Chương 4 - Mê Hoặc Hào Môn
13
Từ rất nhỏ tôi đã biết nghèo là một chuyện rất đáng sợ.
Không thể có bất cứ thứ gì thật sự thuộc về mình.
Quần áo là nhặt của người khác bỏ đi.
Chú chó cũng vậy.
Đó là một ngày mưa âm u.
Tôi cứu một chú chó nhỏ thoi thóp trong thùng rác.
Sau khi mang về nhà mẹ không đồng ý nuôi, nhưng cuối cùng vẫn không thắng được tôi.
Để nuôi nó béo mập.
Tôi thường nhặt xương và thức ăn thừa của bạn học.
Bị người khác nhìn thấy liền bàn tán.
“Con bé này cũng không sợ bị người ta cười.”
Tôi nghĩ, không sợ đâu.
Tôi mới bảy tuổi đã có thể nuôi sống một con chó rồi, sau này chắc chắn sẽ rất có tiền đồ!
Con chó cũng cố gắng, ăn đến tròn vo.
Tôi cứ thế nuôi nó suốt một năm.
Cho đến một ngày tôi tan học về nhà, hiếm khi không thấy nó ra cửa đón mình.
Mẹ bị tôi hỏi đến phát phiền mới nói thật.
“Lúc chị họ con tới thấy nó thích nên bế về thành phố rồi.”
Tôi sốt ruột đến rơi nước mắt.
“Nó là con nuôi, sao mẹ có thể tùy tiện đem cho người ta!”
Mẹ quát tôi.
“Chị họ con gả tốt, con chó theo nó còn sướng hơn theo con!”
“Hơn nữa con lấy lòng chị họ thì sao? Biết đâu chị ấy vui lại nghĩ đến nhà mình có lợi gì đó! Đừng có không hiểu chuyện!”
Nhưng tôi vẫn thấy không yên tâm.
Ngày hôm sau liền trộm năm đồng của mẹ đi xe buýt đến nhà chị họ.
Hơn mười năm trôi qua tôi vẫn thường nhớ đến cảnh tượng đó.
Cả nhà chị họ ngồi quanh bàn ăn, vui vẻ ăn cơm.
Trên bàn là một nồi thịt đang bốc hơi.
Tôi nghe giọng mình run run.
“Các người… đang ăn cái gì vậy?”
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nổi giận.
Tôi lật tung bàn ăn, cắn rách tay chị họ.
Sau khi mẹ tôi chạy tới liền đánh tôi gần chết ngay trước mặt chị họ.
Tôi nhìn bà cúi đầu khúm núm xin lỗi gia đình chị họ.
Miệng lẩm bẩm nói xin lỗi.
“Trẻ con không hiểu chuyện, chỉ là con chó thôi, sao có thể bằng người thân.”
Chị họ đầy vẻ khinh bỉ.
“Đợi khi nào nó có số mệnh gả vào hào môn, chắc mới hiểu chuyện hơn, hiểu tôi một chút.”
Lúc đó tôi thật sự rất tò mò.
Có phải gả cho người giàu thì sẽ trở thành kẻ ngu như chị họ không.
Nhưng sau này tôi thật sự gả vào hào môn.
Trong lòng vẫn chỉ có một suy nghĩ.
Chị họ… thật sự còn không bằng súc sinh.
Ngày vết thương lành lại, tôi đào một cái hố chôn xương của nó.
Gió tháng năm mang theo chút lạnh.
“Nghe nói mèo chó sẽ thay lớp da rồi quay lại bên chủ.”
“Nhất định phải quay về nhé.”
“Sau này khi tôi có tiền, nhất định sẽ nuôi cậu lại một lần thật tốt.”
Cỏ đuôi chó khẽ lay động.
14
Đêm giao thừa nhỏ.
Sau khi một lần nữa mây mưa vừa dứt.
Phó Đình Vân dựa đầu giường, nhẹ nhàng cuốn một lọn tóc của tôi.
Quấn quanh đầu ngón tay rồi buông ra, buông ra rồi lại quấn.
Anh nói bạn bè của anh muốn gặp tôi.
Tôi mệt đến mức gần như không mở nổi mắt.
“Nhưng bạn bè của anh bình thường đều đã gặp em rồi mà.”
Phó Đình Vân nghiêm túc nói.
“Lần này không giống.”
…
Bạn bè của Phó Đình Vân đều là người rất tốt.
Chỉ là tối nay có vài ánh mắt cứ lén lút nhìn tôi đánh giá.
Giống như phát hiện ra đại lục mới vậy.
Cho đến khi giữa chừng có một người bạn kéo anh sang một bên, khó hiểu hỏi.
“Anh Phó, chẳng phải anh nói sẽ đưa vợ mới cưới tới sao?”
Phó Đình Vân cười phủi tàn thuốc.
“Đúng vậy.”
“Vậy sao anh lại đưa Trần Dư Đóa tới, cô ấy không phải là học sinh nghèo anh tài trợ sao?”
Phó Đình Vân không nói gì.
Người bạn ngẩn ra hai ba giây, đột nhiên nổ tung.
“Đệch!”
“Anh Phó, từ khi nào anh biến thành súc sinh vậy!!”
Ngoại truyện Phó Đình Vân
1
Năm mười tám tuổi, Phó Đình Vân theo trào lưu tài trợ cho hai học sinh nghèo.
Danh sách được rút ngẫu nhiên ở huyện Đường Hoa.
Trùng hợp là hai học sinh nghèo đó cùng tuổi, nhỏ hơn anh chín tuổi.
Bình thường Phó Đình Vân chỉ phụ trách bỏ tiền, mọi việc khác đều giao cho quản gia.
Chỉ khi mỗi năm vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè rảnh rỗi mới nghe quản gia báo cáo tiến độ tài trợ.
Cậu nam sinh tên Ôn Húc khá khiến người ta yên tâm, lần nào thi cũng đứng nhất toàn trường, tiền thưởng các cuộc thi cũng nhận đến mỏi tay.
Người còn lại thì không được lý tưởng lắm.
Càng lật bài thi về sau, sắc mặt Phó Đình Vân càng đen.
“Toán chỉ được 3 điểm! Não cô ta mọc kiểu gì vậy?”
“Các người chẳng lẽ không mời gia sư cho cô ta sao?”
Quản gia cũng rất bất lực.
“Đã mời rồi, nhưng cô bé đó thật sự học không vào.”
Phó Đình Vân hoàn toàn không tin.
Anh lục trong nhà cũ tìm ra sổ ghi chép học tập trước đây của mình.
“Mang cho cô ta.”
“Tôi không tin có người xem tài liệu học tập do tôi tổng kết mà còn thi kém như vậy!”
Kết quả năm sau, kỳ nghỉ hè, Trần Dư Đóa thi toán được 8 điểm.
Lần này Phó Đình Vân thật sự tin rồi.
2
Năm hai mươi tám tuổi, Phó Đình Vân cuối cùng cũng gặp được Trần Dư Đóa trong truyền thuyết — người từng thi toán 8 điểm.
Cô giống hệt tưởng tượng của anh.
Trông rất ngoan ngoãn, ánh mắt mang theo sự thuần khiết chưa từng bị bài toán làm ô nhiễm.
Anh hỏi cô sau này muốn làm gì.
Trần Dư Đóa vô cùng nghiêm túc trả lời.
“Tôi muốn gả cho một người giàu giống như ngài.”
Phó Đình Vân suýt bật cười.
Gả cho người giàu có lẽ còn có một phần trăm khả năng.
Nhưng giống như anh — xuất thân thế gia như vậy, khả năng gần như bằng không.
Sau đó một năm công việc công ty quá nhiều, bận đến mức quay cuồng.
Phó Đình Vân thỉnh thoảng lại bay ra nước ngoài.
Hiếm khi còn nghe tin tức của hai học sinh được tài trợ này.
Ôn Húc ở trường nhận học bổng là chuyện bình thường.
Còn Trần Dư Đóa ngoài việc đi học thì bận làm blogger nhan sắc trên mạng, nghe nói chỉ nửa năm đã tăng hơn mười vạn người theo dõi.
Bàn tay cầm thuốc của Phó Đình Vân khựng lại.
Không hiểu sao trong đầu anh bất giác hiện lên gương mặt gầy gò xám xịt như mèo con trong phòng tiếp khách ngày đó.
Bỗng nhiên có chút tò mò cô bây giờ trông ra sao rồi.
Nhưng giây tiếp theo trợ lý đã đưa tài liệu công việc tới.
Anh lại tiếp tục vòng bận rộn mới.
3
Sinh nhật hai mươi chín tuổi.
Vừa hay gần đây công ty không quá bận.
Phó Đình Vân dứt khoát tổ chức tiệc sinh nhật năm nay trên biển.
Ánh trăng phủ lên mặt biển.
Du thuyền sang trọng rực rỡ ánh đèn, giống như một hòn đảo xinh đẹp đang trôi.
Tiếng hoan hô từ trong thỉnh thoảng vang ra, nhanh chóng bị gió biển mặn ẩm nghiền nát.
Sự xa hoa trụy lạc đó kéo dài suốt ba ngày hai đêm.
Điều Phó Đình Vân không ngờ là.
Dù anh đã trốn ra biển vẫn nhận được điện thoại thúc cưới từ nhà cũ.
Nhưng cho dù nói thế nào, Phó Đình Vân cũng chỉ trả lời một câu.
“Yêu đương, kết hôn — những chuyện đó chưa bao giờ nằm trong kế hoạch cuộc đời tôi.”
Ông nội tức giận cúp máy.
“Rồi sẽ có ngày cháu hối hận vì lựa chọn của mình.”
Hừ.
Nếu anh hối hận thì anh là chó.
Một đứa trẻ lớn lên nhìn quen cảnh cha mẹ liên hôn rồi cãi vã làm sao còn mong hôn nhân mang lại hạnh phúc.
Phó Đình Vân đi đến lan can cúi đầu châm thuốc.
Khi ngẩng lên lần nữa, ánh mắt bỗng bị một bóng người trên boong tàu thu hút.
Chỉ thấy dưới màn đêm đen.
Cô gái mặc chiếc váy đỏ nổi bật, làn da trắng như sứ, ngũ quan xinh đẹp quyến rũ.
Nhịp tim dần rối loạn.
Cho đến khi điếu thuốc trong tay cháy hết, Phó Đình Vân cũng không tìm thấy người này trong ký ức.
Anh khẽ nâng cằm hỏi quản gia bên cạnh.
“Đó là thiên kim nhà ai? Trước đây sao chưa từng thấy.”
Quản gia nhìn theo ánh mắt anh.
“Hình như là… Trần Dư Đóa.”
“Mấy ngày trước cô ấy say sóng nên ở trong phòng nghỉ, chắc bây giờ mới thích nghi.”
Ngón tay đang dập tắt thuốc của Phó Đình Vân khựng lại.
Lại thấy Ôn Húc đi tới trước mặt cô, hai người nói chuyện.
Ôn Húc dường như kể chuyện gì đó.
Cô bị chọc cười, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Không biết có phải vì màu son cô tô quá nổi bật.
Phó Đình Vân vô thức nuốt khẽ.
Không hiểu sao lại muốn hôn cô…
(Hết)