Lời Nguyền Câm Lặng

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ta trời sinh “miệng quạ ”, hễ ta nói ai chết thì người đó nhất định phải ch/ ếc.

Vì chàng, ta câm miệng suốt mười năm, giả làm kẻ c/ âm đến mức ai nấy đều tin sái cổ.

Năm ấy chàng nhập ngũ, người trong doanh trại cười nhạo chàng cưới phải một con c/ âm phế vật.

Ta nghe rõ, một chữ cũng không biện bạch.

Trên đường hành quân gặp thích khách, ta liều mạng dùng thủ thế cảnh báo, cổ họng khàn rát đến bật máu.

Mười năm sau, chàng phong tướng quân, áo gấm về làng.

Ngay trong ngày ấy, chàng giáng ta xuống làm thiếp, dìu biểu muội vào chính phòng.

Biểu muội cười tươi bưng tới một bát thuốc: “Tỷ tỷ những năm qua vất vả rồi, đây là canh bổ mà phu quân căn dặn mang tới.”

Ta nhìn nụ cười giả dối của nàng ta, chậm rãi cất tiếng:

“Muội nói xem, ngày mai trong phủ tướng quân có chết người không?”

Sắc mặt nàng ta tức khắc trắng bệch.

Bình luận

Tổng đánh giá: 0

Danh sách đánh giá

  • 5 sao - Đọc tại trang 100

    Một truyện hay với cốt truyện hấp dẫn và những nhân vật sống động.

  • 4 sao - Đọc tại trang 150

    Không gian và bối cảnh trong truyện được mô tả rất chi tiết, khiến người đọc dễ dàng hòa mình vào câu chuyện.