Chương 2 - Mất Đi 18 Vạn
Không một ai ngẩng đầu lên.
Cứ như cuộc đối đầu vừa nãy chưa từng xảy ra vậy.
“Niệm Niệm, ăn cơm đi.” Mẹ tôi không buồn ngẩng đầu, giọng điệu khôi phục lại sự hiển nhiên như thường ngày, “Đồ ăn nguội là mất ngon đấy.”
Tôi không ngồi xuống.
“Con đi xem phòng con.”
“Phòng đó—” Giọng mẹ tôi khựng lại, “Đồ của Tráng Tráng nhiều quá, mẹ tạm thời dồn vào trong đó…”
Tôi đã bước đến cửa. Đẩy cửa ra.
Giây phút đèn bật sáng, tôi cứ ngỡ mình đi nhầm phòng.
Bàn học của tôi đâu rồi.
Cái bàn học bằng gỗ thịt đã theo tôi suốt những năm tháng cấp hai và cấp ba — cái bàn mà tôi đã khắc hai chữ “Cố lên” lên mặt bàn — biến mất rồi. Thay vào đó là một chiếc xe đẩy trẻ em gấp gọn, ba thùng bỉm chưa bóc, hai cái túi hành lý bám đầy bụi.
Giường vẫn còn đó. Nhưng ga trải giường là của Tráng Tráng, in hình Đội chó cứu hộ .
Tủ sách bị móc rỗng. Sách giáo khoa, vở ghi chép, những cuốn tạp chí văn học tôi tích cóp suốt ba năm cấp ba — mất sạch. Trong tủ giờ nhét đầy máy nghe nhạc giáo dục sớm, đồ chơi trí tuệ và áo bông hết mùa của Tráng Tráng.
Những tấm sticker dán trên tường cũng bị xé. Tấm bản đồ thế giới tôi dán năm 18 tuổi — trên đó dùng bút đỏ khoanh tròn 5 thành phố tôi muốn đi nhất — chỉ còn trơ lại một mảnh rách nham nhở ở góc phải.
Tôi đứng giữa căn phòng này, ngửi thấy toàn mùi sữa bột lẫn mùi băng phiến.
Không có một thứ gì là của tôi.
Cứ như thể con người tên Tô Niệm chưa từng sống trong ngôi nhà này vậy.
“Sách của con đâu?”
Tôi quay người lại hỏi mẹ đang đứng ngoài cửa.
“Con tốt nghiệp mấy năm rồi, giữ đống đó lại làm gì? Mẹ bán đồng nát rồi.” Bà nói nhẹ bẫng, như thể vừa vứt một túi đồ ăn vặt hết hạn, “Tủ sách đó vừa hay để đựng đồ chơi cho Tráng Tráng—”
“Vậy tiền nhuận bút của con đâu?”
Mẹ tôi sững người lại.
“Tiền nhuận bút gì cơ?”
“Hồi cấp ba con gửi bài cho tòa soạn, tích cóp được 3.200 tệ tiền nhuận bút. Con để trong một cái hộp thiếc màu xanh lam Đặt ở ngăn trên cùng của tủ sách.”
3.200 tệ đó, là khoản tiền đầu tiên tôi tự tay kiếm được trong đời.
Không nhiều. Nhưng mỗi một đồng đều mang theo dấu vân tay của tuổi mười bảy của tôi.
Ánh mắt mẹ tôi đảo đi chỗ khác.
“Cái đó… năm anh con lên đại học đóng học phí còn thiếu một ít, mẹ mượn dùng tạm. Tính là đợi con kiếm ra tiền rồi trả lại cho con…”
Trả lại cho con.
Lại là “trả lại cho con”.
Tôi cúi đầu, bật cười.
Chắc mẹ tôi tưởng tôi cười vì đã được xoa dịu.
Không phải. Tôi đang tự cười nhạo chính mình.
—
Tôi ngồi trên chiếc ga giường in hình Đội chó cứu hộ của Tráng Tráng, tắt đèn.
Khi bóng tối ập đến, ký ức của 27 năm qua giống như một cuộn băng tua ngược, từng khung hình đập thẳng vào mặt.
7 tuổi. Bữa cơm tất niên, bà nội bưng ra nguyên một con gà quay. Hai cái đùi gà, một cái cho Tô Hạo, một cái cho em họ. Tôi với tay định lấy cái cánh gà, bị tay mẹ giữ lại: “Để anh ăn trước.”
Tôi lấy bánh bao chấm nước luộc gà. Tự nhủ với lòng mình, nước súp cũng ngon lắm.
12 tuổi. Khai giảng phải nộp tiền sách vở, 230 tệ. Mẹ tôi lục tung tủ cũng chỉ gom đủ tiền cho một người. Tô Hạo lớn hơn tôi năm tuổi, đã lên cấp ba, học phí đắt hơn. Khi mẹ đưa tiền cho Tô Hạo, bà nói: “Niệm Niệm đợi thêm chút nhé, tháng sau mẹ lĩnh lương rồi đóng.”
Tháng sau, rồi lại tháng sau nữa.
Giáo viên chủ nhiệm hỏi tôi trước mặt cả lớp tại sao vẫn chưa nộp tiền. Tôi cúi gằm mặt, không thốt nên lời. Cảm giác nhục nhã thiêu đốt từ gốc cổ lan thẳng lên đến đỉnh tai.
15 tuổi. Thi chuyển cấp xong, tôi đứng thứ ba toàn trường. Năm đó Tô Hạo thi đại học, đỗ vào một trường đại học hạng hai bình thường. Ở nhà mở tiệc ăn mừng — ăn mừng cho Tô Hạo.
Mở hẳn ba bàn tiệc.
Không một ai mảy may nhắc đến thành tích của tôi.