Chương 8 - Lời Hẹn Dưới Ánh Đèn
Bởi vì Cố Hoài Tự của tuổi mười bảy thà rằng chính bản thân mình trong tương lai có một nỗi khổ tâm kinh thiên động địa.
Gia đình phá sản cũng được, bố mẹ ngăn cản cũng được, ốm đau mất trí nhớ cũng được.
Chỉ cần lý do đủ nặng, cậu ấy vẫn có thể tìm được cho chính mình của tương lai một cơ hội để thở.
Nhưng sự thật lại rất nhẹ nhàng.
Nhẹ đến mức chỉ có đúng một câu “kế hoạch không theo kịp sự thay đổi”.
Nhẹ đến mức những lần liên lạc ngắn ngủi sau này, đều giống như tiện tay đưa một miếng băng gâu để băng bó vết thương cũ.
Không đủ để chữa bệnh, chỉ đủ để chứng minh anh ta vẫn nhớ.
Thiếu niên Cố Hoài Tự cúi đầu.
“Không quay lại là ý gì?”
Tôi ngồi bên cạnh cậu ấy, cách nhau một bậc thềm.
“Ý là, có lẽ anh ta từng nghĩ đến việc quay về, có lẽ từng cảm thấy áy náy, có lẽ từng vào một đêm khuya nào đó mở khung chat với tôi. Nhưng khi trời sáng, anh ta vẫn tiếp tục sống cuộc đời của mình.”
“Hắn ta sống có tốt không?”
“Khá tốt.”
“Còn cậu?”
Tôi mỉm cười.
“Cũng được.”
Thiếu niên Cố Hoài Tự ngước mắt nhìn tôi, nơi đáy mắt dâng lên nỗi buồn sâu thẳm.
“Cậu lừa người.”
Tôi không phản bác.
Bản lĩnh thành thạo nhất khi người ta lớn lên, chính là gọi “không tốt lắm” thành “cũng được”.
Gió thổi qua cửa hàng đồ lưu niệm, mép tờ poster khẽ tung lên.
Chai Coca trong tay tôi sủi lên những bọt khí cuối cùng.
Thiếu niên Cố Hoài Tự bỗng hỏi: “Vậy những năm qua cậu có tìm hắn ta để hỏi cho rõ ràng không?”
Bàn tay đang cầm chai của tôi khựng lại.
“Không có.”
“Tại sao?”
“Sợ hỏi ra, hắn ta sẽ trả lời nghiêm túc.”
“Trả lời nghiêm túc không tốt sao?”
Tôi nhìn vào hình phản chiếu trên cửa kính của quầy đồ lưu niệm.
Cậu ấy của tuổi mười bảy đang nhíu mày, tôi của tuổi hai mươi tám nét mặt bình thản.
Tôi đáp: “Tôi sợ câu trả lời còn nhẹ bẫng hơn cả sự im lặng.”
Thiếu niên Cố Hoài Tự có vẻ như không hiểu, lại có vẻ như đột nhiên hiểu ra tất cả.
Cậu ấy cúi gục đầu xuống, cùi chỏ chống lên đầu gối, ngón tay luồn vào tóc.
“Hạ Chi.”
“Ừ.”
“Nếu tôi của tuổi mười bảy biết sau này mình sẽ như vậy, chắc chắn tôi sẽ cản cậu lại.”
Tôi đặt chai Coca sang bên cạnh.
“Cản bằng cách nào?”
“Cản cậu đổi nguyện vọng.”
“Cậu sẽ làm thế sao?”
Cậu ấy im lặng.
Tôi khẽ mỉm cười.
Cậu ấy ngẩng lên nhìn tôi, viền mắt càng lúc càng đỏ.
Cố Hoài Tự tuổi mười bảy sẽ không cản tôi.
Cậu ấy sẽ càng dùng sức viết tên hai đứa chúng tôi lên cùng một tờ giấy, sẽ vỗ ngực đảm bảo, sẽ nói Hạ Chi cậu yên tâm, tôi chết cũng phải đi Bắc Thành.
Điểm tàn nhẫn nhất của thiếu niên, chính là khi họ thốt ra mọi lời hứa, họ đều chân thành tin rằng mình có thể làm được.
Cậu ấy dường như cũng nhận ra điều này, giọng khàn đặc.
“Lúc đó chắc chắn tôi rất vui.”
“Ừ.”
“Cảm thấy cậu tin tưởng tôi.”
“Ừ.”
“Cảm thấy chúng ta thực sự sẽ cùng nhau đến Bắc Thành.”
Tôi cúi nhìn tờ đăng ký nguyện vọng trong tay, đầu ngón tay khẽ miết lên tên cậu ấy.
“Tôi cũng từng cảm thấy như vậy.”
Thiếu niên Cố Hoài Tự vươn tay, muốn lấy lại tờ nguyện vọng.
Lần này tôi không đưa.
Cậu ấy nhìn tôi, không ép buộc.
Chỉ đặt chai Coca chưa mở nắp kia xuống bên chân tôi.
“Chai đó cậu khoan hẵng uống.”
“Sao vậy?”
“Đợi lúc nào cậu thực sự muốn uống thì hãy mở.”
Tôi cúi xuống nhìn chai Coca đó.
Những giọt nước trên thân chai đã khô quá nửa.
Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy Cố Hoài Tự tuổi mười bảy dường như đã gom hết những thứ mình chưa kịp thực hiện, vụng về đặt lên bậc thềm này.
Một chai Coca không còn lạnh nữa.
Một câu hẹn gặp ở Bắc Thành chưa thể hoàn thành.
Và cả lời xin lỗi mà cậu ấy không có tư cách nói thay cho bản thân mình trong tương lai.
**5**
Khi điện thoại của Cố Hoài Tự trưởng thành gọi đến, tôi và thiếu niên Cố Hoài Tự vừa đi bộ về đến cổng trường.