VĂN ÁN:
Thế tử đích thân đến phủ hạ sính, sính lễ chất dài suốt ba dãy phố.
Ấy vậy mà ngay trong đêm, mẫu thân lại nhốt ta vào sài phòng, mỉm cười nói với thiên kim giả:
“A Tâm, mối lương duyên này vốn là của con.”
Ta đập cửa đến khản cả cổ:
“Mẫu thân! Đó là sính thư của con! Trên giấy trắng mực đen đều ghi rõ tên con!”
Phụ thân đứng ngoài cửa, lạnh lùng đáp:
“Muội muội con từ thuở nhỏ đã lưu lạc bên ngoài, chịu biết bao khổ sở. Con nhường cho nó thì đã sao? Người như Thế tử, há lại là kẻ con xứng được sánh đôi?”
Nào ai hay, vị Thế tử gia lừng danh kinh thành ấy lại là một Ma Vương có tiếng hỉ nộ vô thường.
Ba năm trước, chỉ vì Thị lang Bộ Lễ lỡ đắc tội với hắn một chuyện cỏn con, hắn đã sai người phá tan cổng phủ nhà ấy, chẻ làm củi đốt.
Đến ngày đại hôn, hắn đưa tay vén khăn hỉ.
Nhìn gương mặt hoàn toàn xa lạ dưới lớp khăn đỏ, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, cười mà chẳng hề có ý cười.
“Đây… là kẻ nào?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận