong veo:
“Tiểu Lý, may mà có con. Nếu không, cái thân già này thật sự không biết sẽ ra sao nữa.”
Tôi cười, kéo chăn đắp lại cho dì:
“Dì ơi, đừng nhắc chuyện đó nữa. Mai Tiểu Tần được nghỉ, tụi con tính đưa dì ra công viên ngắm sen đó.”
Chuyện của Chu Cường, với gia đình tôi mà nói, đã là quá khứ. Hắn giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ – dấy lên vài gợn sóng rồi chìm nghỉm dưới đáy, không còn liên quan gì đến chúng tôi.
Cuộc sống của chúng tôi, từ lâu đã chèo lái về phía những vùng nước rộng lớn và bình yên hơn.
12
Mùa thu năm đó, mọi thủ tục của quỹ tín thác từ thiện “Thành Tâm Nắng Ấm” đều được hoàn tất.
Thông qua vài người quen làm công tác cộng đồng, tôi tìm được người đầu tiên để hỗ trợ. Đó là một ông lão họ Tiền, sống một mình ở khu ổ chuột trong thành phố, hơn bảy mươi tuổi, đi lại khó khăn. Ông chỉ có một người con trai làm thuê tận miền Nam, vài năm mới về thăm một lần.
Lần đầu tiên gặp ông cụ, tôi như nhìn thấy hình bóng dì Vương mười ba năm trước. Cũng cô đơn như thế, bất lực như thế, bị cuộc sống lãng quên như thế.
Sau khi bàn bạc với Tiểu Tần, vợ tôi, chúng tôi không đưa tiền trực tiếp mà dùng tiền trong quỹ để thuê một người giúp việc theo giờ. Mỗi ngày đến nhà ông hai tiếng, giúp dọn dẹp, nấu cho ông một bữa cơm nóng. Chúng tôi cũng thay toàn bộ chăn ga gối đệm cho ông, lắp thêm tay vịn chống trơn trượt.
Cuối tuần, tôi thường đưa con trai đến thăm ông, trò chuyện, sửa lại vài món đồ điện hỏng trong nhà.
Lúc đầu thằng bé còn không muốn đi, thấy việc này chỉ tổ tốn thời gian.
Tôi nói với nó:
“Con thấy việc này nhỏ nhặt, nhưng với ông Tiền, có thể đó là điều ông mong nhất mỗi ngày. Giống như hồi nhỏ, con cũng chỉ mong ba tan làm sớm để về chơi xếp hình với con.”
Nó nghe xong gật gù, có vẻ đã hiểu đôi chút.
Sau vài lần đi cùng, nó bắt đầu thân với ông cụ, thường xuyên kể chuyện trường lớp cho ông nghe. Có lần, nó còn dùng tiền tiêu vặt của mình để mua cho ông Tiền một cái đài radio nhỏ.
Nhìn con trai ngồi trò chuyện với ông cụ như cháu với ông nội, tôi cảm thấy một niềm mãn nguyện chưa từng có.
Lòng tốt là thứ có thể truyền đi. Dì Vương đã truyền lại cho tôi, giờ tôi đang truyền lại cho con trai, và cả những người khác.
Tết Trung thu năm ấy, cả nhà chúng tôi – bao gồm cả dì Vương – cùng ngồi quây quần ăn bữa cơm đoàn viên trong phòng ăn của ngôi nhà mới.
Tôi vào bếp nấu một bàn ăn thật đầy đủ. Tiểu Tần múc riêng cho dì Vương một bát đậu phụ cua mà dì thích nhất. Còn con trai tôi thì hào hứng khoe tờ tờ rơi quảng bá do chính nó thiết kế cho quỹ “Thành Tâm Nắng Ấm”.
Dì Vương nhìn tờ giấy có hình mặt trời ấm áp ấy, cười không khép được miệng. Dì run run lấy từ túi ra một bao lì xì, đưa cho thằng bé.
“Con ngoan, đây là tiền thưởng của bà Vương.”
Con trai mở ra xem, bên trong là hai trăm tệ. Nó vui mừng nhảy cẫng lên.
Tôi nâng ly, đứng dậy:
“Hôm nay, con muốn mời một người một ly.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi nhìn dì Vương đang ngồi ở vị trí chính giữa, nghiêm túc nói:
“Con muốn mời dì Vương. Cảm ơn dì đã biến căn nhà này thành một gia đình thật sự.”
Tiểu Tần và con trai cũng cùng nâng ly theo.
Dì Vương đỏ mắt, nâng ly nước trái cây trước mặt, mỉm cười nói:
“Người một nhà, không cần khách sáo. Là dì phải cảm ơn các con, đã cho dì cảm giác được sống như một con người.”
Ngoài cửa sổ, trăng sáng và tròn. Trong nhà, ánh đèn ấm áp, tiếng cười rộn ràng.
Nhìn khung cảnh sống động ngay trước mắt, tôi hiểu rõ một điều —
Mười ba năm đưa cơm cho hàng xóm, thứ tôi nhận lại chưa bao giờ là ba trăm tám mươi sáu ngàn tệ.
Mà là thứ vô giá, nóng hổi, chân thành mang tên: hơi ấm của một mái nhà.
13
Thời gian trôi vèo vèo, chớp mắt đã sang đông.
Đây là mùa đông đầu tiên của chúng tôi ở ngôi nhà mới. Miền Bắc bắt đầu sưởi sớm, hệ thống sưởi trong nhà ấm áp đến mức chỉ mặc đồ mỏng thôi cũng thấy nóng. Dì Vương không còn phải như trước, mùa đông quấn ba lớp chăn mà tay chân vẫn lạnh buốt.
Quỹ tín thác “Thành Tâm Nắng Ấm” trong khu dân cư cũng đã đi vào hoạt động ổn định. Nhờ sự hỗ trợ của anh Vương – quản lý ngân hàng – và cộng đồng, chúng tôi đã tìm thêm được hai cụ già neo đơn cần giúp đỡ. Dù quỹ không quá nhiều tiền, chẳng làm được việc gì lớn lao, nhưng mua cho các cụ mỗi người một bộ đồ ấm, gửi ít thịt cá trứng sữa mỗi tuần, thuê người dọn dẹp nhà cửa hai lần mỗi tuần – những điều nhỏ bé này lại có thể mang đến một chút ấm áp lâu rồi họ chưa từng cảm nhận.