Chương 2 - Mẹ Kế Và Cuộc Chiến Tâm Lý
Bà ta lại nói kết hôn rồi không nên phân chia quá rạch ròi, bố chỉ thản nhiên trả lời:
“Tiền bạc rõ ràng thì cuộc sống mới dễ dàng.”
Nụ cười trên mặt Phùng Ngọc Cầm gần như không giữ được nữa.
Tôi uống hết canh trong bát rồi đứng lên định dọn bàn.
Bà ta lập tức giữ tay tôi lại.
“Hôm nay sao có thể để con làm việc được? Để mẹ.”
Bà ta xếp từng chiếc bát, chiếc đĩa chồng lên nhau, động tác vừa nhanh vừa thành thạo.
Trước khi đi vào bếp, bà ta quay đầu nhìn bố.
“Quốc Thành, em có một chuyện muốn bàn với anh.”
“Nói đi.”
“Đợi em rửa bát xong rồi nói.”
“Bây giờ nói cũng vậy.”
Phùng Ngọc Cầm nhìn tôi một cái.
“Là chuyện liên quan đến đứa trẻ.”
Bố tựa lưng vào ghế, vẻ mặt bình tĩnh.
“Con gái không phải người ngoài, không cần tránh mặt con bé.”
Bà ta đứng nguyên tại chỗ, trong tay vẫn cầm chiếc đĩa dính đầy dầu mỡ.
Điện thoại lại vang lên.
Bà ta không nhìn, nhưng theo bản năng lại kéo điện thoại về phía mình.
“Thật ra cũng không phải chuyện lớn.”
“Nếu không lớn thì nói đi.”
Bố càng bình tĩnh, bà ta càng do dự.
Tôi lấy khăn giấy trên bàn, nhẹ nhàng lau giọt canh chưa được lau sạch.
Cuối cùng, Phùng Ngọc Cầm đặt chiếc đĩa trở lại bàn.
“Hạo Nhiên sắp lên cấp hai rồi.”
“Ừ.”
“Điều kiện trường học ở nơi nó đang sống không được tốt lắm.”
Bố không tiếp lời.
Phùng Ngọc Cầm kéo ghế, ngồi xuống lần nữa.
Bà ta nghiêng người về phía bố, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
“Làm mẹ ai cũng hy vọng con mình có một tương lai tốt đẹp.”
“Đó là lẽ thường.”
“Ngôi trường bên cạnh khu chung cư của chúng ta được xếp hạng cao trong thành phố đúng không?”
“Em hỏi chuyện này làm gì?”
Ánh mắt bố dừng trên mặt bà ta.
Phùng Ngọc Cầm liếm môi.
“Mấy ngày trước em nghe người ta nói, chỉ cần hộ khẩu đáp ứng điều kiện là có thể nhập học bình thường.”
Bàn tay đang cầm khăn giấy của tôi từ từ siết lại.
Vòng vo lâu như vậy, cuối cùng bà ta cũng nói đến mục đích thật sự.
Bố không lập tức trả lời.
Đồng hồ trên tường đã qua tám giờ, kim giây nhảy từng nấc về phía trước.
Vòi nước trong bếp không được khóa chặt. Từng giọt nước rơi vào bồn rửa bằng thép không gỉ.
Từng giọt, từng giọt một.
Phùng Ngọc Cầm chờ đến sốt ruột, đưa tay chạm vào cánh tay bố.
“Quốc Thành, anh thấy thế nào?”
Bố cúi đầu nhìn tay bà ta.
Bà ta nhanh chóng rút tay lại.
“Em chỉ tùy tiện hỏi thôi, anh đừng nghĩ nhiều.”
“Muốn chuyển hộ khẩu thì phải nhập vào căn nhà.”
Cuối cùng bố cũng lên tiếng.
Đôi mắt Phùng Ngọc Cầm lập tức sáng lên.
“Đúng vậy, cho nên em mới muốn bàn với anh.”
Bà ta quay sang nhìn tôi, giọng đột nhiên trở nên thân mật.
“Con gái, con lớn lên ở đây từ nhỏ, chắc chắn biết trường học ở khu này tốt thế nào.”
Tôi không thuận theo lời bà ta.
“Bố ruột của cậu ấy nói thế nào?”
Sắc mặt Phùng Ngọc Cầm hơi thay đổi.
“Đứa trẻ đi theo mẹ, bên đó không quản được.”
“Quyền nuôi con nằm trong tay dì à?”
Tôi hỏi.
Bà ta nâng cốc nước, mượn động tác uống nước để tránh ánh mắt tôi.
Ngón tay bố khẽ gõ lên mặt bàn một cái.
“Ngọc Cầm, nói cho đầy đủ.”
Bà ta đặt cốc xuống, hít sâu một hơi.
“Em muốn sau này Hạo Nhiên sống cùng chúng ta.”
Phòng khách hoàn toàn yên tĩnh.
Câu nói này rõ ràng không chỉ liên quan đến việc đi học.
Phùng Ngọc Cầm lại nhìn tôi, nụ cười mang theo vài phần thăm dò.
“Con gái, con sẽ không để ý nếu trong nhà có thêm một người em trai chứ?”
Bố không trả lời thay tôi.
Ông chỉ ngồi đó, chờ tôi mở miệng.
Tôi nhìn Phùng Ngọc Cầm, lại nhìn bố, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Dường như cuối cùng đã chờ được câu trả lời vừa ý, bà ta lập tức nắm tay bố.
“Anh xem, con gái cũng đồng ý rồi.”
Bố chậm rãi rút tay về, ánh mắt vượt qua bàn ăn, dừng trên mặt tôi.
Ánh mắt đó, từ nhỏ tôi đã nhìn thấy rất nhiều lần.
Tôi đang định nói thì ông đã đứng dậy, đi vào phòng sách trước.
Sau khi cửa phòng đóng lại, bên trong vang lên tiếng ngăn kéo được kéo ra.
Ngay sau đó là tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa.
Mười phút sau, bố cầm một túi giấy da bò bước ra.
Ông không nhìn Phùng Ngọc Cầm, chỉ nói với tôi một câu:
“Sáng mai đừng đi làm. Mang theo căn cước, bố đưa con đến một nơi.”
04
Sáu giờ rưỡi sáng hôm sau, bố đã gõ cửa phòng tôi.
Khi tôi mở cửa, ông đã thay áo khoác, trong tay vẫn cầm túi giấy da bò tối qua.
“Rửa mặt đi, chúng ta ra ngoài sớm.”
“Đi đâu vậy bố?”
“Đến nơi con sẽ biết.”
Nói xong, bố quay người đi về phía phòng khách.
Phùng Ngọc Cầm ngủ trong phòng chính, cửa phòng đóng kín mít.
Trên bàn trà là nửa cốc nước bà ta chưa uống hết tối qua Bên cạnh còn đè một tờ giới thiệu tuyển sinh của trường học.
Tôi cầm lên nhìn, yêu cầu về hộ khẩu được khoanh bằng bút đỏ.
Bố bưng hai bát mì nước nóng từ trong bếp ra. Khi nhìn thấy tờ giấy, bước chân ông khựng lại trong chốc lát.
“Đặt lại đi.”
“Bà ấy chuẩn bị từ bao giờ?”
“Trước khi đăng ký kết hôn.”
Bố đặt bát mì lên bàn, giọng nói không nghe ra vui hay giận.
Tôi ngồi xuống đối diện ông nhưng mãi vẫn chưa động đũa.
“Bố đã biết từ lâu bà ấy muốn chuyển hộ khẩu sao?”