Chương 2 - Mẹ Tôi Biến Thành Xác Sống

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đội trưởng dẫn đầu là một người đàn ông mặt có sẹo, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Nòng súng của anh ta lướt qua tôi, lập tức khóa chặt bóng dáng xám trắng lấp ló sau khe cửa phòng ngủ.

“Lùi lại! Nhóc kia! Thứ phía sau mày là kẻ nhiễm bệnh!”

Anh ta quát lớn, nòng súng vững vàng chĩa về phía mẹ tôi.

“Bà ấy là mẹ tôi! Bà ấy sẽ không làm hại ai!”

Tôi dang rộng hai tay, vô vọng muốn che khuất tầm nhìn của họ.

“Đã nhiễm bệnh thì là quái vật! Tránh ra!”

Một đội viên khác gầm lên.

“Bà ấy còn ý thức! Bà ấy nhớ tôi! Bà ấy biết nấu cơm cho tôi!”

Giọng tôi khàn đặc, chính tôi cũng thấy lời biện hộ này yếu ớt đến đáng thương.

Đội trưởng mặt sẹo cau chặt mày, giọng không cho phép phản bác:

“Nhiệm vụ chúng tôi nhận được là thanh trừ mọi mối đe dọa. Tránh ra, nếu không xử lý luôn cả cậu!”

Tôi không nhúc nhích, máu dồn lên đầu:

“Bà ấy không phải mối đe dọa! Bà ấy chỉ là bị bệnh thôi!”

Đúng lúc này, có lẽ cảm nhận được sự kích động và nguy hiểm của tôi, mẹ tôi từ khe cửa phòng ngủ chen ra ngoài, đối diện với những kẻ cầm súng, phát ra tiếng gầm mang tính uy hiếp:

“Hớ… hớ…”

Cú này hoàn toàn kích thích các đội viên.

“Đội trưởng! Nó sắp tấn công!”

“Nguy hiểm!”

Ánh mắt đội trưởng mặt sẹo lạnh hẳn đi, ngón tay đặt lên cò súng.

Thời gian như đông cứng.

Tôi nhìn nòng súng lạnh lẽo ấy, rồi quay đầu nhìn mẹ—khuôn mặt méo mó nhưng vẫn lờ mờ nhận ra dáng dấp năm xưa, cùng chiếc váy cũ dính vết máu của lão Vương béo.

Dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn vở tiểu học lại hiện lên trước mắt tôi:

“Ước mơ của con là mãi mãi được ở bên mẹ.”

Mãi mãi… ở bên nhau.

Tôi đột ngột xoay người, không phải lao về phía đội trưởng, mà dốc hết sức lực, ôm chặt lấy mẹ, che bà trong vòng tay, dùng lưng mình đối diện với những nòng súng.

“Muốn giết bà ấy, giết tôi trước!”

Tôi nhắm chặt mắt, chờ đợi cơn đau rát khi viên đạn xuyên qua cơ thể.

Súng không nổ.

Sự im lặng chết chóc.

Chỉ còn tiếng “hớ hớ” bất an của mẹ trong vòng tay tôi, và nhịp tim tôi dồn dập như trống trận.

Tôi cẩn thận mở mắt, quay đầu lại.

Đội trưởng mặt sẹo vẫn giơ súng, ngón tay còn đặt trên cò, nhưng nòng súng đã hơi hạ xuống vài phần.

Anh ta nhìn chằm chằm… phía sau tôi.

Tôi lần theo ánh mắt ấy nhìn qua.

Mẹ tôi—được tôi ôm chặt—một cánh tay gầy guộc lại vươn ra từ dưới nách tôi, trong tay nắm chặt cuốn vở đã ố vàng.

Bà giơ nó lên như một tấm khiên, hướng về phía những nòng súng.

Trên bìa, mấy chữ “Ước mơ của con”, dưới ánh sáng lờ mờ lọt vào từ cửa sổ vỡ, vẫn còn lờ mờ nhìn thấy.

Môi đội trưởng khẽ động, nhưng không phát ra âm thanh.

Cơ mặt anh ta giật nhẹ, trong ánh mắt lóe lên những cảm xúc cực kỳ phức tạp:

Kinh ngạc, không thể tin nổi, và còn có một chút… dao động?

Không khí đông cứng lại.

Nòng súng vẫn chĩa vào chúng tôi.

Nhưng sự quyết tuyệt mang tính hủy diệt kia, dường như đã xuất hiện một vết nứt.

Sự cân bằng mong manh này, có thể duy trì được bao lâu?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, tôi đã ôm chặt người thân duy nhất còn lại của mình trên thế gian này, cho dù trên người bà tỏa ra mùi vị của cái chết.

Mãi mãi ở bên nhau.

Ước mơ này, trong cái tận thế chết tiệt này, đúng là mẹ nó… vĩ đại thật.

Không khí như nhựa đường đông cứng, đặc quánh đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Hơi lạnh từ đầu nòng súng, dù cách mấy bước, cũng đủ xuyên thấu tới xương sống tôi.

Tôi cảm nhận được cơ thể cứng đờ của mẹ trong vòng tay, tiếng “hớ hớ” trong cổ họng bà nhỏ dần, biến thành những tiếng rên rỉ ngắt quãng, mơ hồ đầy bối rối.

Bàn tay đang giơ quyển vở bài tập kia, những đốt ngón tay gầy guộc khô héo vì siết chặt mà tái nhợt.

Nòng súng của đội trưởng mặt sẹo vẫn chĩa về phía chúng tôi, nhưng ánh mắt anh ta dính chặt vào cuốn vở bài tập đó, ánh nhìn sắc bén đang bị một thứ phức tạp hơn khuấy động.

Cơ mặt nơi quai hàm anh ta căng lên rồi giãn ra, yết hầu lăn lên lăn xuống.

“Đội trưởng?”

Bên cạnh, người đội viên trẻ đang giương súng không nhịn được lên tiếng, giọng run run vì căng thẳng, “Chỉ thị…”

“Im đi.”

Giọng của đội trưởng mặt sẹo không lớn, nhưng mang theo áp lực không thể kháng cự.

Ánh mắt anh ta cuối cùng cũng rời khỏi cuốn vở, rơi lên gương mặt tôi, như lưỡi dao lạnh lướt qua.

“Cậu nói… bà ấy nấu cơm cho cậu?”

Câu hỏi của anh ta thật đột ngột và kỳ lạ, trong thời khắc căng như dây đàn thế này, nghe cực kỳ lạc điệu.

Nhưng tôi lập tức chớp lấy chút dịu xuống mong manh ấy, như kẻ sắp chết đuối chộp được khúc gỗ mục.

“Đúng! Mỗi ngày! Ngay kia kìa!”

Tôi vội vã quay đầu chỉ về phía cái bàn ăn cũ nát, trên đó vẫn còn đặt bát cháo đen đặc sệt được nấu từ thứ rễ củ kỳ quặc không rõ tên.

“Bà ấy nhớ giờ, nhớ chỗ! Bà ấy chỉ là… chỉ là trông không giống như trước nữa thôi!”

Mặt sẹo không nhìn bát cháo đó, mà một lần nữa liếc nhìn cuốn vở trong tay mẹ tôi, rồi rất chậm rãi, cực kỳ chậm, hạ nòng súng xuống vài độ.

Chỉ một cử động nhỏ xíu ấy, đã khiến vai ba đội viên còn lại đang căng như dây đàn khẽ giãn ra đôi chút, dù tay họ vẫn giữ nguyên trong vòng bảo vệ cò súng.

“Lão Miêu, canh chừng cửa sổ. Khỉ, kiểm tra các phòng khác. A Nhã, trông chừng họ.”

Anh ta nhanh chóng ra chỉ thị, giọng điệu trở lại bình tĩnh, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn đầy dè chừng.

Gã vạm vỡ có biệt danh Lão Miêu im lặng di chuyển tới bên cửa sổ, vén một góc rèm quan sát bên ngoài.

Người thanh niên lanh lẹ gọi là Khỉ, súng trong tay, lướt vào nhà bếp và nhà vệ sinh bên cạnh, rồi nhanh chóng trở ra, khẽ lắc đầu với mặt sẹo.

Cô gái duy nhất – A Nhã – giữ chặt khẩu súng, ánh mắt đảo qua lại giữa tôi và mẹ, trong đó đầy cảnh giác lẫn một chút tò mò khó thấy.

Khi ấy, đội trưởng mới khoác khẩu súng trường ra sau lưng, nhưng tay phải vẫn đặt trên bao súng lục nơi hông.

Anh ta bước tới gần chúng tôi hai bước, dừng lại ở khoảng cách ba bước chân – vừa đủ để không khiến chúng tôi bị kích động quá mức, vừa đủ để anh ta phản ứng kịp nếu có chuyện.

“Cậu tên gì?” Anh ta hỏi, giọng trung tính, không rõ cảm xúc.

“Tiểu An. Lâm An.”

Tôi đáp, tay vẫn ôm chặt mẹ.

Bà cảm nhận được có người lạ tiến lại, bắt đầu bất an vùng vẫy, tiếng gầm khẽ lớn dần.

“Bà ấy thì sao? Trước đây làm nghề gì?”

Ánh mắt đội trưởng dừng lại trên gương mặt xám trắng của mẹ tôi, dường như đang cố nhận ra thứ gì từ những dấu tích thối rữa đó.

“Lý Tú Mai. Giáo viên tiểu học.”

Tôi cảm thấy móng tay mẹ vô thức bấm sâu vào da thịt tôi, hơi đau, nhưng cơn đau ấy giúp tôi tỉnh táo hơn.

“Dạy Ngữ văn.” Tôi bổ sung, mắt hướng về cuốn vở trong tay bà.

Mặt sẹo trầm mặc một lúc.

Từ hành lang vọng lại tiếng gào rú xa xa của lũ xác sống lang thang, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến nghẹt thở trong phòng.

“Chúng tôi nhận được báo cáo, khu vực này có một cá thể nhiễm bệnh hoạt động bất thường, có vẻ như… có tổ chức.”

Anh ta nói như giải thích, lại như đang độc thoại,

“Xem ra đã hiểu nhầm. Mẹ cậu… rất đặc biệt.”

“Bà ấy sẽ không chủ động tấn công ai đâu! Lần trước là vì…”

Tôi vội vã lên tiếng, định kể chuyện lão Vương béo, nhưng lại nuốt xuống.

Giải thích chuyện một xác sống giết người, cho dù là tự vệ, trong mắt họ cũng là cực kỳ nguy hiểm.

“Là vì có người đe dọa cậu, đúng không?”

Mặt sẹo lại đón lời tôi, ánh mắt sắc như dao, như thể có thể nhìn thấu tâm trí tôi.

“Chúng tôi đã kiểm tra cái xác dưới lầu, dấu vết cho thấy chết do bị cắn xé dữ dội, nhưng hiện trường không có dấu hiệu bị ăn thịt hàng loạt. Khá kỳ lạ.”

Tim tôi chùng xuống—không ngờ họ lại quan sát kỹ đến vậy.

“Bà ấy… vẫn giữ lại phần lớn thói quen trước đây.”

Tôi chọn cách dùng từ cẩn trọng, “Chỉ cần không bị kích thích mạnh.”

Mặt sẹo gật đầu, không hỏi thêm.

Ánh mắt anh ta một lần nữa dừng lại nơi quyển vở.

“Cho tôi xem được không?”

Tôi do dự chốc lát, rồi cúi đầu nhẹ giọng nói với mẹ:

“Mẹ, không sao đâu, để chú ấy xem một chút.”

Bà dĩ nhiên không hiểu gì, chỉ bồn chồn vặn vẹo người. Tôi cẩn thận cố lấy cuốn vở ra khỏi tay bà.

Bà nắm rất chặt, cổ họng phát ra tiếng “hớ hớ” đầy bất mãn.

Tôi đành nhẹ nhàng vỗ lưng bà, như dỗ dành một đứa trẻ, chậm rãi rút quyển vở ra.

Tôi đưa cuốn vở bài tập cũ kỹ, ố vàng, mép đã quăn lại cho mặt sẹo.

Anh ta đón lấy một cách nhẹ nhàng đến bất ngờ.

Anh ta lật bìa, nhìn hàng chữ bút chì nguệch ngoạc bên trong, cùng lời phê đỏ chót ấy.

Ngón tay anh ta dừng rất lâu ở mấy chữ: “mãi mãi ở bên mẹ”.

Tôi thấy bàn tay phải đang đặt trên bao súng của anh ta, các đốt ngón tay hơi giãn ra.

Anh ta khép vở lại, trả lại cho tôi. Sau đó quay đầu nhìn về phía các thành viên trong đội.

A Nhã khẽ gật đầu với anh ta, Lão Miêu và Khỉ cũng ra hiệu rằng xung quanh an toàn.

“Lâm An,” mặt sẹo quay lại nhìn tôi, giọng nghiêm túc hơn,

“Căn cứ Thanh Long Loan có quy định nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép bất kỳ cá thể nhiễm bệnh nào bước vào, đây là luật sắt, vì sự an toàn của hàng nghìn người.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)