Chương 11 - Món Nợ Mười Ba Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày đưa Tiểu Quang đến trường nhập học, cả nhà tôi đều đi theo.

Nhìn con trai kéo vali bước qua cánh cổng cổ kính và trang nghiêm, quay đầu vẫy tay ba lần một, Tiểu Tần đã không cầm được nước mắt.

Tôi cũng có chút xúc động, nhưng nhiều hơn là sự an tâm và tự hào. Con cái rồi cũng phải trưởng thành, rồi sẽ có bầu trời của riêng mình.

Trên đường về, tôi cố tình vòng qua khu tập thể cũ – nơi chúng tôi từng sống suốt bao năm.

Nơi đó giờ đã trở thành đại công trường, cả khu nhà cũ cùng những dãy chung cư xưa đều bị san bằng. Những cần cẩu khổng lồ đang hoạt động, công nhân bận rộn dưới nắng gắt. Một tấm bảng quy hoạch lớn đặt ngay trước cổng công trình, ghi rõ: Công viên cộng đồng khu XX & Trung tâm thể thao toàn dân.

Nơi chất chứa mười ba năm ký ức cùng bao cay đắng của chúng tôi… đã biến mất.

Tôi đỗ xe bên đường, cùng dì Vương và Tiểu Tần, lặng lẽ nhìn về phía công trường ấy.

“Mọi chuyện… qua hết rồi.” Tiểu Tần khẽ nói.

“Ừ, qua thật rồi.” Tôi gật đầu.

Dì Vương nhìn bãi đất trống thật lâu, khuôn mặt không chút buồn bã, ngược lại là một nụ cười nhẹ nhõm.

“Tiểu Lý, cháu biết không? Trước kia sống ở tòa nhà cũ ấy, mỗi ngày điều mà dì mong ngóng nhất… chính là nghe tiếng gõ cửa của cháu. Tiếng gõ đó là cả mạng sống của dì.” Dì quay đầu nhìn tôi. “Giờ thì dì không cần chờ nữa rồi, bởi vì… mạng sống của dì, đang ở ngay bên cạnh dì đây.”

Mũi tôi cay xè, tôi nắm lấy tay dì thật chặt.

Về đến nhà, ánh hoàng hôn tràn qua khung cửa sổ, nhuộm cả phòng khách trong sắc vàng ấm áp.

Người phụ trách Quỹ “Thành Tâm – Nắng Ấm” gọi tới, báo cáo tình hình thu chi quý này, còn nói thêm rằng họ vừa phê duyệt xong kế hoạch hỗ trợ lâu dài cho một gia đình mất con duy nhất.

Tiểu Tần đang ở trong bếp nấu bữa tối, vừa làm vừa ngân nga mấy câu hát chẳng ra điệu.

Dì Vương ngồi ngoài ban công, đeo kính lão, thong thả đọc báo trên chiếc ghế lắc.

Tôi gác máy, bước ra ban công, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập và những ô cửa sổ sáng đèn của muôn nhà dưới phố.

Mười ba năm trước, tôi chỉ là một người đi làm bình thường, sống cuộc đời đều đặn hai điểm – đi và về. Tôi chưa từng nghĩ rằng, một hành động xuất phát từ lòng tốt năm ấy… lại có thể thay đổi toàn bộ hướng đi cuộc đời mình.

Tôi đã mất gì?

Tôi mất đi những cuối tuần thảnh thơi trong suốt mười ba năm, mất vô số buổi sáng có thể ngủ nướng.

Nhưng tôi đã nhận được gì?

Tôi có một người thân yêu như ruột thịt, có một đứa con trai ngày càng trưởng thành và hiểu chuyện, có một gia đình ấm áp hòa thuận… và có cả khả năng giúp đỡ người khác bằng chính sự đủ đầy của mình.

Tôi đã đem cơm cho hàng xóm suốt mười ba năm, cứ tưởng mình chỉ đang cho đi.

Đến cuối cùng mới hiểu, người được nhận nhiều nhất lại chính là tôi – người may mắn nhất thế gian.

Bởi vì tài sản thật sự… chưa bao giờ nằm ở những con số trong ngân hàng.

Mà là khi bạn trở về nhà lúc chạng vạng, có người vì bạn mà bật đèn sẵn, có người chờ ăn cơm cùng bạn, có người khiến bạn cảm thấy – cuộc đời này, rất đáng sống.

19

Lại một mùa thu nữa về.

Lá bồ đề ngoài cửa sổ rụng đầy mặt đất, vàng óng rực rỡ như tấm thảm ấm áp phủ lên mặt đất se lạnh.

Tính đến giờ, đã hơn một năm kể từ ngày Tiểu Quang lên đại học.

Hơn một năm qua trong nhà có rất nhiều thay đổi nhỏ nhưng thật ấm lòng. Quỹ “Thành Tâm

– Nắng Ấm”, nhờ sự hỗ trợ của cộng đồng và ngân hàng, đã vận hành ngày càng hiệu quả.

Số lượng các cụ già được chúng tôi hỗ trợ đã tăng từ ba lên mười hai người. Dù ảnh hưởng

của quỹ vẫn còn gói gọn trong một góc nhỏ của thành phố này, nhưng sự ấm áp mà nó mang lại thì vô cùng chân thực.

Chúng tôi không còn chiến đấu một mình nữa. Một số tình nguyện viên trong cộng đồng –

những người cảm động bởi câu chuyện của chúng tôi – đã tham gia cùng. Họ tổ chức các

hoạt động định kỳ, đến thăm các cụ già, mang theo sự đồng hành và niềm vui đến từng mái nhà.

Tôi không còn là “Lý Thành” đơn độc năm nào. Sau lưng tôi, đã có cả một tập thể “Lý Thành”.

Sức khỏe của dì Vương vẫn rất ổn định. Nhờ Tiểu Tần chăm sóc cẩn thận, tinh thần của dì

thậm chí còn minh mẫn hơn nhiều người già cùng tuổi. Dì không còn mê báo giấy nữa, mà

say sưa xem ảnh và video Tiểu Quang gửi về qua máy tính bảng.

Tiểu Quang ở trường như cá gặp nước, thành tích xuất sắc, còn gia nhập Hội thanh niên

tình nguyện. Nó thường xuyên gửi về những tấm ảnh hoạt động thiện nguyện của nhóm:

dạy học cho trẻ mồ côi, biểu diễn cho các cụ ở viện dưỡng lão, hay lên vùng núi xa xôi dạy học…

Mỗi lần xem những bức ảnh ấy, dì Vương đều đeo kính lão, dí sát mắt vào màn hình, xem rất lâu, vừa xem vừa xuýt xoa: “Tốt quá, tốt quá… đứa nhỏ này, giống y cháu.”

Cuối tuần này, Tiểu Quang được nghỉ phép về nhà.

Nó cao hơn hè năm ngoái một chút, da sạm hơn, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đầy kiên định. Vừa bước vào cửa, nó đã ôm chầm lấy cả nhà một cái thật chặt, rồi chạy ngay đến bên dì Vương, ngồi xổm xuống, ghé sát mặt vào dì.

“Bà nội Vương, con về rồi đây! Có nhớ con không?”

“Sao lại không nhớ chứ!” Dì Vương vui mừng vỗ tay nó, “Gầy đi rồi, có phải ở trường không ăn uống đàng hoàng không hả?”

“Sao lại không, đồ ăn ở căng-tin ngon lắm ấy chứ. Bà xem, con mang gì cho bà này.” Tiểu Quang như khoe báu vật, lấy từ ba lô ra một khung ảnh.

Trong khung là một bức ảnh tập thể chụp trước cổng trường đại học. Tiểu Quang đứng giữa

nhóm bạn mặc áo gile đỏ của hội tình nguyện viên, cười rạng rỡ dưới nắng. Bên cạnh nó là

một cụ già tóc bạc, ngồi xe lăn, tay cầm một lá cờ thêu dòng chữ: “Yêu thương hỗ trợ người già – Chân tình sưởi ấm lòng người.”

Tiểu Quang chỉ vào bức ảnh, kể cho cả nhà nghe câu chuyện đằng sau nó. Cụ già ấy sống

đơn độc, tính khí khó gần, ban đầu rất phản cảm với việc bị người khác “quan tâm”. Nhưng

Tiểu Quang và các bạn không bỏ cuộc, kiên trì đến thăm, chỉ đơn giản là nói chuyện, lắng nghe cụ kể chuyện xưa.

Dần dần, cụ già ấy mở lòng, cười nhiều hơn. Để cảm ơn, cụ đã nhờ con cháu làm riêng lá

cờ thêu kia, gửi đến tận trường cho nhóm của Tiểu Quang.

“Ba biết không?” – Tiểu Quang nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh – “Khi thấy ông cụ mỉm cười, con

chợt hiểu ra cảm giác năm xưa của ba. Cái niềm vui đó… còn hạnh phúc hơn cả việc con đứng nhất lớp.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)