Chương 5 - Mèo và Bóng Mờ
Hắn cũng chỉ bị huynh trưởng làm cho hiểu lầm.
Thích một người, chung quy sẽ thay người đó tìm đủ cớ hay.
Về sau ta mới biết, là tỷ tỷ bảo hắn dỗ ta.
Kẹo bơ cũng là món ăn vặt tỷ tỷ thích.
Từ đầu đến cuối, hắn đều không thích ta.
Giờ đoạn chuyện cũ này lại bị nhắc tới.
Chút chua xót còn sót lại trong lòng khiến ngực ta nặng nề, hít thở không thông.
Bùi Độ lạnh giọng nói:
“Không có chứng cứ chỉ rõ Miên Miên là kẻ trộm, Tiêu công tử chính là há miệng vu khống danh dự của nàng. Ta có thể đưa ngươi tới quan phủ.”
Tiêu Du nâng cằm.
“Nàng ấy còn không để ý, thế tử gấp cái gì?”
“Ta và Giang Miên Miên trước giờ có gì nói nấy, thế tử không hiểu chúng ta đâu.”
Hắn chắc chắn rằng dường như ta vĩnh viễn sẽ không giận hắn, sẽ không làm hắn mất mặt.
“Không phải.” Ta khẽ nói.
“Ta chưa từng trộm trâm châu của tỷ tỷ, ta cũng ghét chàng nói chuyện riêng của ta ra ngoài.”
“Tiêu Du, chàng thật sự rất đáng ghét.”
Hắn sững lại.
07
Mặt trời lặn về tây, Bùi Độ đưa ta về phủ.
Vừa vào cửa, ta liền đối diện với gương mặt âm trầm của huynh trưởng.
“Giang Miên Miên, muội không cần mặt mũi nữa sao? Chưa thành thân đã giữa phố lôi lôi kéo kéo với Bùi Độ, không biết tự trọng như vậy, muội còn nhớ mình là nữ tử không?”
Ta bị quát đến ngẩn ra.
Lúc này mới biết vừa rồi khi Tiêu Du tới cửa tặng đồ, đã bịa đặt thị phi trước mặt huynh trưởng.
Huynh ấy không tin muội muội ruột là ta, ngược lại tin một người ngoài.
Những ấm ức tích tụ nhiều năm vào giờ khắc này đều hóa thành mệt mỏi.
Ta không muốn tranh, cũng không muốn giải thích nữa.
“Nếu huynh trưởng ghét bỏ muội như vậy, vậy đoạn tuyệt thân tình đi.”
“Hồ đồ!”
Một tiếng chát vang lên.
Huynh trưởng giận dữ ném vỡ chén trà, mảnh vỡ bắn tung tóe rạch thương đầu ngón tay ta.
Khéo làm sao, lúc này tỷ tỷ đi tới, bất ngờ bị dọa đến hét lên một tiếng.
Huynh trưởng lập tức chạy qua.
“Không sao chứ, Thanh Hòa?”
Tỷ tỷ lại chỉ về phía ta.
“Tay của Miên Miên…”
Lúc này huynh ấy mới nhìn thấy ta bị thương, ngoảnh đầu đi.
“Cút tới từ đường quỳ!”
Tỷ tỷ muốn giúp ta nói chuyện, bị huynh trưởng ngăn lại.
“Nó chính là bị muội chiều hư rồi. Muội nơi nơi nhường nó, lại còn chia ân tình cho nó, nó vẫn không biết đủ. Phải phạt nó một trận.”
Từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ đều không biết từ đường trông như thế nào.
Trái lại ta ba ngày hai bữa bị đuổi tới đây phạt quỳ.
Ta tự giễu quỳ trên đệm cói.
Két một tiếng.
Cửa lớn bị người đẩy ra.
Tiêu Du đứng ở cửa.
Hắn còn chưa rời phủ.
Hiển nhiên là nghe thấy trận cãi vã vừa rồi trong viện, trong tay còn cầm một lọ thuốc trị thương.
“Miên Miên, đừng giở tính nữa.”
“Nàng biết rõ tỷ tỷ nàng muốn cùng nàng gả vào một nhà, nàng còn chọn Bùi Độ. Chẳng qua là vì nàng không vào được tướng phủ, cũng không muốn để nàng ấy vào.”
“Nàng ấy giờ vì chuyện của nàng mà ngày ngày lo lắng. Ta cho nàng vị trí bình thê.”
Tiêu Du khẽ thở dài, như thể đang thỏa hiệp.
“Ngày mai nàng đi tìm Bùi Độ hủy thân, rồi thuyết phục tỷ tỷ nàng gả cho ta. Các nàng cùng vào cửa.”
Ta hơi bực bội.
Trước kia ta đuổi theo hắn, hắn chê ta phiền.
Sao bây giờ ta muốn vạch rõ giới hạn, hắn lại không buông tha ta?
Ta gằn từng chữ:
“Làm thiếp cũng được, bình thê cũng vậy, ta đều sẽ không gả cho chàng.”
“Phu quân của ta chỉ có thể là Bùi Độ. Chàng đừng dây dưa với ta nữa.”
08
Nhìn Giang Miên Miên đuổi hắn đi, Tiêu Du có nỗi phiền muộn không nói rõ thành lời.
Hắn đã thỏa mãn tâm nguyện của nàng, nàng còn đang làm loạn cái gì?
Nếu nàng không phải muội muội của Giang Thanh Hòa, hắn há lại ba phen bốn lượt tới tìm nàng.
Tiêu Du quyết định không tới Giang phủ nữa, lạnh nhạt với Giang Miên Miên một thời gian.
Dù sao Giang Miên Miên sợ nhất là hắn không để ý tới nàng.
Kiếp trước, chỉ cần hắn tức giận, Giang Miên Miên sẽ tới dỗ hắn, nghĩ đủ mọi cách giành lấy sự chú ý của hắn.
Thậm chí hạ thấp tư thái, giả vờ thành Giang Thanh Hòa.
Nàng yêu hắn đến cực điểm.
Nhưng Tiêu Du không khống chế được việc dò hỏi động tĩnh của Giang phủ.
Tiêu Huyền tới hết lần này đến lần khác, ngày càng thân cận với Giang Thanh Hòa.
Điều hắn để ý lại là hôm nay Bùi Độ và Giang Miên cùng du hồ.
Hai người bọn họ lại ra ngoài rồi.
Mãi đến khi chuyện Bùi Độ và Giang Miên Miên sắp thành thân được truyền ra.
Tiêu Du cuối cùng không ngồi yên được nữa.
Hắn vội chạy tới Giang phủ, lại không thấy bóng dáng tiểu cô nương mềm mại kia.
Huynh trưởng của nàng là Giang Tuyệt đang nổi giận.
“Đúng là nuôi ra một con sói mắt trắng. Nhà ở Thượng Kinh, lại chạy tới Thái Thương thành thân, còn không mời ta dự tiệc.”
“Lúc đi ngay cả một câu chào cũng không nói. Nàng Giang Miên Miên đừng hòng quay về nữa!”
Trong lòng Tiêu Du lập tức trống rỗng, như bị người ta khoét mất một mảng.
“Miên Miên nàng… thật sự đi rồi?”
Giang Tuyệt tức giận nói:
“Hôm qua nó đã đi cùng Bùi Độ rồi.”
“Tiêu công tử mang dáng vẻ bị thương này là có ý gì, giống như không nỡ xa Giang Miên Miên vậy.”
“Người ngươi nên cầu cưới là Thanh Hòa, đừng quên, muội ấy có ân cứu mạng với ngươi.”
Cổ họng Tiêu Du chát đắng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: