Chương 2 - Mô Tô Và Những Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

Ăn xong mọi người tiếp tục uống rượu, Ôn Ninh nói đi vệ sinh, nửa tiếng vẫn chưa quay lại, nhắn tin cũng không trả lời.

Tôi sợ cậu ấy uống nhiều ngủ quên ở góc nào đó, liền ra ngoài tìm.

Khi đi ngang sân thượng, nghe thấy chút động tĩnh, tôi chậm bước lại gần, nhìn thấy một cảnh khiến tôi há hốc mồm.

Ôn Ninh bị Tạ Đông ôm trong lòng, mơ hồ nghe thấy:

“Tổ tông, đừng trốn anh nữa.”

Giây sau, Tạ Đông cúi đầu hôn xuống.

Hai người họ……

Tôi hoảng đến mức bấu vào tay mình, vội muốn rời khỏi nơi này.

Chưa kịp quay người, lưng đã va vào lồng ngực rắn chắc, miệng còn bị bịt lại.

Tôi xoay người ngẩng đầu, thấy Ôn Tự Ngôn không biết từ lúc nào đã tìm tới.

Anh nắm tay tôi kéo về phía đầu kia hành lang, tiện tay đẩy mở một cánh cửa, dẫn tôi đi vào.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào.

Ôn Tự Ngôn buông tay tôi, lùi nửa bước tựa vào cửa, đường nét có chút mơ hồ, nhưng mắt lại rất sáng, nhìn chằm chằm tôi.

Tôi đứng tại chỗ, tim đập thình thịch, cảnh vừa rồi còn chưa tan, lại bị hành động đột ngột của anh làm cho choáng váng, cổ tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ.

“Cái đó, Ôn Ninh và Tạ Đông……”

“Đừng quản họ.”

Ôn Tự Ngôn ngắt lời tôi, giọng khàn thấp trong căn phòng trống có chút nặng nề.

Anh bước tới vài bước, dừng trước mặt tôi.

“Lần trước, tôi không cố ý hung với cô.”

“Hôm đó cô ôm quá thấp, tôi…… hơi không tự nhiên.”

……

Não tôi treo máy rồi.

Quá thấp.

Tôi chậm chạp hiểu ra vì sao hôm đó anh nổi cáu.

Trong phòng nhất thời không ai nói, qua rất lâu tôi mới mở miệng:

“Vậy lần sau anh không được hung với tôi như thế, tôi sẽ buồn.”

Ôn Tự Ngôn dường như khẽ cười một tiếng, ánh mắt mang theo chút bất lực, còn có chút…… dung túng mà tôi không hiểu.

Anh cúi người ngang tầm mắt tôi:

“Được.”

“Như vậy được không?”

Ôn Ninh, chú nhỏ cậu đúng là hồ ly tinh mê người!

Quá gần.

Mặt Ôn Tự Ngôn ngay trước mắt tôi, hàng mi như lông quạ, từng sợi rõ ràng, đôi mắt đen như mực lấp lánh ánh sáng vụn.

Quyến rũ nhất là môi anh, gần như không có vân môi, mềm mại ướt át.

Tôi gan lớn hôn anh một cái, còn mềm hơn tưởng tượng.

Chỉ chạm nửa giây, lúc hoàn hồn tôi đã co chân chạy, như gắn bánh phong hỏa.

7

Về nhà tôi thế nào cũng không ngủ được, rõ ràng điều hòa mở 18 độ, nhưng vẫn thấy nóng.

Trong đầu lặp đi lặp lại cảnh tôi hôn Ôn Tự Ngôn, tim như bị mèo cào, căn bản không ngủ được.

Tôi dứt khoát ngồi dậy, lấy điện thoại gõ từ khóa Ôn Tự Ngôn, đua xe trên công cụ tìm kiếm.

Kết quả nhảy ra dày đặc, đa số là tin mấy năm trước.

【Tay đua Ôn Tự Ngôn giành quán quân năm, lập thành tích tốt nhất của người Hoa.】

Trong hình Ôn Tự Ngôn mặc đồ đua bạc xám, mũ bảo hiểm ôm bên hông, cười với ống kính.

Nụ cười đó là thứ tôi chưa từng thấy, hăng hái phóng khoáng, khóe mắt chân mày đều giương lên.

“Đẹp trai chết mất.”

Tôi ôm điện thoại lẩm bẩm, đầu ngón tay nhịn không được tải hết ảnh xuống.

Lướt theo đề xuất, càng nhiều video hiện ra, có anh bay bổng soái khí, có phỏng vấn sau trận.

Cho tới khi lướt tới tấm ảnh dạ tiệc, bên cạnh Ôn Tự Ngôn đứng một người phụ nữ, dáng cao, ngũ quan sâu, cách màn hình cũng cảm nhận được rất gợi cảm.

Cựu quản lý, Lỵ Á.

Ảnh chụp chung của họ rất nhiều, cơ bản lúc Ôn Tự Ngôn nhận giải, cô ấy đều ở bên cạnh.

Trực giác phụ nữ nói tôi biết, Lỵ Á có ý với Ôn Tự Ngôn.

Trên mạng muốn tìm một người rất đơn giản, huống hồ còn là người nổi tiếng.

Tôi vào tài khoản mạng xã hội của cô ấy, động thái mới nhất dừng ở mấy ngày trước.

【Định về nước thăm bạn cũ.】

Chết tiệt, cô ấy không phải bạn gái cũ của Ôn Tự Ngôn chứ.

Cô ấy về nước, lẽ nào muốn tình cũ không dứt, nối lại tiền duyên, lập tức kết hôn?

Tôi mạnh tay gõ đầu mình, chỉ mấy tấm ảnh mà nghĩ quá nhiều rồi.

Ngủ cũng không ngủ nữa, cầm điện thoại ra ngoài tìm Ôn Ninh.

8

Ôn Ninh là cú đêm, gà không gáy thì không thể ngủ.

Lúc tôi gõ cửa, cậu ấy còn ngậm khoai tây chiên, phòng khách vang lên âm thanh phim kinh dị.

Ôn Ninh sững sờ nhìn tôi:

“Trời ơi, chị em, cậu phát điên gì vậy, biết mấy giờ rồi không? Suýt dọa chết người.”

Nửa đêm mười hai giờ rưỡi dám xem phim ma, còn bị dọa?

Tôi đẩy cậu ấy vào nhà, lao thẳng tới tủ lạnh lấy mấy chai bia, lại hâm nóng tôm hùm đất còn lại.

Coi như nhà mình.

Tôi uống ực nửa ngụm bia, lưỡi đã líu lại.

“Cậu nói xem, chú nhỏ cậu với cái gì mà Oa Á, Chi Á, Lỵ Á quan hệ thế nào?”

Ôn Ninh cũng đã mơ màng, nằm bò trên bàn nheo mắt nhìn tôi.

“Để tớ nghĩ, hình như là quản lý cũ của chú nhỏ, lúc gọi video có gặp, cụ thể tớ cũng không rõ.”

“Cậu thay vì đoán tới đoán lui, không bằng hỏi thẳng chú nhỏ tớ.”

Cậu ấy gào một tiếng, giật điện thoại tôi gọi cho Ôn Tự Ngôn.

“Ôn Ninh, cậu điên rồi!”

Tôi nhào qua giật điện thoại, nhưng bị cậu ấy né.

Con nhóc chết tiệt uống say còn linh hoạt.

“Alo.”

Giọng Ôn Tự Ngôn truyền ra từ ống nghe, mang theo chút khàn khi vừa tỉnh, như giấy nhám mịn cọ qua màng tai.

“Chú nhỏ, rốt cuộc chú có thích Nam Ý không, không thích tớ giới thiệu cậu ấy cho người khác đấy, đến lúc đó chú chờ mà khóc đi.”

“Cậu uống rượu? Còn dẫn cô ấy uống, đưa điện thoại cho cô ấy, tôi nói với cô ấy.”

Tôi nghe giọng anh như muốn dạy dỗ, đầu nóng lên, hét vào điện thoại:

“Ôn Tự Ngôn, anh có phải thấy tôi phiền không? Tôi nói anh biết, hôm đó tôi hôn anh chỉ là thử thôi, về nhà tôi hối hận chết, môi còn trầy da.”

Bên Ôn Ninh, cậu ấy nghe tôi mắng hăng như vậy, cũng gọi cho Tạ Đông.

“Đồ chó, không phải chỉ ngủ một giấc sao? Tôi mới không thích anh!”

Nhất thời phòng khách toàn tiếng hai chúng tôi nối tiếp nhau, tôi tố cáo Ôn Tự Ngôn lạnh nhạt, Ôn Ninh phàn nàn Tạ Đông lắm miệng vô trách nhiệm.

“Ôn Tự Ngôn, anh tưởng anh giỏi lắm à? Không phải chỉ đẹp trai chút, dáng đẹp chút, cóc hai chân khó tìm, đàn ông hai chân còn không thiếu sao?”

“Tạ Đông anh biết không kỹ thuật anh kém lắm, tôi thích cún con nước ngoài thì sao, anh giỏi thì cắn bà đây đi.”

Hai chúng tôi giọng mỗi lúc một to, lon bia vứt đầy đất.

Ôn Tự Ngôn khẽ thở dài, có chút bất lực:

“Hai người đang ở đâu?”

Tôi ưỡn cổ: “Dựa vào đâu nói cho anh.”

“Anh định tới mắng tôi à, tôi không sợ anh……”

“Địa chỉ.”

Anh cắt lời tôi, giọng không cho phép từ chối.

Tôi bị anh dọa, vô thức đọc địa chỉ nhà Ôn Ninh.

Cúp điện thoại, tôi và Ôn Ninh mắt to trừng mắt nhỏ, đều mất khí thế ban nãy, mềm nhũn dựa vào nhau.

9

Ôn Tự Ngôn và Tạ Đông tới cùng lúc, hai người vào cửa sắc mặt đều không tốt.

Một người áo khoác đen, tóc rối, ánh mắt trầm trầm rơi trên người tôi.

Người kia áo hoa quần đùi, như con công sặc sỡ.

Ôn Ninh thò đầu sau sofa, như thỏ hoảng, co chân chạy.

“Trời, sao thật sự tới.”

Tạ Đông đuổi theo vác người lên đi vào phòng ngủ, còn khóa trái cửa.

Phòng khách yên tĩnh lại, chỉ còn tôi và Ôn Tự Ngôn.

Anh nhíu mày, ánh mắt quét qua bãi chiến trường dưới đất, cuối cùng rơi lên tôi.

“Uống bao nhiêu?”

Tôi lùi lại, hơi sợ, khí thế hung hăng ban nãy bay sạch.

“Không nhiều, bọn tôi chỉ hơi khát thôi.”

Anh tiến lên muốn kéo tôi dậy, nhưng chân tôi mềm, không đứng vững, vô thức móc vào eo anh.

Khớp ngón tay chạm cơ bắp rất rắn, không nhịn được bóp một cái.

Ôn Tự Ngôn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.

“Sờ đủ chưa?”

Tôi rụt tay về, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không cho sờ thì thôi, đâu phải chỉ mình anh có.”

Tôi theo Ôn Tự Ngôn lên xe, đến trước cửa nhà mới phát hiện túi rỗng tuếch, ra ngoài quá gấp, không mang chìa khóa.

Đi thuê phòng cũng không mang căn cước.

Ôn Tự Ngôn lại nhét tôi vào xe, đạp ga chạy về nhà anh.

Tôi cầm quần áo sạch anh tìm cho, ngơ ngác hỏi một câu:

“Tôi ngủ đâu?”

“Cô muốn ngủ đâu?”

“Khụ khụ, đâu cũng được sao? Ví dụ trong lòng anh trai?”

Anh dường như bị tôi chọc cười, đáy mắt mang theo trêu chọc:

“Thẩm Nam Ý, không nhìn ra cô còn là nữ lưu manh.”

Mặt tôi không khống chế được nóng lên, trừng anh một cái rồi vào phòng tắm.

10

Lúc tôi thức dậy, Ôn Tự Ngôn đang làm bữa sáng.

Áo ba lỗ đen, vai rộng eo hẹp, đường nét cánh tay lộ ra vừa phải, không quá phô trương, là mức con gái sẽ thích.

Anh bỗng xoay người, tay bưng hai cái đĩa, cơm trộn thịt bò.

Nhìn khá mê người, nói không chỉ là đồ ăn.

Ánh mắt anh dừng trên người tôi nửa giây, đưa bộ đồ ăn cho tôi.

“Nếm thử.”

Tôi nhét một miếng vào miệng, cơm hạt nào hạt nấy rõ ràng, thịt bò vị tiêu đen, còn có mùi sữa nhàn nhạt.

“Ngon!”

“Không ngờ anh nấu ăn giỏi vậy.”

Đường nét sườn mặt Ôn Tự Ngôn trong ánh sáng buổi sáng, tóc đen vụn tùy ý rơi trước trán, nhìn đặc biệt dịu dàng.

“Trước kia ăn không quen đồ Tây, nên tự mày mò nấu, làm nhiều thì biết.”

Trong lòng tôi lạch cạch tính toán, giả vờ vô tình hỏi:

“Hôm nay anh rảnh không? Hay là……”

Tôi còn chưa nói xong câu muốn hẹn anh đi xem phim, điện thoại đặt trên bàn đã reo.

“Ừ, bốn giờ đúng không, tôi tới đón cô.”

Ôn Tự Ngôn cúp máy, ngẩng đầu nhìn tôi: “Cô vừa nói gì?”

“Không có gì. Chiều anh đi đón người à? Ai vậy?”

“Một người bạn cũ, nhiều năm không gặp.”

Lúc nói câu này anh mơ hồ lộ ra mong chờ, khóe môi thậm chí còn mang ý cười.

Nếu tôi nhớ không nhầm, Lỵ Á chính là hôm nay về.

Tim tôi như nhét bông ướt, nghẹn đến hoảng.

Cũng phải, tối qua Ôn Ninh hỏi anh rốt cuộc có thích tôi không, anh cũng không đáp.

Tôi dựa vào đâu mà cảm thấy anh có chút động lòng với tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)