Chương 4 - Mèo và Bóng Mờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta cắn chặt môi.

Bùi Độ lại đi ra.

“Giang đại nhân vẫn luôn ép gả muội muội như vậy sao?”

Sắc mặt huynh trưởng lộ vẻ lúng túng.

“Thanh Hòa từ nhỏ lớn lên cùng Miên Miên, không rời được nó. Hai người cùng gả vào tướng phủ, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“Vậy cũng nên hỏi ý Miên Miên.” Bùi Độ hỏi ta:

“Miên Miên, nàng muốn gả cho ta, hay Tiêu Du?”

Lúc này, Tiêu Du xuất hiện dưới hành lang.

Hắn đứng xa xa nhìn ta chăm chú.

Trong mắt là cảm xúc ta không hiểu được.

Ta dời mắt, khẽ nói:

“Ta chọn thế tử.”

06

Bùi Độ làm việc rất nhanh, ngay trong ngày đã trao đổi canh thiếp với ta.

Huynh trưởng tức đến mức ban đêm nổi giận với ta.

“Giang Miên Miên, muội thật ích kỷ. Vì muốn làm thế tử phi mà vứt bỏ tỷ tỷ ruột của mình!”

“Sau này ta sẽ không quản muội nữa!”

“Huynh trưởng đừng tức đến hại thân.” Sau khi tỷ tỷ dỗ huynh ấy đi, lập tức hỏi ta:

“Miên Miên, muội thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Gả cho thế tử, không theo tỷ tới tướng phủ?”

Ta ừ một tiếng.

Tỷ tỷ vân vê khăn tay, vẫn cố khuyên ta:

“Nhưng ở Quốc công phủ, muội không quen biết một ai. Nếu tới đó rồi chịu ấm ức thì phải làm sao?”

“Muội và ta cùng tới một nhà, không những có thể bầu bạn, cũng có thể làm chỗ dựa cho nhau.”

“Tiêu Huyền và Tiêu Du đều là lang quân rất tốt. Có phải muội có điều băn khoăn gì nên mới không chọn bọn họ không?”

Ta nhẹ nhàng lắc đầu.

“Muội chỉ là không muốn gả vào Tiêu gia.”

“Tỷ tỷ thấy Tiêu gia tốt như vậy thì cứ việc đi, cần gì nhất định phải kéo muội đi làm bạn.”

Tỷ ấy nghẹn lời.

Ta không biết tỷ ấy sợ sau khi gả cho Tiêu Huyền, Tiêu Du sẽ dây dưa với tỷ ấy, hay là thật sự muốn sống cùng ta.

Ta cũng không muốn hỏi.

Hôm sau, Bùi Độ mời ta đi mua sắm đồ dùng cho đại hôn.

Trên xe ngựa bày mấy loại điểm tâm ta thích ăn.

Bùi Độ nói, là hôm qua hắn hỏi thăm người trong phủ.

Ta mím môi.

“Hiện giờ hôn sự vẫn chưa tuyên bố ra ngoài.”

“Nếu thế tử có người trong lòng, chỉ vì vướng ân cứu mạng nên mới cầu cưới ta, bây giờ hủy bỏ vẫn còn kịp. Ta cũng tuyệt đối sẽ không dây dưa với ngài.”

Hôm ấy ta sai người đưa thư cho Bùi Độ, là muốn hắn giúp ta giải vây, đừng để huynh trưởng gả ta cho Tiêu Du.

Nào ngờ Bùi Độ trực tiếp mang sính lễ tới định thân.

Hôm qua cũng không có thời gian hỏi suy nghĩ của hắn.

Mày mắt Bùi Độ cong lên.

“Ta một không có người trong lòng, hai không có hồng nhan thanh mai. Miên Miên có thể yên tâm.”

“Sở dĩ cầu cưới là vì ta cũng nên thành gia rồi, Miên Miên cũng là một cô nương rất tốt.”

Ta thả lỏng.

Bùi Độ quả thật chu đáo.

Suốt dọc đường, bất kể ta nhìn thứ gì nhiều hơn một chút, hắn đều mua lại.

Nhưng khi tới tiệm vải chọn chất liệu may áo cưới mới.

Ta gặp Tiêu Du ở cửa.

Ánh mắt chạm nhau.

Ta quay đầu trước, đi xem vải.

Vừa chọn được một cuộn, bỗng có một bàn tay thon dài rõ khớp ấn lên.

“Cuộn này ta muốn.”

Giọng nói trầm thấp của Tiêu Du vang lên sau lưng.

“Thanh Hòa trời sinh dung mạo đẹp, màu vàng nhạt hợp với nàng ấy nhất. Nàng không hợp, đừng tranh với nàng ấy nữa.”

Hóa ra hắn tới mua vải cho tỷ tỷ.

Không muốn dây dưa với Tiêu Du, ta rụt tay lại.

“Vậy cho chàng.”

Hắn lại trầm mắt, đầu ngón tay khẽ gõ mặt bàn.

Vẫn là dáng vẻ tức giận thường thấy.

Vải đã nhường cho hắn rồi, hắn còn bất mãn gì nữa?

Ta dứt khoát cùng Bùi Độ tới cửa hàng tiếp theo.

Nhưng Tiêu Du đi theo, lại mua cuộn vải ta nhìn trúng trước.

Lần này Bùi Độ lên tiếng:

“Không ai dạy Tiêu công tử thế nào là đến trước sau sao?”

Tiêu Du thờ ơ.

“Đồ đều là muốn tặng cho tỷ tỷ nàng ấy, nàng ấy theo lý nên nhường.”

“Chẳng qua chỉ sợ nàng ấy về phủ rồi sẽ lén trộm lại.”

“Thế tử không biết đó thôi, Giang Miên Miên giỏi nhất là trộm đồ của tỷ tỷ nàng ấy.”

“Trước kia nàng ấy từng trộm trâm châu của Thanh Hòa, bị huynh trưởng nàng ấy sai người nhổ xuống. Tóc tai rối bù, giống hệt một mụ điên.”

Chuyện Tiêu Du nói là hai năm trước, khi ta tới thư viện đưa sách cho huynh trưởng.

Khi ấy vừa khéo mới thêm trâm châu.

Tỷ tỷ trước giờ thích bạch ngọc, ta thích thúy ngọc.

Nhưng cứ đeo mãi một kiểu cũng sẽ chán, tỷ tỷ bèn đề nghị lần đó đổi với ta.

Huynh trưởng lại hiểu lầm là ta trộm trâm châu của tỷ tỷ, trước mặt mọi người trách ta là kẻ trộm.

Ta hoảng loạn giải thích.

Trái lại càng chọc huynh trưởng tức giận hơn.

“Thanh Hòa thích bạch ngọc nhất, sao có thể nỡ đổi với muội? Trộm đồ còn chết tính không đổi! Người đâu! Nhổ hết trâm châu của nó xuống!”

Ta cứ như vậy bị hạ nhân đè xuống đất trước mấy chục đôi mắt, nhổ hết tất cả trâm châu.

Khi ta tủi thân khóc nức nở, Tiêu Du nghe tiếng đi tới.

Đỡ ta dậy.

Ta vô thức nắm lấy tay áo hắn, tưởng rằng hắn tới giúp ta.

Nhưng hắn nói:

“Về xin lỗi tỷ tỷ nàng đi. Nàng ấy tính tình dịu dàng, sẽ không trách nàng đâu.”

Như một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống, cả người ta rét buốt.

Hắn cũng không tin ta.

Ta giận dỗi không để ý tới Tiêu Du nữa, trốn trong viện, nơi nào cũng không đi.

Chưa được hai ngày, hạ nhân đưa tới một gói kẹo bơ.

“Tiêu công tử nói, bảo cô nương đừng giận nữa.”

Hắn nguyện ý tới dỗ ta, chắc hẳn cũng có một chút thích ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)