Chương 1 - Mê Hoặc Hào Môn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ước mơ từ nhỏ của tôi chính là một ngày nào đó có thể gả vào hào môn.

Ngay hôm nay, dường như nó sắp trở thành sự thật rồi.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào.

Phó Đình Vân ép tôi trước gương, hôn đến mức dây dưa không dứt.

Hơi thở của anh dồn dập, trên gương mặt tuấn tú cũng hiện lên sắc đỏ bất thường.

Rất rõ ràng, Phó Đình Vân đã bị người ta hạ thuốc.

Đạo đức nói với tôi rằng không nên nhân lúc người ta gặp nguy.

Nhưng lý trí lại nói rằng có lợi mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc.

Một cực phẩm hiếm có như Phó Đình Vân, nếu không tranh thủ ăn sạch một lần, e rằng cả đời tôi sẽ hối hận.

Huống hồ lúc này còn là anh chủ động…

Nhưng ngay khi tay tôi vừa đặt lên chiếc thắt lưng da lạnh lẽo bên eo Phó Đình Vân, trước mắt bỗng trôi qua vài dòng bình luận:

【Nữ phụ ngốc nghếch mau dừng tay đi, nam chính trúng thuốc gây ảo giác, lỡ nhận nhầm cô thành nữ chính rồi.】

【Nữ phụ đúng là không biết xấu hổ, năm đó nếu không phải cách nam chính tài trợ là rút thăm ngẫu nhiên, loại như cô có lọt vào mắt nam chính được sao? Bây giờ lại còn mơ bay lên cành cao hóa phượng hoàng.】

【Không sao, chờ nam chính tỉnh lại phát hiện ngủ nhầm người, sẽ ném nữ phụ xuống biển quốc tế cho cá mập ăn thôi!!】

【……】

Bị ném xuống biển cho cá mập ăn?

Tôi sợ đến mức ngón tay run lên một cái, nhưng lại bị Phó Đình Vân nắm chặt lấy.

Anh khàn giọng thấp giọng dụ dỗ:

“Ngoan nào, giúp tôi được không?”

Tôi cũng rất muốn, nhưng tôi thật sự không dám!

Vì vậy tôi vội vàng giãy khỏi tay anh, khóa anh trong phòng tắm, rồi khóc thút thít gọi điện cho Ôn Húc.

“Học trưởng, anh mau đến đi, Phó tiên sinh hình như bị người ta hạ thuốc rồi.”

Ngăn cách bởi một cánh cửa kính gợn sóng bạc.

Tôi và những dòng bình luận đều không nhìn thấy, trong đáy mắt Phó Đình Vân thoáng qua một tia lạnh lẽo khó nhận ra.

2

Khi chờ trong phòng bệnh vvvip.

Tôi cúi mắt, âm thầm cầu nguyện rằng sau khi Phó Đình Vân tỉnh lại sẽ không nhớ những chuyện vừa xảy ra.

Dù sao thì anh vốn cũng không thích tôi lắm.

Ôn Húc thấy tôi lơ đãng, không nhịn được lên tiếng an ủi:

“Dư Đóa, em đừng sợ, Phó tiên sinh chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Lời còn chưa dứt, người trên giường bệnh khẽ run hàng mi dài.

Phó Đình Vân… tỉnh rồi.

Tôi căng thẳng nắm chặt vạt váy, đang định nói gì đó thì một giọng nữ gấp gáp bỗng vang lên —

“Phó tổng!”

Ngay sau đó vai tôi bị người ta đụng mạnh một cái.

Mắt thấy sắp ngã chúi xuống đất, may mà Ôn Húc nhanh tay lẹ mắt kéo tôi lại.

Người phụ nữ mặc bộ đồ thư ký màu đen luống cuống mở túi laptop, nói rằng công ty xảy ra chút vấn đề nhỏ.

Phó Đình Vân dựa vào đầu giường, những ngón tay thon dài xoa nhẹ mi tâm.

Anh nghe người phụ nữ báo cáo công việc.

Thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu.

Những dòng bình luận cũng tăng vọt vào lúc này —

【Cười chết tôi rồi, bảo bối nữ chính này cũng quá tận tụy đi, cô ấy còn yêu công việc hơn cả nam chính, yêu tập đoàn Phó thị hơn nữa!】

【Nữ chính: chỉ cần còn thở là phải bò dậy làm việc cho bà đây!!】

【Ngày nào cũng đi làm đi làm, rốt cuộc trong lớp có ai ở đó vậy?】

【Các người biết gì chứ, nam chính của chúng ta thích kiểu phụ nữ nghề nghiệp xuất sắc như nữ chính, không giống nữ phụ này chẳng có chí hướng gì, nhìn là thấy ghét.】

Tôi không nhịn được trợn mắt một cái.

Khen nữ chính thì cứ khen đi, kéo tôi ra dìm là có ý gì chứ?

Không biết mỗi người đều có chí hướng riêng sao!!!

Bỗng nhiên, tôi tinh mắt nhìn thấy một dòng bình luận:

【Không ai thấy Ôn Húc ở góc kia sao? Thằng nhóc này thầm thích nữ phụ lâu như vậy, hôm nay cuối cùng cũng nắm được tay người ta rồi, chắc mê đến choáng luôn rồi nhỉ?】

Cái gì? Ôn Húc thầm thích tôi?!

Tôi còn chưa kịp kinh ngạc thì bỗng đối diện với đôi mắt đen thẫm của Phó Đình Vân.

Ánh mắt anh từ gương mặt tôi chuyển xuống bàn tay Ôn Húc đang nắm tay tôi, giọng nói bỗng trở nên cực kỳ khó chịu.

“Hai người các cô cậu còn định lôi lôi kéo kéo ở đó bao lâu nữa?”

Đúng vậy, là sự bực bội.

Tôi có thể cảm nhận được Phó Đình Vân dường như cực kỳ chán ghét việc tôi đến gần Ôn Húc.

3

Nguyên nhân thật ra rất đơn giản.

Cùng là học sinh nghèo được nhà họ Phó tài trợ.

Ôn Húc đứng đầu toàn tỉnh trong kỳ thi đại học.

Còn tôi là kiểu người vừa nhìn thấy bài toán đã buồn ngủ.

Nhưng năm đó khi Phó Đình Vân quyết định khởi động kế hoạch tài trợ từng nói rằng trước năm hai mươi tuổi, anh sẽ giúp chúng tôi tìm ra phương hướng cuộc đời riêng.

Trong phòng khách sáng sủa sạch sẽ.

Trợ lý của Phó Đình Vân bày ra từng bản kế hoạch đã được soạn sẵn.

Tôi liếc một cái đã chọn ngay bản kế hoạch gả vào hào môn.

“Không chọn lại sao?”

Phó Đình Vân cúi mắt châm thuốc.

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú kia đến thất thần, theo bản năng nói ra lời thật lòng:

“Tôi chỉ muốn gả cho một người giàu giống như ngài.”

Quả nhiên, tôi nhận lại một tiếng cười khinh.

Trong làn khói thuốc lượn lờ, anh nửa khép mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Dung mạo tuyệt đẹp, phẩm hạnh đoan trang, năng lực cá nhân xuất sắc, gia thế hùng hậu — một phu nhân hào môn đạt chuẩn ít nhất phải có hai trong số đó.”

“Còn cô, có được cái nào?”

Lúc ấy tôi đang mặc chiếc áo thun đã giặt đến bạc màu cùng quần jean.

Tóc khô xơ ngả vàng, hoàn toàn lạc lõng với nơi này.

Nhưng ánh mắt vẫn đầy bướng bỉnh.

“Không thử thì sao biết được?”

Phó Đình Vân không nói thêm gì nữa, vẻ mặt giống như đang tôn trọng số phận của người khác.

Ngược lại trợ lý bên cạnh anh lại tiếc nuối lẩm bẩm:

“Thật sự lãng phí mất một suất tài trợ.”

Tôi cầm bản kế hoạch, âm thầm cổ vũ chính mình trong lòng.

Cứ như vậy, mỗi ngày sau đó.

Học trưởng đều chăm chỉ nghiên cứu đề tài và kiến thức tài chính, suy nghĩ xem sau này nên bước vào lĩnh vực kinh doanh như thế nào.

Còn tôi cũng chăm chỉ nghiên cứu cách phối đồ và các mẹo làm đẹp, suy nghĩ xem sau này nên gả vào hào môn ra sao.

Sau này số lần Phó Đình Vân nhìn tôi ngày càng nhiều, cũng ngày càng vi diệu.

Sự vi diệu đó khiến tôi lầm tưởng rằng anh không ghét tôi đến vậy nữa.

Cho đến một lần tôi vô tình bắt gặp Phó Đình Vân đang quở trách Ôn Húc.

Người đàn ông ngồi trên ghế làm việc với dáng vẻ cao cao tại thượng, trong mắt là cảm xúc khó dò.

Anh nói:

“Tránh xa Trần Dư Đóa ra, hai người không đi cùng một con đường.”

Từ lúc đó tôi đã hiểu.

Phó Đình Vân rất sợ rằng một “hạt phân chuột” như tôi sẽ phá hỏng tác phẩm mà anh đã dày công bồi dưỡng.

4

Buổi chiều Phó Đình Vân đã xuất viện.

Ôn Húc vốn định cùng tôi đưa anh về nhà.

Nhưng Phó Đình Vân nghe xong lại khẽ nhíu mày khó chịu.

“Bài luận tôi bảo cậu viết xong chưa?”

Ánh mắt Ôn Húc lập tức tối đi.

“Vẫn… chưa.”

“Em bây giờ về trường viết ngay.”

Bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ còn mình tôi đi chăm sóc anh.

Trong xe, tôi và Phó Đình Vân ngồi ở hàng ghế sau.

Khoảng cách rất gần, mùi hương tuyết tùng sạch sẽ dễ chịu trên người anh không ngừng quanh quẩn nơi chóp mũi.

Không hiểu sao khiến tôi nhớ đến nụ hôn nóng bỏng trong phòng tắm khiến người ta đỏ mặt tim đập kia…

Tôi lập tức hạ cửa sổ xe xuống một nửa.

Vừa hít thở không khí vừa lén quan sát phản ứng của Phó Đình Vân.

Từ lúc tỉnh lại đến giờ, anh chưa từng nhắc đến chuyện đó, xem ra chắc là không nhớ.

Một người cổ hủ cấm dục như Phó Đình Vân.

Nếu nhớ ra từng hôn tôi, e rằng lòng muốn giết tôi cũng có rồi…

Buổi tối, tôi nấu vài món ăn khá thanh đạm.

Phó Đình Vân đánh giá sắc bén:

“Não không thông minh, gan cũng nhỏ, nhưng tay nghề nấu ăn thì cũng tạm.”

Hôm nay không hiểu sao anh nói chuyện như tẩm độc vậy.

Có lúc tôi thật sự rất muốn cho anh uống thuốc câm.

Loại mạnh nhất ấy!

Sau khi ăn xong, khi tôi đang dọn bát đũa thì trước mắt lại trôi qua vài dòng bình luận.

【Không nói chuyện khác, nữ phụ thật sự rất biết chăm sóc người khác, hai năm nay cô ấy hình như càng ngày càng đẹp, khí chất cũng không hề thua những thiên kim nhà giàu, tôi ủng hộ cô ấy gả vào hào môn, chỉ cần đừng nhắm đến nam chính là được.】

【Nữ phụ hay là cô thử nhìn học trưởng xem, tuy bây giờ anh ấy chưa có tiền, nhưng dù sao cũng là người nam chính coi trọng, tương lai chắc chắn vô hạn đó!!】

【Trong ngoại truyện của tiểu thuyết, hình như học trưởng Ôn Húc sau này tự mở công ty, lương năm mấy triệu đó.】

【Mấy ngày nữa quan hệ tài trợ giữa nhà họ Phó và nữ phụ sẽ kết thúc, nếu nữ phụ không tranh thủ thời cơ, mầm tốt như Ôn Húc sẽ bị người khác cướp mất đó!】

Tôi nhìn những dòng bình luận đến thất thần.

Những gia đình hào môn mà hiện tại tôi có thể tiếp xúc, phần lớn đều có chút khuyết điểm.

Những người chuyên tình ổn định thì tuổi quá lớn, còn người trẻ thì lại chơi bời quá mức.

Trong toàn bộ vòng hào môn của kinh thành, chỉ có Phó Đình Vân là nổi tiếng giữ mình trong sạch.

Chỉ tiếc là anh chắc chắn sẽ không để mắt đến tôi.

Suy đi tính lại, Ôn Húc quả thật là lựa chọn ổn định nhất mà hiện tại tôi có thể với tới.

Bình thường anh ấy cũng đối xử với tôi rất tốt.

Nhưng nếu tôi muốn ở bên Ôn Húc…

Có lẽ vẫn phải vượt qua cửa của Phó Đình Vân trước.

Có lẽ bị những dòng bình luận mê hoặc, tôi ngẩng mắt liếc nhìn phòng làm việc vẫn còn sáng đèn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)