Chương 1 - Mô Tô Và Những Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc nhận được tin nhắn của Ôn Ninh, tôi vừa mới thức dậy chưa bao lâu, vẫn còn trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh.

【Chị em, chú nhỏ tớ đi trường đua rồi, xông lên!】

Tôi phản ứng ba giây, lập tức bật khỏi giường lao vào phòng tắm.

Trước khi ra cửa tôi bỏ vào túi một chai xịt miệng vị đào.

Biết đâu tối nay có thể hôn.

Khi tôi đến trường đua, Ôn Tự Ngôn đang nói chuyện với người khác.

Anh dáng người cao dài, mặc bộ đồ đua trắng đen, cả người toát ra khí chất phóng khoáng ngang tàng.

Trời nắng chói chang, anh hơi nheo mắt, đôi mắt đen sâu thẳm lười biếng nhìn đối diện.

Rất đẹp mắt.

Dường như có cảm giác, ánh nhìn dư quang của Ôn Tự Ngôn liếc qua thấy là tôi, đáy mắt thoáng qua chút kinh ngạc, nhưng lại có phần quen rồi.

“Cô sao lại tới?”

Giọng anh vẫn nhàn nhạt như cũ, nghe không ra bao nhiêu cảm xúc.

Tôi ghé sát trước mặt anh, ánh mắt vòng một vòng trên gương mặt anh, cuối cùng dừng ở đôi mắt.

“Nhớ anh thôi, đến cổ vũ anh mà, có đủ nghĩa khí không?”

Anh không đáp, chỉ ừ một tiếng.

“Ồ, Nam Ý lại tới à? Hôm nay mặc đẹp vậy.”

“Con bé Ôn Ninh sao không đến?”

Người nói là Tạ Đông — bạn nối khố của Ôn Tự Ngôn, người này là kẻ lắm miệng không đứng đắn.

Giữa anh ta và Ôn Ninh có chút chuyện, nhưng cụ thể xảy ra gì tôi cũng không rõ.

Tôi hất cằm với anh ta:

“Chắc còn chưa chơi đủ ở nước ngoài, dù sao cún con tóc vàng mắt xanh thật sự rất đẹp trai.”

Tạ Đông mím môi, rõ ràng còn muốn hỏi tôi tiếp, nhưng bị Ôn Tự Ngôn chắn một chút.

“Chuyện thi đấu sắp xếp xong chưa?”

Tầm nhìn của tôi đột nhiên bị che, chỉ thấy bờ vai rộng như Thái Bình Dương, cùng vòng eo thon rất hấp dẫn.

Rất muốn ôm lên.

Thôi, lỡ anh cho tôi cú quật vai thì sao?

Tạ Đông bị chọc cười, dùng tay chọc vào ngực anh:

“Được lắm cậu, còn biết che chở rồi.”

“Được, tôi đi đo áp suất lốp, cho hai người chút không gian tự do phát huy.”

Sau khi người đi, tôi nóng lòng muốn thử:

“Chú nhỏ Ôn, anh muốn phát huy gì? Tôi sẽ phối hợp.”

“Đừng chắn đường.”

Ôn Tự Ngôn lười để ý tôi, chân dài bước lên mô tô, vặn ga rời đi.

Tôi bĩu môi tìm chỗ ngồi xuống, chưa đến vài phút đã có nhân viên ôm một đống nước uống đồ ăn vặt tới, còn có iPad.

“Lão đại bảo mang tới, nói cô chán có thể xem hoạt hình.”

Khá lắm, Peppa Pig.

2

Thực ra đây không tính là thi đấu, chỉ là mấy người Ôn Tự Ngôn chạy chơi.

Nhưng tôi xem rất đã, chủ yếu là người đẹp.

Kết thúc, tôi muốn Ôn Tự Ngôn đưa tôi về.

Nhưng lại không biết mở lời thế nào, lỡ bị từ chối thì ngại lắm.

Tạ Đông không chịu nổi, trực tiếp đẩy tôi về phía chiếc mô tô phân khối lớn màu đen của anh, nháy mắt nói:

“Nam Ý ngồi xe cậu ấy về đi, ghế sau rộng vậy, chở cô người giấy nhẹ nhàng.”

Sau đó cực nhỏ giọng nói bên tai tôi: “Giúp tôi hẹn Ôn Ninh ra, sau này tôi làm trợ công cho cô.”

Tôi không nghĩ ngợi giơ tay ok.

Bạn thân à, không phải tôi phản bội, là địch cho quá nhiều.

Ôn Tự Ngôn ném mũ bảo hiểm qua đôi mắt đen thẳm tùy ý rơi trên người tôi.

“Lên.”

Tôi chưa từng ngồi xe máy, có chút hưng phấn, hí hửng ngồi phía sau chỗ trống.

Ôn Tự Ngôn phát ra tiếng hừ trầm, cả lưng cứng lại.

Tôi không hiểu: “Anh sao vậy?”

Anh thở ra: “Không sao, cô lùi ra sau một chút.”

“Ồ.”

Tôi ôm eo anh, dù cách lớp vải vẫn cảm nhận được đường nét rắn chắc sau lưng.

“Chậc, cứng thật.”

Không biết chỗ khác có cứng vậy không.

Cơ thể Ôn Tự Ngôn khựng lại, hơi nghiêng đầu: “Cô nói gì?”

Tôi nào dám lặp lại, vội cúi đầu xuống, đầu mũi thậm chí còn ngửi được hương cam nhàn nhạt pha lẫn chút mùi dầu máy trên người anh.

Tốc độ mô tô thật sự hơi nhanh, gió thổi qua tóc tôi, có vài sợi còn quấn lên cổ anh lộ ra.

Tôi có chút sợ, siết chặt tay, sợ bị văng ra.

Đèn đỏ, Ôn Tự Ngôn bỗng lên tiếng, còn hít một hơi lạnh.

“Thẩm Nam Ý!”

Tôi không hiểu: “Hả?”

“Đứng đắn chút.”

Trong màn đêm, tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng chỉ giọng điệu này cũng đủ khiến người ta chua xót.

Tôi dường như thật sự hơi được voi đòi tiên, sự trêu chọc tự cho là của tôi, trong mắt anh chỉ là làm loạn không biết điều.

Tôi không nói nữa, rút tay về bên cạnh yên xe, cố để mình không dính vào anh.

Sắp đến dưới nhà, tôi hít mũi, ép giọng nói:

“Đưa đến đây là được rồi, tôi tự lên.”

Tôi đưa mũ bảo hiểm cho Ôn Tự Ngôn, khẽ gật đầu với anh.

“Cảm ơn.”

Nói xong quay người đi vào khu nhà, không nhịn được quay đầu nhìn anh một cái.

Ôn Tự Ngôn vẫn giữ tư thế vừa rồi, đèn đường chiếu lên người anh, kéo thành cái bóng dài.

Tôi càng nghĩ càng tức, làm bao cát là không thể!

Tôi chạy lại vặn mạnh thịt cánh tay anh, đến khi nghe tiếng hừ trầm mới hài lòng mở miệng.

“Ôn Tự Ngôn, anh thật sự rất giả vờ, còn là đồ khốn.”

Lần này thật sự đi rồi, chạy một mạch vào nhà mới dám dừng.

3

Về đến nhà Ôn Ninh gọi video cho tôi, cậu ấy đang đắp mặt nạ, rất hóng chuyện hỏi tôi.

“Ở chung với chú nhỏ tớ thế nào? Xịt miệng dùng chưa?”

“Cũng vậy thôi.”

Ôn Ninh hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này.

“Vậy là sao? Anh ấy không cho cậu phản hồi gì à? Ví dụ chủ động đưa cậu về nhà, hoặc……”

Tôi kéo khóe miệng, có chút tự giễu: “Hoặc ném tớ giữa đường?”

“Thì không có, chỉ là mắng tớ một trận.”

Ôn Ninh cảm nhận được tôi không ổn, im lặng nửa phút mới mở miệng:

“Nam Ý, tính chú nhỏ tớ lạnh, lại không biết dỗ người.”

“Nếu cậu thấy theo đuổi anh ấy rất mệt, thì bỏ đi, tớ không muốn cậu không vui, cùng lắm đổi người khác theo đuổi.”

Đúng là bạn thân biết thương người.

Cúp điện thoại, tôi nằm nhìn trần nhà, suy nghĩ bay về lần đầu gặp Ôn Tự Ngôn.

Ba tháng trước, tôi thấy ven đường có con mèo con nằm sấp, muốn đi nhặt, nhưng bị chiếc mô tô bất ngờ dọa giật mình, cổ chân bị trẹo.

Anh không đỡ tôi, đứng trên cao nhìn xuống, chắc đang phán đoán tôi bị nặng không.

Đưa tôi tới bệnh viện, anh không vội đi, mà đứng đợi bên cạnh.

Ôn Ninh thở hổn hển chạy tới, tóc cũng rối, nhìn tôi, rồi nhìn người còn lại.

“Trời ơi, chú nhỏ, sao chú ở đây.”

Ôn Ninh đã lải nhải với tôi vô số lần, cậu ấy có chú nhỏ lớn hơn ba tuổi là tay đua, quanh năm ở nước ngoài thi đấu.

Người rất đẹp trai, hơn nữa dáng người cũng rất tốt, rất nhiều người muốn làm thím nhỏ của anh.

Hóa ra chính là người trước mắt.

Tôi động lòng, đúng là câu nói quê mùa kia.

Độc thân hai mươi bốn năm chưa từng yêu, không phải không muốn yêu, là chưa gặp người đẹp trai.

Ôn Ninh là bạn thân, sao có thể không biết tâm tư của tôi, nghĩ đủ cách kiếm tin tức cho tôi.

“Sau này thành thím nhỏ tớ, cậu vẫn là bạn thân tớ, chúng ta tính riêng.”

Bao trọn.

Sau khi tôi kết bạn, mỗi ngày gửi vài tin nhắn trừu tượng:

“Anh biết mà, từ nhỏ tôi đã không có chồng, anh là người đầu tiên.”

“Ra vẻ cái gì? Sớm muộn gì cũng có ngày tôi chui vào áo sơ mi của anh sờ cơ bụng, ăn cơm anh nấu, ngủ giường anh.”

“Đừng ngủ nữa, không có tôi anh ngủ yên được sao?”

Anh rất ít lời, cơ bản đều là tôi nói một mình, rõ ràng chính là bộ dạng không hứng thú với tôi.

Nghĩ tới đây tôi bực bội, dứt khoát trùm chăn qua đầu ngủ mất.

4

Màn hình điện thoại sáng rồi tắt, tôi nhìn khung chat với Ôn Tự Ngôn, đầu ngón tay lơ lửng trên ô nhập được ba phút, vẫn không hạ mình tìm anh.

Dựa vào đâu lúc nào cũng là tôi chủ động.

Tôi mở vòng bạn bè của anh, bài mới nhất là một video.

Ngón tay lướt lướt, không cẩn thận phóng to màn hình, ở khung cuối cùng vậy mà thấy bóng lưng của mình.

Hình ảnh chưa tới nửa giây đã chuyển đen, nhưng tôi rất chắc là tôi, hôm đó tôi mặc váy vàng.

Tim tôi bỗng tăng tốc, Ôn Tự Ngôn vì sao quay tôi vào, còn cố ý để ở khung cuối, không nhìn kỹ căn bản không phát hiện.

Ngay lúc tôi lặp đi lặp lại bấm phát lại, điện thoại bỗng rung một cái.

Ôn Tự Ngôn gửi:

【Ngày mai sinh nhật Tạ Đông cô tới không?】

Tôi trả lời: 【Ừ, tới.】

Anh lại gửi một tin: 【Tôi đi đón cô?】

Vô cớ cảm thấy bốn chữ này mang theo sự cẩn thận dè dặt, anh đang nhún nhường với tôi?

Sớm làm gì rồi.

Tôi hừ lạnh hai tiếng, làm bộ: 【Không cần, tôi tự đi.】

5

Ngày sinh nhật Tạ Đông tôi cố ý trang điểm, còn lôi chiếc váy nhỏ gợi cảm bình thường chưa mặc ra.

Không tin có người nhìn mà trống rỗng.

Khi tôi đến phòng bao, Ôn Tự Ngôn đã ngồi đó, anh chống đầu, gương mặt bình tĩnh lạnh nhạt mang theo xa cách.

Áo sơ mi đen bình thường bị anh mặc ra vẻ cấm dục, khiến người ta rất muốn lột ra.

Theo thường lệ, tôi sẽ ghé sát ngồi cạnh anh, nhưng lần này không, tôi ngồi đối diện anh.

Ôn Tự Ngôn nhìn tôi, đáy mắt sâu thẳm dâng lên chút cảm xúc khó phân.

Tôi trừng anh một cái, anh ngược lại còn cười, khóe môi cong lên nhàn nhạt.

Còn sớm mới đến giờ ăn, một đám người vây quanh bàn dài chơi bài, chip chất trước mặt rất dọa người.

Ôn Ninh nhét bộ bài vào tay tôi, nháy mắt nói:

“Đã tới rồi, chơi vài ván.”

“Các cậu chơi đi, tớ không rành cái này.”

Luật còn chưa hiểu, tôi lên chỉ là máy rút tiền sống.

Ôn Ninh kéo giọng hét:

“Sợ gì, chú nhỏ tớ ở đây, thua để anh ấy trả cho cậu.”

Tôi theo ánh mắt cậu ấy nhìn qua Ôn Tự Ngôn đã đi tới, ngồi trên ghế sau lưng tôi.

“Không sao, tôi dạy cô.”

Anh hơi nghiêng người qua rất gần tôi, chóp mũi quanh quẩn mùi hương trên người anh.

Tôi có chút hoảng, bài cũng cầm không vững, suýt rơi xuống bàn.

Ôn Tự Ngôn đột nhiên đỡ tay tôi, đầu ngón tay chỉ vào một lá.

“Lá này vô dụng, bỏ đi.”

Mấy vòng sau, anh thành quân sư của tôi, trước khi đánh bài tôi đều nhìn anh một cái, anh hoặc gật đầu, hoặc dùng ánh mắt ra hiệu.

Thỉnh thoảng ghé gần, hơi thở ấm còn lướt qua vành tai tôi, làm tôi lòng vượn ý ngựa.

Ôn Ninh xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, ánh mắt rơi lên cánh tay Ôn Tự Ngôn không biết từ lúc nào đã xắn tay áo.

“Chú nhỏ, chú có phải va trúng đâu không, sao chỗ này xanh vậy.”

Tôi vô thức nhìn qua quả nhiên, chỗ hôm đó tôi vặn vẫn còn hơi sậm.

Có thể thấy tôi dùng lực lớn cỡ nào.

Ánh mắt Tạ Đông qua lại giữa tôi và anh, huýt sáo.

“Anh em, cậu đánh nhau với ai vậy? Còn để lại dấu ám muội thế.”

Ôn Tự Ngôn thờ ơ gõ bàn: “Chỉ cậu nhiều lời.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)