Chương 3 - Mô Tô Và Những Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

Tôi ở nhà Ôn Tự Ngôn một đêm, sau khi về nhà lại trở về như trước.

Khung chat mở rồi đóng, không tìm được bất cứ lý do gì để liên lạc.

Cuộc sống lại khôi phục vẻ yên tĩnh.

Dù sao cũng rảnh, tôi nhận mấy đơn tranh thương mại, định kiếm một khoản lớn.

Vẽ từ sáng tới tối, giữa chừng trừ đi vệ sinh, tôi đến điện thoại cũng không xem, luôn bật chế độ không làm phiền.

Xong việc đã gần mười một giờ, tôi mới gửi bản vẽ cho khách.

Đối phương rất hài lòng, còn nói muốn mời tôi ăn cơm.

Khách này là Ôn Ninh giới thiệu, hợp tác nhiều lần, chưa từng sửa bản thảo, trả tiền hào phóng.

Nhưng tôi vẫn không muốn đi, lại không biết nói sao.

Đúng lúc tôi do dự từ chối thế nào, điện thoại reo, cái tên trên màn hình làm tay tôi cứng lại, là Ôn Tự Ngôn gọi.

“Đang làm gì?”

Theo lẽ thường, nửa đêm một người đàn ông gọi hỏi đang làm gì, hẳn là nhớ bạn.

Nếu người đó là Ôn Tự Ngôn thì coi như tôi chưa nói.

Tôi đổi tư thế, xoa khuỷu tay mỏi.

“Đang trò chuyện với người ta.”

“Ai?”

“Chú nhỏ mới Ôn Ninh giới thiệu, nói người rất tốt, bảo tôi thử tiếp xúc, người ta còn hẹn tôi ăn cơm, anh nói tôi đi không.”

Tôi thừa nhận tôi cố ý.

Bên kia im lặng hơn mười giây, mới mở miệng lại, giọng như tôi băng:

“Thẩm Nam Ý, tuần trước cô vừa hôn tôi, không nên nói gì với tôi sao?”

“Thì sao, đời người hôn nhiều người lắm, chẳng lẽ ai tôi cũng phải giải thích?”

Ôn Tự Ngôn bị tôi chọc giận không nhẹ, truyền tới tiếng cười khẽ:

“Ha, mấy lời này mai nói trước mặt tôi.”

Tôi siết điện thoại, tiếp tục giả vờ mạnh miệng: “Nói cái gì, tôi không rảnh, anh mát chỗ nào thì ở đó đi.”

“Bà đây không hầu nữa, phi!”

Nói xong tôi lập tức cúp máy, còn kéo đen anh, chủ đánh tuyệt mọi khả năng liên lạc lại.

Mười phút sau, Ôn Ninh gửi tin cho tôi.

【Trời! Chú nhỏ tớ có phải bị gì không, đem chuyện tớ với Tạ Đông nói cho mẹ tớ rồi, không cho tớ ở ngoài nữa, bắt tớ về nhà ở.】

【Anh ấy có phải tới tuổi mãn kinh rồi không, gần đây cảm xúc không ổn định.】

【Chỉ biết trút giận lên tớ, trước mặt cậu tớ chưa từng thấy anh ấy vậy.】

12

Để tránh Ôn Tự Ngôn, tôi đi du lịch một tuần mới về nhà.

Vừa đặt hành lý xuống, Ôn Ninh đã bảo tôi đi tìm cậu ấy.

Thật ra tôi không muốn đi lắm, hơi cảm, mũi nghẹt nặng, cả người choáng váng.

Nhưng không chịu nổi cậu ấy làm nũng, dỗ dành lừa gạt kéo tôi tới trường đua.

Tôi đi tới khu nghỉ ngơi, Ôn Ninh kéo tôi ngồi xuống, còn đưa tôi ly trà sữa.

“Cậu cuối cùng cũng tới, chú nhỏ tớ ở kia kìa.”

Theo hướng cậu ấy chỉ nhìn qua Ôn Tự Ngôn đứng bên đường đua, mặc bộ đồ đua đen.

Đối diện anh là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh hai người đang nói gì đó.

Ôn Tự Ngôn thấy tôi, nhìn chằm chằm bên này, ánh mắt không rõ.

Người đàn ông cũng xoay người, hơi ngạc nhiên, sau đó cười móc vai đấm nhẹ vai anh.

Ôn Ninh ghé lại nói: “Đó là Charlie, bạn của chú nhỏ ở nước ngoài, tới tìm anh ấy chơi.”

Tôi gật đầu, cúi mắt nhấp ngụm trà sữa.

Hai người họ chơi đua xe rất điên, nhưng đủ đặc sắc, khiến người ta không rời mắt.

Ba vòng xong, Ôn Tự Ngôn tháo mũ bảo hiểm, mồ hôi làm ướt tóc trước trán, anh và Charlie rất ăn ý đập tay.

Bộ dạng anh bây giờ trùng với tin tức tôi từng thấy.

Tôi mở miệng hỏi: “Sao chú nhỏ cậu giải nghệ, không làm tay đua chuyên nghiệp nữa?”

Ôn Ninh còn chưa nói, phía sau đột nhiên vang lên giọng nữ.

“Bởi vì tôi.”

Tôi quay đầu, thấy một mỹ nữ dáng cao, ngũ quan sâu.

Nếu không nhầm, cô ấy là Lỵ Á.

Ánh mắt cô ấy nhìn Ôn Tự Ngôn, đầy hoài niệm quá khứ.

“Tự Ngôn rất có thiên phú, cũng rất liều, nhanh chóng nổi danh ở nước ngoài, lúc đó thật sự khí phách.”

“Nhưng có lần chúng tôi ăn khuya bên ngoài, không ngờ gặp kẻ gây chuyện, anh ấy vì cứu tôi bị đánh một gậy vào tay. Với người thường không ảnh hưởng, nhưng với tay đua chuyên nghiệp là trí mạng, lực cổ tay bị ảnh hưởng, không thể thi đấu cường độ cao nữa.”

Chẳng trách vài lần tôi thấy cổ tay anh không thoải mái.

Lỵ Á mím môi cười: “Chào các bạn, tôi là quản lý cũ kiêm bạn của Tự Ngôn, Lỵ Á.”

“Chuyện của anh ấy, các bạn có thể hỏi tôi.”

Bộ dạng cố ý tạo cảm giác quan hệ đặc biệt với Ôn Tự Ngôn thật khiến người ta khó chịu.

Tôi nhìn thẳng mắt cô ấy, nói:

“Ồ, cô rất tự hào sao?”

Cô ấy sững: “Cô…… nói gì?”

“Ôn Tự Ngôn cứu cô vì anh ấy lương thiện, đáng tôn trọng, nhưng cô đem chuyện này ra làm đề tài, khiến bản thân giống như người anh ấy phải bỏ cả sự nghiệp cũng muốn cứu, hơi buồn cười rồi.”

Tôi vốn đã không khỏe, giờ càng khó chịu, cầm túi chuẩn bị đi thì bị nắm cổ tay.

Ôn Tự Ngôn trừng Charlie: “Giải thích đi, sao cô ấy ở đây.”

Charlie giơ tay, hơi chột dạ:

“Chắc không phải tôi, cô ấy có lẽ thấy vòng bạn bè tôi đăng, bên dưới có định vị.”

Ôn Tự Ngôn nhắm mắt mạnh, mở ra gần như không còn nhiệt độ.

“Lỵ Á, tôi đã nói đừng xuất hiện trước mặt tôi chưa.”

“Nhưng em muốn gặp anh, chúng ta trước kia đâu như vậy.”

“Tại sao như vậy, cô không rõ sao?”

Trái một câu phải một câu, thật phiền.

Tôi muốn rút tay khỏi Ôn Tự Ngôn, nhưng anh không cho, nắm rất chặt.

“Hai người ôn chuyện đi, tôi có việc đi trước.”

Ôn Tự Ngôn hít sâu, cúi đầu nhìn tôi, lập tức phát hiện tôi không ổn, đưa tay sờ trán tôi.

“Sao nóng vậy, tôi đưa cô đi bệnh viện.”

Anh cúi người bế ngang tôi, tôi vô thức ôm cổ anh, chóp mũi còn đụng xương quai xanh đau suýt khóc.

“Tôi tự đi được.”

“Đừng nhúc nhích.”

13

Mùi thuốc sát trùng bệnh viện rất khó chịu, tôi dựa ghế phòng truyền dịch, nhìn chất lỏng trong suốt nhỏ xuống.

Y tá đi rồi, chỉ còn tôi và Ôn Tự Ngôn.

Anh ngồi ghế đối diện, không nhìn tôi, bấm điện thoại, cũng không biết làm gì.

Tôi nhìn ngón tay anh ngẩn người, khớp xương rõ, móng tròn.

Ôn Tự Ngôn đột nhiên đặt điện thoại nhìn tôi.

“Tại sao?”

Tôi chưa phản ứng, nghi hoặc nhìn anh.

Ôn Tự Ngôn đi tới, một tay chống tay vịn ghế, vây tôi giữa hai tay.

“Hôm đó ở phòng bao hôn tôi rồi chạy, sau đó không nhắc tới.”

Anh rất gần, tim tôi tăng tốc, ký ức hôm đó ùa về……

Phòng bao tối, và nụ hôn chạm nhẹ.

Tôi cắn răng giả ngốc: “Không nhớ, quên rồi.”

Ánh mắt Ôn Tự Ngôn sâu lại, như đầm tối không đáy hút người.

“Quên? Quên mà tránh tôi một tuần, còn đi ăn với người chẳng đâu.”

Nỗi ấm ức tôi cố đè bỗng bùng nổ.

“Liên quan gì anh, tôi muốn ăn với ai thì ăn.”

“Anh chẳng phải cũng chơi vui với bạn gái cũ sao? Người ta vừa về anh liền đi đón.”

“Với lại anh đâu thích tôi, quản tôi làm gì.”

Tôi càng nói càng tủi, gần như nức nở, quay mặt không nhìn anh.

Tay kia của Ôn Tự Ngôn giữ cằm tôi, ép quay lại.

Anh nhìn tôi nóng bỏng, ngón cái lướt môi tôi.

“Lỵ Á không phải bạn gái cũ của tôi, thậm chí không liên quan nhiều, vài món nợ tôi còn chưa tính với cô ta, hôm đó tôi đón là Charlie, không phải cô ta.”

“Còn nữa…… ai nói tôi không thích cô.”

Ôn Tự Ngôn bỗng cúi hôn, không do dự, mang theo thử dò cẩn thận, như lông vũ rơi xuống.

Tôi ngây người, quên phản ứng, thậm chí quên thở.

Không biết bao lâu, anh mới buông, chóp mũi cọ tôi.

“Bây giờ còn thấy tôi không thích cô?”

Giọng Ôn Tự Ngôn rất thấp, còn hơi khàn.

“Lúc đầu, tôi thật sự không biết đáp lại cô thế nào, rõ ràng mới quen đã nói nhiều lời kỳ lạ, đồ lưu manh nhỏ.”

“Lại còn không chọc được, như thỏ, trốn nhanh hơn ai, tôi mấy tuần rồi không ngủ ngon.”

Mấy tin nhắn trước tôi cũng không dám xem, nếu có đàn ông gửi tôi như vậy, tôi chắc chắn xóa ngay.

Ôn Tự Ngôn đã rất nhẫn.

Tôi đỏ tai, vẫn mạnh miệng:

“Tôi chưa từng theo đuổi ai, anh là đầu tiên, còn khó như vậy.”

Môi Ôn Tự Ngôn cong, giọng trêu chọc giấu cười.

“Tôi sai rồi, đừng trốn tôi nữa được không?”

“Cô muốn sờ đâu cũng được, tôi tuyệt đối không phản kháng.”

Ánh mắt tôi hạ xuống eo bụng anh, đúng là chỗ tốt.

“Anh đang dùng thân phận gì nói câu này?”

Ôn Tự Ngôn bất lực cười, đặt tay tôi lên eo anh.

“Thẩm Nam Ý, tôi thích cô, làm bạn gái tôi nhé.”

“Xin cô.”

Trời, dùng cái này hối lộ cán bộ?

Tôi thật sự…… trúng chiêu.

Lúc này shipper vào, vẻ mặt hóng chuyện nhìn chúng tôi, đặt đồ rồi quay đầu ba lần.

Hóa ra vừa rồi anh bấm điện thoại là đặt đồ cho tôi.

Tôi được voi đòi tiên, ngẩng nhìn Ôn Tự Ngôn: “Vậy bây giờ có thể ngồi lên đùi anh, anh đút tôi ăn không?”

Ôn Tự Ngôn mở hộp, nhàn nhạt liếc tôi.

“Còn khá lễ phép.”

Nói vậy, nhưng anh vẫn bế tôi ngồi lên đùi, đút từng miếng.

Ôn Ninh, tôi thật sự thành thím nhỏ của cậu rồi.

14

Tôi không ngờ Lỵ Á sẽ đến tìm tôi, hẹn ở quán cà phê gần nhà.

Cô ta khuấy ống hút, đá va vào thành ly thủy tinh phát ra tiếng trong trẻo.

“Em gái Nam Ý, em có từng nghĩ, em có thể mang lại cho Tự Ngôn điều gì không?”

“Anh ấy cần người có thể kề vai chiến đấu, phân tích dữ liệu đường đua, kết nối tài nguyên, chứ không phải cô gái nhỏ chỉ biết làm nũng như em.”

Tôi chống cằm nhìn cô ta, cười thẳng thắn.

“Không thể phủ nhận cô rất giỏi, nhưng Ôn Tự Ngôn thích tôi, biết làm sao?”

Lỵ Á lăn lộn xã hội mấy năm, không dễ bị chọc giận.

“Bây giờ anh ấy chỉ bị cảm giác mới mẻ làm cho choáng váng, nếu anh ấy chịu đi cùng tôi, tôi nhất định có thể đưa anh ấy trở lại đỉnh cao.”

Tôi chợt lạnh mặt, thìa gõ vào đĩa phát ra tiếng chói tai.

“Cô lấy đâu ra tự tin vậy?”

“Suýt quên, cô có diễn xuất, vở kịch năm đó, diễn rất đạt.”

Lỵ Á hô hấp khựng lại: “Em… có ý gì?”

Chuyện Ôn Tự Ngôn bị thương năm đó vốn không phải tai nạn, mà là cố ý.

Một sự cố khiến người ta vừa phẫn nộ vừa nực cười.

Lỵ Á thích Ôn Tự Ngôn, từng vài lần tỏ tình công khai lẫn bóng gió, nhưng đều bị từ chối.

Nhưng cô ta vẫn cảm thấy có cơ hội, cảm thấy Ôn Tự Ngôn quan tâm mình.

Vì thế cô ta tìm vài tên côn đồ nước ngoài gây chuyện, chỉ để thử xem có như cô ta nghĩ không.

Không ngờ thật sự xảy ra chuyện, trong đó có một tên ra tay không biết nặng nhẹ, gậy bóng chày đập thẳng vào tay Ôn Tự Ngôn, hủy sự nghiệp của anh.

Chuyện này lúc đó bị che giấu rất kỹ, không phải Lỵ Á thần thông quảng đại bịt miệng được, mà là Ôn Tự Ngôn không điều tra tiếp.

Không thể phủ nhận, Lỵ Á là nhân vật quan trọng trong sự nghiệp anh, đó cũng là lý do anh phát hiện manh mối mà vẫn không truy đến cùng.

“Lỵ Á, cô lấy đâu ra gan, dễ dàng đem cả đời người khác ra thử cái gọi là quan tâm của cô.”

Tôi nhìn cô ta nước mắt rơi mà không có chút đồng cảm, chỉ có đau đớn dày đặc, đau thay Ôn Tự Ngôn, anh hồi phục không tệ, nhưng trời mưa vẫn khó chịu.

Tôi đứng dậy cầm điện thoại úp trên bàn, bấm kết thúc ghi âm.

“Chuyện năm đó cô tự đi đầu thú, nếu không, tôi không ngại giúp cô một tay.”

Bước ra khỏi quán cà phê, gió thu cuốn lá xoay tròn, thổi cay mắt.

Tôi lấy điện thoại nhắn Ôn Tự Ngôn:

【Ở đâu? Bạn gái muốn ôm anh.】

Anh gần như trả lời ngay: 【Quay đầu.】

Tôi xoay người, Ôn Tự Ngôn đứng cách tôi năm sáu bước.

Hôm nay anh mặc áo khoác dài đen, tùy ý mà cao cấp, không hổ là người tôi chọn.

Tôi chạy tới ôm eo anh, vùi đầu vào ngực.

“Sao tới nhanh vậy?”

Anh cúi hôn tôi: “Biết em nhớ anh, không thể không nhanh.”

Tôi siết tay ôm chặt hơn, giọng có chút nghèn nghẹn.

“Em phát hiện anh gần đây càng ngày càng không đứng đắn.”

Ngực anh rung nhẹ, cứ vậy ôm tôi.

Một lúc lâu, anh mới nắm tay tôi, lòng bàn tay ấm.

“Đi thôi, về nhà, hôm nay ăn lẩu tom yum em thích nhé?”

“Còn phải có cơm chiên dứa.”

15

Từ sau lần nửa đêm đau dạ dày vào viện, Ôn Tự Ngôn đã đóng gói cả tôi lẫn hành lý về nhà anh.

Quốc khánh vốn định đi chơi, nhưng trời mưa, hai chúng tôi ở nhà.

Tôi dựa sofa, chân gác lên đùi anh lướt điện thoại, khóe mắt thấy tay Ôn Tự Ngôn cầm tay cầm game khựng lại.

Không rõ ràng, nhưng tôi vẫn chú ý.

“Lại đau à?”

Anh không ngẩng đầu, tiếp tục chơi game đua xe.

“Không sao.”

Cổ tay Ôn Tự Ngôn luôn thể hiện sự tồn tại vào ngày mưa.

Lần trước đi bệnh viện, lão trung y bảo tôi massage cho anh nhiều hơn, như vậy giảm khó chịu.

Tôi vào toilet làm khăn nóng đặt lên cổ tay anh, rồi dùng thuốc xoa bóp từ từ.

Tay Ôn Tự Ngôn rất lớn, lòng bàn tay có lớp chai mỏng, là do năm tháng vặn mô tô.

Tôi dùng ngón cái ấn huyệt cho anh.

“Chỗ này đau không?”

Hầu kết anh khẽ động, nhưng không nói, chỉ gật nhẹ.

Tôi xoa rất nghiêm túc, đến mức bỏ qua hơi thở trên đỉnh đầu ngày càng nặng.

Ôn Tự Ngôn đột nhiên nắm cổ tay tôi, lực không mạnh nhưng tôi không thoát ra.

“Đừng xoa nữa, ngứa.”

“Sao được, lão trung y nói mỗi tuần phải hai ba lần mới hiệu quả.”

Anh cười khẽ, cúi xuống hôn tôi, còn vòng tay ôm eo kéo vào lòng.

“Em bé.”

Giọng anh quấn quýt nơi môi, mang theo tiếng thở dài kiềm chế.

Bàn tay tôi bị anh dẫn chạm vào chỗ khác.

“Lão trung y có nói xoa chỗ khác, khí huyết càng đủ không?”

(Hết)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)