Chương 2 - Mê Hoặc Hào Môn
5
Sau khi trang điểm tinh xảo xinh đẹp, tôi gõ cửa phòng làm việc.
Bên trong rất nhanh truyền ra một tiếng “vào đi” ngắn gọn.
Khi đẩy cửa bước vào, Phó Đình Vân đang xử lý công việc, đến đầu cũng không ngẩng lên.
Tôi phải lấy hết can đảm mới dám bước tới trước mặt anh.
“Phó tiên sinh…”
Trong phòng làm việc chỉ bật một chiếc đèn bàn, cuối cùng người đàn ông kia cũng ngẩng đầu lên.
Tôi nắm chặt vạt váy, nhìn thẳng vào anh.
“Ngài thấy bây giờ tôi có xinh không?”
Phó Đình Vân im lặng hồi lâu rồi khẽ nuốt một cái.
“…Cũng được.”
“Tối muộn thế này em tới tìm tôi chỉ để hỏi chuyện này?”
Mặt tôi hơi nóng lên, cắn răng tiếp tục hỏi:
“Tôi chỉ muốn hỏi một chút, ngài thấy bộ dạng hiện tại của tôi có thể gả vào hào môn chưa?”
Sau một lúc im lặng nữa, anh nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi trả lời mơ hồ:
“Có lẽ được.”
Tôi bất giác cảm thấy hơi bất ngờ, Phó Đình Vân vậy mà không trực tiếp phủ nhận tôi.
Nếu là trước kia, anh đại khái chỉ lạnh lùng ném cho tôi một câu: “Người giàu cũng không mù, cảm ơn.”
Giống như được cổ vũ, tôi chớp đôi mắt long lanh hỏi ra câu mà mình muốn hỏi nhất.
“Vậy Phó tiên sinh thấy tôi và học trưởng Ôn Húc có xứng đôi không?”
Ánh mắt ôn hòa của Phó Đình Vân bỗng khựng lại.
“Cho nên người em muốn gả… là Ôn Húc?”
Tôi hơi ngượng ngùng gật đầu.
Cúi mắt rồi tự mình nói tiếp:
“Tôi biết bản thân vẫn chưa đủ ưu tú, nhưng nếu có thể ở bên học trưởng Ôn Húc, tôi nhất định sẽ cố gắng nâng cao bản thân, tuyệt đối sẽ không làm liên lụy học trưởng…”
Đột nhiên, đôi giày da đế mỏng xuất hiện trong tầm mắt cắt ngang lời tôi.
Không biết từ lúc nào Phó Đình Vân đã đứng dậy đi tới trước mặt tôi.
Chiều cao gần một mét chín của anh cùng khí thế áp người khiến tôi vô thức lùi lại một bước.
Phó Đình Vân lại tiến thêm một bước.
Trong phòng làm việc ánh đèn vàng mờ.
Tôi lùi một bước, anh liền ép gần một bước.
Giống như đang chơi trò mèo vờn chuột vậy.
Cứ lặp lại như thế cho đến khi lưng tôi chạm vào bức tường lạnh lẽo, không còn đường lui.
Tôi có chút tức giận, trong mắt dâng lên một tầng sương.
“Phó tiên sinh, ngài đang làm gì vậy?”
Lời còn chưa dứt, một cảnh tượng càng khiến tôi không thể hiểu nổi xảy ra.
Chỉ thấy Phó Đình Vân đưa ngón tay thon dài như ngọc ra, nhẹ nhàng nghịch sợi dây chuyền kim cương nhỏ trên cổ tôi.
Tôi hoàn toàn cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Màn hình bình luận cũng tràn ngập dấu hỏi.
【Nam chính không phải bị bệnh sạch sẽ nặng sao? Giai đoạn đầu của tiểu thuyết thậm chí còn không muốn nữ chính chạm vào mình, vì vậy sau này mới phải theo đuổi vợ rất lâu. Lần trước hôn nữ phụ là vì trúng thuốc, nhưng bây giờ anh ta rõ ràng đang tỉnh táo mà!】
【Nam chính chẳng lẽ đã thích nữ phụ rồi sao?!】
【Thích cái gì chứ, Phó Đình Vân rõ ràng là ghét nữ phụ vừa ngu vừa ngốc mà còn dám nhắm tới Ôn Húc, các người không thấy mắt anh ta đỏ lên vì tức sao?】
【Tôi thấy người phía trên nói đúng, nam chính có khi đang suy nghĩ có nên dùng sợi dây chuyền này siết chết nữ phụ hay không.】
Tôi: “…”
Chắc cũng chưa đến mức phải chết đâu.
Bầu không khí quái dị và yên tĩnh kéo dài gần nửa phút.
Cuối cùng Phó Đình Vân cũng mở miệng.
Anh nói:
“Sợi dây chuyền trên cổ em hai mươi bảy nghìn tệ.”
“Chiếc váy hai dây trên người em ba mươi chín nghìn tệ.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Kể từ khi tôi chọn kế hoạch gả vào hào môn, sự tài trợ của nhà họ Phó đối với tôi đã chuyển từ việc học sang quần áo, trang sức, mỹ phẩm các loại.
Bao lâu nay, nhà họ Phó cho gì tôi dùng nấy.
Nhưng không ngờ lại đắt như vậy.
Phó Đình Vân bây giờ nói những điều này, chẳng lẽ muốn tôi trả lại số tiền tài trợ suốt những năm qua sao?
Tôi bĩu môi nói:
“Tôi không trả nổi.”
Anh nghe vậy ánh mắt không dao động, chỉ chăm chú vuốt ve sợi dây chuyền.
“Ai nói bắt em trả.”
“Còn nhớ điều đầu tiên trong bản kế hoạch của em không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Hai chữ được tô đỏ — ‘hào môn’.”
Phó Đình Vân chậm rãi nhếch môi.
“Vậy khả năng hiểu của em có phải không được tốt lắm không?”
“Ôn Húc chỗ nào dính dáng đến hai chữ ‘hào môn’?”
Tôi xấu hổ đỏ bừng cả mặt.
“Học trưởng cũng rất ưu tú, nhiều lắm tôi chỉ cùng anh ấy chịu khổ hai năm, sau này anh ấy chắc chắn sẽ…”
Phó Đình Vân cúi xuống nắm lấy cằm tôi, cứng rắn cắt ngang lời.
“Trần Dư Đóa, thế giới này vốn đã không công bằng với con gái, đừng ngu ngốc lấy thanh xuân quý giá của mình ra đánh cược xem một người đàn ông có lương tâm hay không.”
Dường như anh nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt đen nhìn chằm chằm tôi.
“Hơn nữa, hào môn lớn nhất ở Kinh thị đang bày ra trước mắt em, em lại không có tiền đồ đến mức đó sao?”
Tôi còn chưa kịp hiểu câu này của anh có ý gì.
Điện thoại Phó Đình Vân khẽ rung hai tiếng.
Anh không động.
Bình luận lập tức bay qua.
【Nam chính mau xem đi! Là tin nhắn của bảo bối nữ chính, lần này cô ấy lấy cớ công việc, thật ra là muốn tìm anh trò chuyện.】
【Không dễ dàng gì, cuối cùng nữ chính cũng thông suốt rồi, không ngày nào cũng quay quanh cái công việc chết tiệt nữa!】
Đúng vậy.
Trong câu chuyện tiểu thuyết, nam nữ chính vốn dĩ định sẵn sẽ ở bên nhau.
Sao tôi lại có thể nảy sinh ảo giác rằng Phó Đình Vân đang quyến rũ mình chứ.
Đã là ảo giác thì phải sửa lại.
Thế là tôi nhấc chân, nhanh như chớp lách qua người anh chạy ra ngoài.
“Tôi về phòng ngủ đây.”
“Chúc ngủ ngon Phó tiên sinh!”
6
Cuối tuần này là tiệc sinh nhật của Phó Đình Vân.
Mỗi năm vào thời điểm này, những nhân vật có danh tiếng ở Kinh thị đều sẽ đến.
Khác biệt là.
Năm nay Phó Đình Vân đặc biệt mời chuyên gia trang điểm cao cấp tới làm tạo hình cho tôi.
Ban đầu tôi cũng không nghĩ gì.
Cho đến khi cô ấy lấy ra một chiếc váy đuôi cá đỏ rực kéo dài chạm đất, tôi mới cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
“Có phải cô lấy nhầm rồi không?”
Chiếc váy dạ hội cao cấp này chỉ nhìn chất liệu cũng biết giá chắc chắn không rẻ.
Tôi chỉ là học sinh nghèo được Phó Đình Vân tài trợ, nói cho cùng thậm chí còn không được tính là bạn của anh, sao có thể mặc lễ phục đắt như vậy trong tiệc sinh nhật của anh chứ?
Nhưng chuyên gia trang điểm lại cười chắc chắn nói:
“Không nhầm đâu, Phó tiên sinh chuẩn bị cho cô chính là chiếc này.”
Lúc này tôi mới yên tâm.
…
Khi đang được trang điểm xinh đẹp, bình luận lại nhảy ra.
【Không ai thấy nữ phụ mặc chiếc váy này đẹp đến mức nghẹt thở sao? Giống như được may riêng cho cô ấy vậy.】
【Mọi người cứ mắng nữ phụ trên màn hình thôi, nếu ở ngoài đời gặp một mỹ nữ như vậy ai mà không muốn cuống cuồng làm chó liếm chứ!】
【Cười chết mất, nam chính sợ nữ phụ phá hỏng Ôn Húc nên định nhân dịp tiệc sinh nhật lần này tìm đối tượng cho cô ấy.】
【Không trách nam chính đặc biệt mời tổng giám đốc tập đoàn Tần thị, chắc chắn là muốn giới thiệu nữ phụ cho vị Tần tổng đó.】
【Nữ phụ chẳng phải mơ cũng muốn gả vào hào môn sao? Tốt rồi, hào môn của cô đến rồi!】
Nhìn đến đây sắc mặt tôi lập tức trắng bệch.
Tổng giám đốc tập đoàn Tần thị là một người bị tật ở chân.
Nghe đồn tính tình riêng tư của ông ta rất nóng nảy, bình thường đánh đập tình nhân để trút giận là chuyện thường ngày.
Tôi cắn chặt môi dưới.
Trong lòng theo bản năng cảm thấy Phó Đình Vân khinh thường làm loại chuyện này.
Nhưng khi liếc qua danh sách khách mời của buổi tiệc hôm nay, tôi vẫn không nhịn được mà sống mũi cay xè.
Trong đó thật sự có tên của vị Tần tổng kia…
7
Khi buổi tiệc sắp bắt đầu.
Phó Đình Vân gửi cho tôi một tin nhắn.
“Em ở đâu?”
Tôi không dám cược xem anh có thật sự giới thiệu tôi cho Tần tổng hay không, chỉ có thể tìm một cái cớ vụng về.
“Phó tiên sinh, bụng tôi đột nhiên không thoải mái, không thể tham dự tiệc sinh nhật của ngài.”
Phó Đình Vân lại lặp lại một lần.
“Em ở đâu?”
Tôi cụp mi gõ chữ.
“Ở trong phòng.”
Một lúc sau bên kia mới trả lời.
“Đợi tôi hai mươi phút.”
Đúng lúc tôi đang do dự có nên ngoan ngoãn chờ anh trong phòng hay không thì trước mắt bình luận đột nhiên tăng vọt.
【A a a, thân phận thật của nữ chính sao lại lộ sớm thế?!】
【Phá án rồi, nửa tiếng trước nam chính nói với gia đình rằng anh đã có người muốn kết hôn, hôm nay sẽ đưa cô ấy tham dự tiệc sinh nhật. Kết quả ông nội nam chính đã sớm điều tra rõ thân phận khách mời, bảo bối của chúng ta là thiên kim nhà họ Lâm vì thầm thích nam chính nên mới hạ mình giả làm thư ký ở bên cạnh anh, chuyện này tự nhiên bị lộ ra.】
【Ông nội cũng quá mạnh, đoán được người nam chính muốn kết hôn là bảo bối nên trực tiếp tuyên bố tại tiệc sinh nhật rằng hai nhà chuẩn bị liên hôn.】
【Vậy cp công sở mà tôi chèo không còn nữa, bây giờ phải biến thành cp cưới trước yêu sau sao?】
【Mấy năm trước nam chính còn nói cả đời này không kết hôn, kết quả quay đầu đã chọn nhà họ Lâm danh gia vọng tộc như vậy, ông nội vui đến mức không khép được miệng, nhưng sao mặt nam chính có vẻ hơi khó coi vậy?】
【Chắc là nam chính muốn tự mình công bố tin này, không ngờ bị ông nội cướp trước nên mới hơi khó chịu.】
Tôi không ở hiện trường, nhưng lại giống như vừa xem một buổi phát sóng trực tiếp về cuộc liên hôn hào môn.
Không hiểu vì sao…
Trong ngực tôi khó chịu như bị một cục bông chặn lại.
Tôi còn chưa kịp nghĩ xem cảm xúc đột ngột này là gì thì bụng dưới bỗng truyền đến cơn đau quen thuộc.
Quả nhiên… con người vẫn không nên nói bừa.
Tôi vội thay chiếc lễ phục ra, cẩn thận treo lên.
Sau đó xuống lầu mua băng vệ sinh.