Chương 6 - Mèo và Bóng Mờ
“Giang Thanh Hòa không cứu ta.”
“Hôm ấy người nhảy xuống nước cứu người, từ đầu đến cuối đều là Miên Miên.”
Lạch cạch.
Chén trà Giang Tuyệt vừa cầm lên rơi xuống bàn.
09
Ta và Bùi Độ tới Thái Thương, không phải là nhất thời nổi hứng.
Mẫu thân hắn ở đây, ta cũng không thích người ở Thượng Kinh.
Vì vậy hôm ấy khi hắn mời ta đi mua sắm, chúng ta đã định sẽ tới Thái Thương thành thân.
Nhưng trong lòng ta có chút bất an.
Ta lẻ loi một mình, ngoài Bùi Độ ra, chẳng quen biết ai.
Nếu hắn không ở đây, ta còn có thể nói chuyện với ai?
Nhưng Bùi Độ ngày ngày đều ở bên ta.
Dẫn ta đi dạo chơi khắp Thái Thương.
Dù không ra ngoài, hắn cũng sẽ tới viện của ta, cùng ta đọc sách hoặc thả diều giấy.
Mãi đến hôm nay, Bùi Độ đưa tới cho ta một bộ y phục mới, là một chiếc váy màu xanh.
Đó là vải do Bùi mẫu đặc biệt chọn cho ta làm.
Nhưng đây là màu tỷ tỷ thích nhất.
Kiếp trước, ta mặc váy áo màu xanh bị Tiêu Du châm chọc một câu người xấu xí hay làm trò.
Không tiện từ chối tâm ý của Bùi mẫu, ta thấp thỏm thay vào.
Bùi Độ cười nói:
“Miên Miên quả nhiên mặc gì cũng đẹp. Chúng ta đi cho mẫu thân ta xem.”
Ta ngẩn ra, bị hắn kéo tới phòng Bùi mẫu.
Bùi mẫu cũng không ngớt lời khen ta xinh đẹp, còn cài cho ta một cây bộ diêu tương xứng.
Hóa ra ta mặc màu xanh cũng không xấu đến vậy.
Chưa được hai ngày, Bùi mẫu đề nghị ra ngoại ô ngắm hoa sen.
Ta cũng muốn đi.
Nhưng bạn khăn tay của Bùi mẫu sẽ đi, Bùi Độ sẽ đi, còn phải mang theo nha hoàn hầu hạ.
Xe ngựa chắc không ngồi được nhiều người, ta ngoan ngoãn không mở miệng.
Đang định quay về phòng, bỗng nghe Bùi Độ gọi ta.
“Miên Miên, nên xuất phát rồi.”
Ta sững sờ.
“Cũng có chỗ cho ta sao…”
“Vốn dĩ đã có chỗ của nàng.”
Tim ta không hiểu sao đập nhanh hơn một chút.
Nhà mẹ đẻ của ta không ở đây.
Bùi mẫu liền chuẩn bị cho ta hơn trăm rương của hồi môn, để ta xuất giá từ nhà bạn khăn tay của bà, cho ta thể diện phong quang.
Đêm động phòng hoa chúc, ta vậy mà còn căng thẳng hơn kiếp trước.
Bùi Độ uống vài chén rượu, giống ngày rơi xuống nước ấy, vòng quanh ta, thì thầm bên tai ta:
“Thật ra, ta biết bơi.”
“Hôm ấy ta nghe Tiêu Du và Tiêu Huyền nói có thể dùng ân cứu mạng để cầu cưới Giang cô nương, ta liền nhảy xuống theo sau bọn họ.”
“Về phủ, ta liền bắt tay chuẩn bị sính lễ, sợ đưa cho nàng không đủ nhiều, lại sợ bọn họ tới tìm nàng trước ta một bước.”
“May mà người bọn họ muốn cưới là Giang Thanh Hòa, sẽ không tranh với ta.”
Ta kinh ngạc lắng nghe tất cả.
Không ngờ Bùi Độ lại cố ý nhảy xuống hồ.
Nghĩ lại kiếp trước, có lẽ vì ta trực tiếp chọn Tiêu Du, hắn mới không tới cửa.
Nhưng duyên phận khiến chúng ta kiếp này gặp lại.
Cuối cùng ta đã chọn đúng.
Hôm sau tỉnh dậy, Bùi Độ bưng điểm tâm sáng tới đút cho ta.
Không lạnh mặt, cũng không chia phòng.
Bùi Độ càng dính lấy ta hơn.
Ngay cả khi ta và Bùi mẫu trò chuyện một lát, hắn cũng không nhịn được mà tìm tới.
Bùi mẫu trêu hắn:
“Ta còn có thể ăn thịt tức phụ của con chắc?”
“Không thể, nhưng con nhớ nàng.”
Cằm Bùi Độ đặt trên vai ta, hơi thở ấm áp rơi xuống cổ, dịu dàng ấm áp.
Mãi đến hôm nay, hạ nhân bẩm báo:
“Đại lý tự thiếu khanh tới Thái Thương, muốn gặp phu nhân.”
10
Thiếu khanh đại nhân chính là huynh trưởng của ta.
Bùi Độ nắm tay ta.
“Miên Miên không muốn gặp thì không gặp, ta sẽ đuổi hắn đi.”
“Không cần, vẫn nên gặp một lần.”
Ta tới tiền sảnh.
Huynh trưởng hơn hai tháng trước còn hăng hái phong độ, giờ phút này lại cúi đầu đứng đó, trông hơi sa sút.
Trong viện chất mấy chục chiếc rương lớn hắn mang tới.
Nhìn thấy ta, hiếm khi huynh trưởng tránh ánh mắt ta, thấp giọng nói:
“Ta mang của hồi môn của muội tới, còn có quà mừng tân hôn cho muội.”
“Nữ tử xuất giá sao có thể không có của hồi môn.”
“Muội nhìn xem, gấm vóc trâm châu đều là kiểu dáng muội thích. Trên đường ta còn nhặt được một con ly nô.”
Nói rồi huynh trưởng bảo tùy tùng mang mèo tới.
“Tuy ta sợ mèo, nhưng vừa nghĩ tới muội thích, ta liền mang theo.”
Ly nô rất ngoan, có vài phần giống con mèo ta từng nhặt.
Ta nhẹ nhàng vuốt ve nó.
“Hôn lễ của muội đã qua rồi, của hồi môn và quà mừng huynh trưởng cứ mang về đi.”
Huynh trưởng cứng đờ.
“Là ta không tốt, bỏ lỡ hôn sự của muội.”
“Nhưng khi ấy ta tưởng muội gả cho Bùi Độ là muốn so bì với Thanh Hòa, cũng có ân nhân cứu mạng tới cầu cưới muội, nên mới luôn giáo huấn muội.”
“Sau khi muội đi, ta mới biết Tiêu Huyền và Tiêu Du là do muội cứu. Ta đã hiểu lầm muội.”
Huynh trưởng cẩn thận thương lượng với ta:
“Thượng Kinh dù sao cũng là nhà của muội. Muội và thế tử khi rảnh có thể về nhìn một chút không?”
“Tỷ tỷ muội không lâu trước đã gả cho Tiêu Huyền, nhưng muội ấy cũng nhớ muội.”
Ta cười.
“Huynh trưởng tự hỏi lòng mình đi, huynh thật sự đối xử với muội như vậy chỉ vì hiểu lầm sao?”
Hồi nhỏ ta cũng từng cho rằng huynh trưởng vì hiểu lầm ta nên mới thiên vị tỷ tỷ.
Nhưng ta phát hiện không phải.
Ta thay tỷ tỷ làm bài, được phu tử thưởng nghiên ngọc, huynh trưởng nói ta nói dối tranh giành.
Về sau tỷ tỷ giúp ta làm bài, huynh ấy lại nói ta: