Chương 5 - Màn Hình Điện Thoại Vỡ Rồi Mẹ Mới Bắt Đầu Yêu Tôi
Tôi không lấy tiền, chỉ rút ra một tờ giấy ghi chú, viết:
“Trước ngày 15 hàng tháng chuyển vào tài khoản của tôi. Nhận được sẽ phản hồi.”
Tôi mở cửa, bước vào làn sương sớm.
Trên tàu hỏa, tôi nhận được tin nhắn WeChat dài của mẹ tôi: xin lỗi, mất ngủ, suy ngẫm, bảo tôi nhất định phải nhận tiền.
Tôi không trả lời.
Bà lại nhắn:
“Mẹ mua áo lông vũ gửi đến trường cho con rồi. Trời lạnh, đừng để bị cảm.”
Tôi nhìn dòng tin đó, nhớ lại khi sốt vào năm lớp Tám, bà bảo tôi tự đi rót nước.
Thì ra bà cũng biết quan tâm người khác.
Chỉ là, đã trễ quá nhiều năm.
Sau khi trở lại trường, cuộc sống quay về nhịp cũ.
Đi học, làm thêm, thư viện.
Hai vạn tệ tôi nhận, gửi vào tài khoản riêng, không đụng đến một xu.
Trước ngày 15 hàng tháng, tiền cấp dưỡng chuyển đến đúng hẹn.
Tôi trả lời “Đã nhận”, không thêm lời nào.
Mẹ tôi bắt đầu nhắn tin thường xuyên: nấu món tôi thích, để dành phòng cho tôi, Tiểu Vũ rất nhớ tôi……
Tôi rất ít trả lời.
“Đang bận”, “Không cần”, “Biết rồi”.
Nhưng bà không bỏ cuộc.
Một đêm ca ba trong tháng Ba, điện thoại rung lên.
Là mẹ tôi gửi ảnh tôi lúc nhỏ.
Năm sáu tuổi, tóc búi hai bên, cầm bông hoa đỏ, cười đến cong cả mắt như trăng lưỡi liềm.
Chú thích:
“Kỳ Kỳ, mẹ dọn đồ cũ thì thấy tấm này.
Lúc nhỏ con hay cười biết bao.”
Cổ họng tôi đột nhiên nghẹn lại.
Ký ức cuộn trào.
Ba tuổi trầy đầu gối, bà bế tôi chạy tới phòng khám, vừa chạy vừa dỗ “Bảo bối đừng khóc”.
Bảy tuổi sinh nhật, bánh kem bà làm, kem hoa vẹo vọ, tôi ăn mà vui lắm.
Mười tuổi thi được hạng nhất, bà dán giấy khen ở chỗ nổi bật nhất trong phòng khách, gặp ai cũng nói “Đây là con gái tôi”.
Từ khi nào mọi thứ thay đổi?
Từ khi Tiểu Vũ chào đời?
Không, sớm hơn thế.
Từ lúc siêu âm thai cho biết Tiểu Vũ có thể sinh non?
Từ khi bác sĩ nói tim nó có vấn đề?
Bà đem toàn bộ tinh lực, nỗi sợ, và tình thương, đổ hết vào đứa con yếu ớt hơn.
Còn tôi, thì bị xem nhẹ một cách đương nhiên.
Không phải là không yêu.
Mà là không đủ yêu.
Là tình yêu ấy trong khoảnh khắc sinh tử tự động sắp thứ tự ưu tiên, đặt người cần hơn lên trước.
Còn tôi, trở thành người “có thể đợi một chút”.
Mà một chút, là hơn mười năm trời.
“Bạn học, tính tiền.”
Tôi hoàn hồn, quét mã nhận tiền, gượng gạo nở nụ cười.
Một giờ sáng tan ca, tôi bước đi trên con phố vắng tanh.
Điện thoại lại rung:
“Kỳ Kỳ, mẹ biết nói bao nhiêu lần xin lỗi cũng vô ích.
Mẹ chỉ là…… hy vọng con và mẹ có thể cho nhau một cơ hội.
Chúng ta bắt đầu lại, được không?”
Gió đêm rất lạnh.
Tôi đứng dưới ánh đèn đường, nhìn chằm chằm dòng tin ấy, nhìn rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, tôi gõ dòng phản hồi:
“Bắt đầu lại bằng cách nào?”
07
Sau tin nhắn đó, mẹ tôi im lặng hai ngày.
Đúng lúc tôi tưởng bà chỉ nói suông, thì điện thoại reo.
“Kỳ Kỳ,”
giọng bà rất nhẹ,
“cuối tuần con rảnh không? Mẹ muốn đến thăm con.”
Tôi đang ôm sách bước ra khỏi thư viện:
“Có chuyện gì không?”
“Chỉ là ăn một bữa cơm.
Nếu con không muốn, mẹ đến cổng trường đưa chút đồ rồi đi.”
Trong khuôn viên trường, một cô gái đang gọi điện làm nũng:
“Mẹ ơi con nhớ mẹ quá.”
“Được.”
Tôi nói.
“Thời gian và địa điểm con gửi sau.”
Quán ăn nhỏ cuối tuần, lúc tôi đến thì bà đã ngồi sẵn.
Áo khoác xám nhạt, tóc búi gọn gàng.
Trên bàn là bình giữ nhiệt và một túi giấy nhỏ.
Bà lúng túng đứng dậy:
“Kỳ Kỳ đến rồi…… ngồi đi.”
Bình giữ nhiệt được đẩy qua:
“Hầm canh gà, bồi bổ sức khỏe.”
Rồi chỉ vào túi giấy:
“Bánh đậu xanh con thích ăn lúc nhỏ, mẹ tự làm đấy.”
Tôi vặn nắp, hơi nóng mang theo mùi thơm bốc lên.
“Nếm thử đi?”
Tôi múc một muỗng.
Là mùi vị của tuổi thơ.
“Ngon không?”
“Ừm.”
Bà thở phào, nụ cười thoáng qua.
“Kỳ Kỳ,”
hai tay bà đan vào nhau, đốt ngón tay trắng bệch,
“hôm nay mẹ không đến để xin tha thứ.
Những tổn thương đó, không phải một bữa ăn là có thể bù đắp.”
Giọng bà nghẹn lại:
“Mẹ chỉ muốn nói với con, mẹ đang thay đổi. Thật lòng đấy.”
Bà lấy từ túi ra một thẻ ngân hàng đẩy qua:
“Đã trả lại điện thoại của Tiểu Vũ.
Tiền này cho con, muốn mua gì cứ mua, không cần tiết kiệm.”
Tôi nhìn chiếc thẻ, không động:
“Tiền trong thỏa thuận là đủ rồi.”
“Đây không phải tiền trong thỏa thuận!”
Bà vội nói.
“Là mẹ tự nguyện cho con.
Kỳ Kỳ, mẹ chỉ muốn con biết, con và em đều như nhau.
Đều là con của mẹ.”
Câu này, tôi đã đợi hơn mười năm.
Nhưng đến khi nó thật sự xuất hiện, trong lòng tôi lại không chút gợn sóng.
“Mẹ,”
tôi nhìn vào mắt bà,
“nếu hôm nay con muốn hai vạn để mua điện thoại, mẹ sẽ cho không?”
Bà sững lại.
“Sẽ cho.”
Vài giây sau, bà gật đầu mạnh.
“Chỉ cần con cần, mẹ sẽ cho.”
“Vậy nếu Tiểu Vũ cũng muốn thì sao?”
“Thì đều cho.
Mẹ còn tiền tiết kiệm, không đủ thì mẹ đi vay.”
Tôi lắc đầu:
“Con không cần câu trả lời kiểu đó.”
Bà nhìn tôi đầy bối rối.
“Ý con là,”
tôi nói từng chữ,
“nếu mẹ chỉ có hai vạn, chỉ đủ cho một người.
Mẹ sẽ chọn ai?”
Câu hỏi quá tàn nhẫn.