Chương 3 - Mẹ Kế Và Cuộc Chiến Tâm Lý

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Trước đây bà ấy từng nhắc chuyện con cái đi học khó khăn. Bố không ngờ bà ấy lại gấp gáp như vậy.”

“Vậy tối qua tại sao bố không từ chối?”

Bố gắp một đũa mì, thổi hai lần.

“Có những lời nói quá sớm, người ta chưa chắc đã chịu để lộ dự định thật sự.”

Tôi nhớ lại vẻ mặt của Phùng Ngọc Cầm khi hỏi giấy tờ nhà, trong lòng dần có đáp án.

“Bố nghi ngờ bà ấy không chỉ vì việc đi học?”

“Ăn trước đi.”

Bố không trả lời trực tiếp.

Trong phòng ngủ đột nhiên vang lên tiếng động.

Phùng Ngọc Cầm đi dép lê bước ra, mái tóc vẫn còn hơi rối.

Nhìn thấy chúng tôi đã mặc quần áo chỉnh tề, trên mặt bà ta thoáng qua vẻ bất ngờ.

“Sớm thế này hai người định đi đâu?”

Bố cúi đầu uống nước dùng.

“Con gái có chút việc, anh đi cùng con bé.”

“Việc gì vậy?”

“Chuyện của đơn vị.”

Bố trả lời rất tự nhiên.

Phùng Ngọc Cầm đi đến bàn ăn, đưa tay sờ mép bát của ông.

“Sao không lấy cho em một bát?”

“Trong nồi vẫn còn, em tự lấy đi.”

Nụ cười trên mặt bà ta cứng lại trong chốc lát, sau đó nhanh chóng mềm xuống.

“Anh lấy giúp em đi mà. Hôm nay mới là ngày đầu tiên kết hôn, anh không thể chiều em một chút sao?”

Bố ngẩng mắt nhìn bà ta hai giây, cuối cùng vẫn đứng dậy đi vào bếp.

Nhân lúc ông quay lưng, Phùng Ngọc Cầm nhanh chóng gấp tờ giới thiệu tuyển sinh, nhét vào túi áo ngủ.

Bà ta ngồi xuống bên cạnh tôi, hạ thấp giọng.

“Con gái, chuyện hộ khẩu tối qua sau đó bố con có nói gì với con không?”

“Không.”

“Vậy con nghĩ thế nào?”

Bà ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi, giống như nhất định phải nhận được một câu trả lời rõ ràng.

Tôi nuốt miếng mì cuối cùng, rút khăn giấy lau miệng.

“Nhà là của bố con. Bố sắp xếp thế nào, con đều tôn trọng.”

Nghe xong, khóe mắt Phùng Ngọc Cầm lập tức hiện lên ý cười.

“Con thật hiểu chuyện.”

“Nhưng chuyển hộ khẩu cho đứa trẻ không đơn giản chỉ cần ký tên đúng không?”

Tôi nhìn bà ta.

Nụ cười của bà ta nhạt đi một chút.

“Chuyện thủ tục mẹ sẽ xử lý, con không cần bận tâm.”

“Bố ruột của cậu ấy cũng đồng ý sao?”

“Chúng tôi đã không còn quan hệ từ lâu.”

Bà ta trả lời rất nhanh.

“Nhưng chuyển hộ khẩu thường cần giấy tờ giám hộ.”

Ngón tay Phùng Ngọc Cầm từ từ nắm lấy vạt áo.

“Những giấy tờ cần có đều có đủ.”

Bố bưng bát mì từ trong bếp ra. Bà ta lập tức ngậm miệng, khôi phục vẻ dịu dàng.

“Quốc Thành, tối nay em muốn đón Hạo Nhiên đến ăn cơm.”

Bố đặt bát xuống trước mặt bà ta.

“Hôm nay không tiện.”

“Nó chỉ đến nhận nhà thôi.”

“Để hôm khác.”

Phùng Ngọc Cầm còn muốn nói, nhưng bố đã cầm chìa khóa xe lên.

Khi tôi đi theo ông đến cửa, bà ta đột nhiên đuổi theo.

“Trong túi giấy da bò của anh có gì vậy?”

Bố cúi đầu thay giày, động tác không nhanh không chậm.

“Một số giấy tờ cũ.”

“Cho em xem đi, biết đâu em có thể giúp anh sắp xếp.”

“Không cần.”

Khoảnh khắc cửa đóng lại, qua khe cửa tôi nhìn thấy bà ta đứng ở lối vào, ánh mắt dán chặt lên chiếc túi.

Khi thang máy đi xuống, bố vẫn luôn nhìn những con số đang thay đổi.

Tôi không nhịn được hỏi:

“Rốt cuộc bố định đưa con đi làm gì?”

Bố đưa túi giấy da bò cho tôi.

Miệng túi không được dán lại. Vừa cúi đầu, tôi đã nhìn thấy tài liệu quyền sở hữu nhà đất.

Trên tờ định giá nằm trên cùng, con số 7,8 triệu được viết rõ ràng.

“Bố mang những thứ này đi làm gì?”

“Cho con căn nhà.”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Đột ngột quá.”

“Chuyện này bố đã suy nghĩ suốt bảy năm.”

Thang máy dừng ở tầng một.

Cửa vừa mở, điện thoại của bố liền vang lên.

Phùng Ngọc Cầm gửi đến một tin nhắn:

“Quốc Thành, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà có ở chỗ anh không?”

Bố đọc xong không trả lời, trực tiếp tắt màn hình.

Nhưng vài giây sau, bà ta lại gửi một bức ảnh.

Trong ảnh là một đơn xin chuyển hộ khẩu đã được điền gần hết.

Tại mục chữ ký của chủ hộ, tên bố tôi được viết rõ ràng.

05

Sau khi xe chạy khỏi khu chung cư, bố đưa điện thoại cho tôi.

Chữ ký trên đơn tuy giống nhưng nét kết thúc lại hơi thiếu ổn định.

Khi bố viết tên mình, nét cuối cùng luôn hơi hất lên.

Cái tên trong ảnh thì không.

“Không phải bố ký.”

“Đương nhiên không phải.”

Bố siết chặt vô lăng, sắc mặt nặng nề hơn tối qua.

“Bà ấy lấy số căn cước của bố từ đâu?”

“Khi đăng ký kết hôn, bà ấy đã xem giấy tờ.”

“Chữ ký cũng luyện theo giấy chứng nhận kết hôn sao?”

Bố không trả lời. Khi dừng đèn đỏ ở ngã tư, ông chỉ nhắn cho Phùng Ngọc Cầm một câu:

“Tờ đơn này từ đâu ra?”

Đối phương gần như lập tức gọi điện đến.

Bố bật loa ngoài, đặt điện thoại trên bảng điều khiển.

“Quốc Thành, anh đừng hiểu lầm. Đó chỉ là mẫu đơn em chuẩn bị trước.”

“Anh không ký tên.”

“Em biết. Em chỉ viết thử theo tên anh, xem vị trí có đúng hay không.”

“Ai cho phép em viết tên anh?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Khi Phùng Ngọc Cầm lên tiếng lần nữa, giọng nói đã mang theo vẻ tủi thân.

“Chúng ta đã là vợ chồng rồi. Chỉ vì một tờ giấy bỏ đi mà anh phải tra hỏi em như vậy sao?”

“Tờ giấy bỏ đi tại sao lại có con dấu của khu dân cư?”

Bà ta lập tức im bặt.

Tôi phóng to bức ảnh, quả nhiên nhìn thấy một dấu đỏ mờ ở góc dưới bên phải.

Một lúc sau, Phùng Ngọc Cầm nhỏ giọng giải thích:

“Nhân viên đóng nhầm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)