VĂN ÁN:
Linh sủng Bạch Hổ của ta, vì muốn lấy lòng tiểu sư muội, đã đâm sầm vào ta giữa
chốn đông người chỉ để tặng muội ấy một con thỏ.
Ta ngã nhoài trên đất, tủi thân rơi nước mắt, bò dậy đi tìm sư phụ làm chủ.
Ai ngờ sư phụ nghe xong nổi trận lôi đình, đi thẳng dẫn ta vào sâu trong Linh
Thú Viên.
Nhìn những hung thú hàng đầu đang cào xé song sắt, người chỉ vào một dãy chuồng:
“Cái thứ súc sinh phản chủ còn giữ lại làm gì? Ngày mai ta cho người bắt nó phế
đi. Con cũng đừng buồn, qua kia tùy ý chọn bảy con, con nào cũng hung dữ hơn nó
gấp vạn lần.”
Nhìn mấy cự thú tản ra sát khí rợp trời, ta sợ đến mức run lẩy bẩy.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận