Chương 3 - Mê Hoặc Hào Môn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

8

Ngày hôm sau tin tốt nhà họ Phó và nhà họ Lâm chuẩn bị đính hôn đã truyền khắp Kinh thị.

Nghe quản gia nói tối qua Phó Đình Vân trực tiếp trở về nhà cũ.

Chắc là đi chuẩn bị chuyện đính hôn.

Trùng hợp hôm nay cũng là ngày kết thúc việc nhà họ Phó tài trợ cho tôi.

Mà tôi cũng không tiện tiếp tục ở nhờ nhà họ Phó nữa.

Dọn hành lý chỉ mất hai tiếng.

Khi chuẩn bị rời đi, tôi nhìn hộp quà trong tay mà ngẩn ra vài giây.

Đây là thứ tôi nhìn thấy liền thích khi đi dạo phố với bạn thời gian trước.

Giá rất đắt, nhưng tôi vẫn cắn răng mua.

Tôi biết giá này so với những thứ anh thường dùng còn kém xa.

Nhưng tôi vẫn định tối hôm qua tặng cho Phó Đình Vân, cảm ơn anh nhiều năm tài trợ cho tôi.

Bây giờ xem ra không tặng được nữa.

Thế là tôi tiện tay đặt món đồ lên tủ đầu giường.

Ngay sau đó điện thoại rung hai tiếng.

Là tin nhắn của Ôn Húc.

“Dọn xong chưa? Anh sắp đến đón em.”

Tôi trả lời anh.

“Xong rồi.”

Nhà ở Kinh thị nổi tiếng khó tìm, Ôn Húc dẫn tôi đi suốt một ngày cũng không tìm được chỗ phù hợp.

Cuối cùng anh do dự một lúc rồi vẫn nói:

“Hay là… em tạm ở nhà anh thuê vài ngày?”

Giống như sợ tôi hiểu lầm, anh vội đỏ tai giải thích.

“Có hai phòng ngủ, em có thể ở phòng khách, hơn nữa bình thường anh hầu như đều ở ký túc xá trường.”

Tôi chỉ mỉm cười với anh.

“Cảm ơn học trưởng.”

9

Ở nhờ nhà Ôn Húc hai ngày tôi mới tìm được nhà.

Ôn Húc biết chuyện còn đặc biệt xin nghỉ từ trường về giúp tôi chuyển đồ.

Để cảm ơn anh, tôi bỏ ra “một khoản khổng lồ” mời anh ăn ở nhà hàng cao cấp.

Sau khi ăn xong anh lái xe đưa tôi về nhà.

Có lẽ gần đây thật sự quá bận.

Giây trước tôi còn đang ngồi trên xe than phiền với Ôn Húc rằng chuyển nhà thật mệt, giây sau đã chìm vào giấc ngủ.

Bên ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi lách tách.

Tôi đương nhiên không nghe thấy câu nói của Ôn Húc:

“Vậy em có thể cho anh hai năm không, anh sẽ cho em một mái nhà?”

Nhà mới, hai giờ sáng.

Một tiếng chuông điện thoại chói tai đánh thức tôi.

Tôi mơ mơ màng màng nhấn nút nghe.

Giây tiếp theo giọng nói u ám của Phó Đình Vân kéo tôi ra khỏi cơn ngủ:

“Trần Dư Đóa.”

“Tôi đã đồng ý cho em dọn khỏi nhà họ Phó chưa?”

Tôi bật dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng.

Anh không đợi tôi nói đã tiếp tục:

“Gửi địa chỉ mới cho tôi, ngày mai tôi sẽ cho người đến đón em.”

Tôi vò mái tóc dài rối như tổ gà vì ngủ rồi vội nói:

“Không ổn đâu Phó tiên sinh, quan hệ tài trợ giữa chúng ta đã kết thúc rồi, tôi không có lý do tiếp tục ở nhà họ Phó nữa.”

“Hơn nữa ngài sắp liên hôn rồi, tôi cứ ở nhà họ Phó cũng không thích hợp.”

Bên kia im lặng hai giây rồi hỏi tôi:

“Bình thường em không đọc tin tức tài chính sao?”

“Cũng phải… em chắc chắn không thích mấy thứ đó.”

“Thôi được, bây giờ em gửi địa chỉ cho tôi, tôi đi đón em.”

Tôi vội giả vờ ngáp một cái.

“Nhưng bây giờ tôi thật sự rất buồn ngủ.”

“Vậy em ngủ đi, ngày mai tôi đến đón em.”

Phó Đình Vân nói xong liền cúp máy, không cho tôi cơ hội từ chối.

Cú điện thoại này khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tôi mở điện thoại vào mục tin tức tài chính.

Tin nóng đầu tiên hiện ra là —

【Nhà họ Phó khẩn cấp tuyên bố việc liên hôn với nhà họ Lâm là hiểu lầm, đồng thời chủ động đề nghị bồi thường cho nhà họ Lâm một mảnh đất.】

Tôi mím môi, chợt nhận ra.

Hình như đã rất lâu rồi tôi không còn nhìn thấy những dòng bình luận lộn xộn kia nữa.

10

Sáng sớm hôm sau tôi bắt taxi đến biệt thự nhà họ Phó.

Có vài chuyện tôi vẫn muốn hỏi cho rõ.

Nhưng tay tôi vừa đặt lên tay nắm cửa phòng làm việc thì bên trong đã truyền ra hai giọng nói đang nói chuyện.

“Thiên kim của tập đoàn Hằng Thời rất thưởng thức cậu, muốn cậu sau khi tốt nghiệp đến nhà cô ấy làm rể hiền. Dự án cô ấy nghiên cứu cũng cùng lĩnh vực với cậu, đây là cơ hội rất tốt đối với cậu.”

Bàn tay buông bên người của Ôn Húc nắm lại rồi buông ra, cuối cùng vẫn quyết định muốn tranh thêm lần nữa.

“Nhưng em đã có người mình thích…”

Phó Đình Vân cong môi, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo.

“Anh mù rồi à, không nhìn ra Trần Dư Đóa là khoản giữ riêng của tôi?”

Ôn Húc gần như bật thốt lên:

“Em biết, nhưng với gia thế của ngài làm sao có thể cưới một người phụ nữ không có bối cảnh như vậy?”

Vừa nói ra câu đó, chính Ôn Húc cũng sững lại.

Đôi mắt đen của Phó Đình Vân hơi nheo lại.

“Cút đi.”

“Sau này ra ngoài đừng nói tôi từng tài trợ cho cậu.”

“Tôi, Phó Đình Vân, không mất nổi mặt mũi đó.”

11

Ôn Húc từ phòng làm việc bước ra, khi nhìn thấy tôi thì biểu cảm trên mặt rõ ràng cứng lại trong chốc lát.

Anh cúi mắt lướt qua tôi.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn người.

Phó Đình Vân cũng từ phòng làm việc đi ra.

Anh nắm tay tôi kéo thẳng lên lầu hai.

Cho đến khi bị ấn ngồi xuống mép giường, tôi mới hơi hoàn hồn lại.

Phó Đình Vân sắc mặt không vui hỏi tôi:

“Tối hôm đó vì sao em không ngoan ngoãn chờ tôi trong phòng?”

Tôi mím môi.

“Em có đợi một lúc, nhưng nghe nói ngài đột nhiên tuyên bố liên hôn, chắc không rảnh, nên em tự rời đi.”

“Vậy… em đồng ý lời cầu hôn của tôi không?”

Tôi ngơ ngác.

“Ngài cầu hôn tôi khi nào?”

Phó Đình Vân nhíu mày.

“Tiểu Vạn không đưa nhẫn kim cương cho em sao?”

Tiểu Vạn là trợ lý của Phó Đình Vân.

Tôi đảo mắt suy nghĩ, lúc này mới chợt nhớ ra tối hôm kết thúc buổi tiệc Tiểu Vạn thật sự có đưa cho tôi một hộp quà.

“Phó tổng đột nhiên có việc, bảo tôi đưa cái này cho cô.”

Tôi đưa tay nhận hộp quà, có chút khó hiểu.

“Sao đột nhiên lại tặng tôi quà.”

Tiểu Vạn nói.

“Chắc là quà kết thúc tài trợ?”

Nhưng lúc đó tâm trạng tôi không tốt, nên chưa từng mở ra.

Phó Đình Vân tự nói:

“Thôi vậy, hôm khác tôi tìm lúc thích hợp cầu hôn lại lần nữa.”

“Nhưng bình thường trông ngài có vẻ không thích tôi lắm, Phó tiên sinh…”

Anh cắt ngang tôi.

“Gọi tôi là Đình Vân.”

“Hơn nữa, tôi có thích em hay không, tối hôm đó trong phòng tắm em thật sự không cảm nhận được sao?”

Hóa ra chuyện xảy ra trong phòng tắm tối hôm đó anh đều nhớ.

Tim tôi đập thình thịch.

“Lúc đó anh bị trúng thuốc, không giống.”

Giây tiếp theo, môi bỗng mềm đi.

Phó Đình Vân ôm tôi vào phòng tắm.

Cùng một vị trí như tối hôm đó, cùng cách hôn như vậy.

Cho đến khi môi lưỡi tôi tê dại, anh mới khàn giọng hỏi:

“Vậy bây giờ thì sao?”

Tôi xấu hổ đến mức không nói nổi lời.

Cho đến khi Phó Đình Vân đưa tay bắt đầu tháo khuy tay áo sơ mi.

Mặt tôi lập tức đỏ như con tôm luộc, ánh mắt cũng hoảng loạn nhìn lung tung.

“Anh làm, làm gì vậy?”

Cứu mạng, sao ngay cả nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp rồi!

Phó Đình Vân cong môi cười đẹp mắt.

“Làm chuyện tối hôm đó còn chưa làm xong.”

“Tôi đếm đến ba, nếu em không đồng ý thì lên tiếng.”

“Ba.”

“Hai.”

“Một.”

Tôi động môi.

Muốn hỏi anh liệu tiến độ của chúng tôi có hơi nhanh quá không.

Nhưng còn chưa phát ra âm tiết nào đã bị đôi môi nóng bỏng của anh chặn lại.

Anh nắm sau gáy tôi hôn sâu.

Vội vã như muốn nuốt trọn tôi vào trong lòng.

Khi tôi bị hôn đến mơ màng, cổ tay bỗng siết chặt.

Tôi cúi mắt nhìn rõ, mặt càng nóng hơn.

Trói trên cổ tay tôi là một chiếc cà vạt đen.

Đó chính là món quà sinh nhật tôi mua cho Phó Đình Vân.

Anh khàn giọng ghé sát tai tôi nói.

“Đây là hình phạt vì em không biết tặng quà cho người khác cho đàng hoàng.”

Ánh nắng xuyên qua góc rèm cửa sổ chiếu vào.

Cả căn phòng đầy sự mập mờ ám muội.

12

Tôi và Phó Đình Vân đăng ký kết hôn vào một ngày tuyết đầu mùa.

Không có chuyện gia đình anh phản đối như Ôn Húc từng nói.

Người nhà anh thậm chí còn áy náy nói với tôi rằng, buổi tiệc sinh nhật hôm đó là do họ vô tình hiểu lầm.

Phó Đình Vân vốn định công khai theo đuổi tôi.

Khi bước ra khỏi cục dân chính anh hỏi tôi.

“Phó phu nhân.”

“Cuối cùng cũng gả vào hào môn, em đã nghĩ xem chuyện đầu tiên muốn làm là gì chưa?”

Trời trong xanh có một đám mây trông giống như chú chó con.

Tôi cong môi cười.

“Muốn đi chợ thú cưng.”

Cuối cùng tôi chọn một chú Golden nhỏ chủ động chạy về phía mình.

Tôi đặt cho nó một cái tên rất hay.

“Gọi là Tháng Năm.”

Phó Đình Vân tò mò hỏi tôi vì sao lại đặt tên như vậy.

Tôi cười nói.

“Bí mật.”

Nhìn dáng vẻ nó vui vẻ vẫy đuôi với tôi.

Dường như chồng lên hình ảnh chú chó đất nhỏ trong ký ức.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)