Chương 3 - Mất Đi 18 Vạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi về phòng, gấp tờ bảng điểm thành một chiếc máy bay giấy, rồi ném ra ngoài cửa sổ.

18 tuổi.

Đó là sinh nhật cuối cùng tôi đón ở ngôi nhà này.

Không — nói đúng hơn, ngày hôm đó thậm chí chẳng có ai nhớ đến sinh nhật tôi.

Mẹ tôi từ sáng sớm đã ra ngoài mang chăn bông đến ký túc xá cho Tô Hạo. Bố tôi khi ấy đã qua đời được hai năm, ở nhà chỉ còn mình tôi.

Tôi ra tiệm tạp hóa cạnh khu nhà trọ mua một hộp mì tôm, pha nước sôi. Lúc dùng đũa vớt mì lên, hương thơm xào nấu từ cửa sổ nhà đối diện bay sang.

Tôi trải một cuốn sổ tay lên bàn, viết xuống một dòng chữ:

“Sẽ có một ngày, mình phải sống một cuộc đời thật kiêu hãnh bằng chính sức mình.”

Năm đó, tôi không đợi được bất kỳ lời chúc mừng sinh nhật nào.

Nhưng tôi đợi được một bức thư.

Bức thư đó.

Giờ nghĩ lại, lúc đó tôi chỉ thấy nó đến quá muộn.

Đó là đầu tháng Chín, đợt gửi giấy báo trúng tuyển cuối cùng. Ngày nào tôi cũng ra phòng bảo vệ của khu dân cư hỏi xem có thư của mình không, ròng rã suốt hai tháng trời.

Bác bảo vệ lục lại giá báo: “Không có.”

Tôi cứ đinh ninh là mình rớt rồi.

Chắc là thiếu vài điểm thôi, tôi tự an ủi mình. Giáo viên ở trường cấp ba trên trấn vốn đã yếu, thi được chừng đó điểm đã là khó lắm rồi.

Mẹ tôi bảo: “Niệm Niệm, con xem anh con đã lên đại học rồi, nhà mình sắp không kham nổi học phí nữa. Hay con cứ ra ngoài đi làm thuê trước đi, phụ giúp gia đình. Đợi sau này có điều kiện rồi tính tiếp.”

“Tính tiếp”.

Hai chữ này sau đó đã trở thành lời nói dối lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi không có cái “sau này” nào để “tính tiếp” cả. Tôi ôm tấm bằng tốt nghiệp cấp ba ra thành phố, xin vào làm hành chính cho một công ty nhỏ. Lương cứng hai ngàn tám. Mỗi tháng đúng vào ngày phát lương, điện thoại của mẹ tôi lại gọi tới đúng giờ: “Niệm Niệm, tháng này ở nhà hơi kẹt…”

Kẹt suốt 9 năm.

Chưa bao giờ có lúc nào dư dả.

Tôi ngồi trong bóng tối rất lâu.

Lâu đến mức tiếng tivi ngoài phòng khách đã tắt. Lâu đến mức đèn nhà hàng xóm tầng trên cũng vụt tắt.

Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Mẹ tôi hé cửa ra một khe nhỏ, thò nửa người vào.

“Niệm Niệm, con ngủ chưa?”

Tôi không lên tiếng.

Chắc bà tưởng tôi ngủ rồi. Do dự vài giây, bà rón rén bước vào, đặt một quả táo lên tủ đầu giường.

Lúc quay người định đi, bà lại khựng lại.

Bà lẩm bẩm một câu rất nhỏ, cứ như sợ tôi nghe thấy, lại như nói cho chính mình nghe:

“Con bé này, tì khí sao càng ngày càng lớn thế không biết…”

Cửa đóng lại.

Không phải là “Mẹ làm sai rồi”.

Không phải là “Để mẹ nghĩ cách”.

Mà là “Con bé này, tì khí sao càng ngày càng lớn thế”.

Tôi mở to mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào hình dáng một vệt nước in trên trần nhà.

Có những thứ, trong lòng vốn đã nứt ra từ rất lâu, đến hôm nay cuối cùng cũng đứt phựt.

Không phải đứt chỉ trong một khoảnh khắc.

Mà là 18 vạn bị xóa sạch, là 3.200 tiền nhuận bút, là chiếc bánh sinh nhật chưa từng tồn tại là căn phòng bị biến thành nhà kho, là câu nói “tì khí sao càng ngày càng lớn thế” — là tất cả những thứ đó cộng dồn lại, đè gãy cọng rơm cuối cùng.

Tôi ngồi dậy.

Lục tìm trong góc tủ đầu giường, thấy một bức ảnh cũ.

Đó là bức ảnh bị rớt lại từ hồi tôi về thăm nhà trước khi Tráng Tráng chào đời — cô gái trong ảnh ngồi trước chiếc bàn ở nhà trọ, trước mặt là bát mì tôm, bên cạnh để một cuốn sổ tay mở sẵn.

18 tuổi.

Tôi đút bức ảnh vào túi.

Đây là thứ duy nhất tôi muốn mang đi khỏi ngôi nhà này.

Sau đó, tôi cầm điện thoại lên, để chế độ im lặng và làm ba việc.

Việc thứ nhất: Mở trang web tuyển dụng, tìm kiếm từ khóa “Hàng Châu”.

Việc thứ hai: Mở ứng dụng ngân hàng, kiểm tra số dư. 2370.44 tệ.

Việc thứ ba: Gửi cho cô bạn thân Trần Vi một tin nhắn WeChat —

“Vi Vi, tôi đi đây. Đừng nói cho ai biết.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)