Chương 3 - Linh Sủng Bạch Hổ và Cuộc Chiến Giành Tình Yêu
04
Sáng hôm sau, ta chưa kịp dậy thì đã nghe ngoài sân có động tĩnh. Ta mặc y phục
bước ra, thấy tiểu sư muội đứng ngoài cổng, Bạch Hổ ủ rũ cụp đuôi theo sau.
Tiểu sư muội thấy ta liền hớt hải chạy lại: “Sư tỷ, sư phụ phụ trách giải khế
bảo Bạch Hổ bây giờ chỉ nhận chủ, không giải khế được.”
Ta nhíu mày: “Sao lại không giải được?”
Ả mếu máo sắp khóc: “Sư phụ bảo nó ký khế ước với tỷ quá lâu rồi, nếu cưỡng chế
giải khế thì nó sẽ mất mạng. Muội cũng đâu muốn thế, nhưng bây giờ nó chỉ ăn đồ
muội đút, người khác đút nó nhất quyết không chịu ăn.”
Ta nhìn Bạch Hổ, nó đã gầy đi một vòng, lông cũng không còn bóng mượt, thấy ta
thì lại lùi ra sau lưng tiểu sư muội né tránh.
Ta thở dài: “Được rồi, để ta đi tìm sư phụ nghĩ cách giải khế.”
Ta vừa định đi thì Xích Lang từ trong sân chạy ra, ngậm theo một bọc vải nhỏ đặt
vào tay ta. Ta mở ra xem, là bánh sữa dê trước kia ta hay làm cho Bạch Hổ ăn, ta
làm rất nhiều giấu trong tủ.
Cầm miếng bánh, ta bước tới đưa đến trước mặt Bạch Hổ. Nó ngửi ngửi, rồi lùi lại
một bước, không ăn.
Tiểu sư muội nói: “Tỷ xem, bây giờ nó không ăn đồ tỷ đút nữa đâu.”
Ta thu tay lại, đáp: “Biết rồi, ta đi tìm sư phụ.”
Đến viện sư phụ, người đang luyện quyền, thấy ta tới liền dừng lại. Ta kể lại cớ
sự, sư phụ nhíu mày: “Không giải được thì thôi, ta sai người quăng nó ra hậu sơn
tự sinh tự diệt.”
Ta vội lắc đầu: “Khoan đã sư phụ, nó theo con mấy năm, con không nỡ.”
Sư phụ thở dài: “Con chính là quá mềm lòng. Thế này đi, ta sai người nhốt nó ở
Linh Thú Viên, tiểu sư muội của con nếu muốn cho ăn thì cứ vào đó mà cho, cấm
mang ra ngoài.”
Ta suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Về nói lại với tiểu sư muội, tuy ả tỏ
vẻ không vui nhưng đành chấp nhận. Chiều hôm đó, có người đến đưa Bạch Hổ đi,
tiểu sư muội đi theo đến Linh Thú Viên, khóc lóc sướt mướt suốt dọc đường.
Ta đứng trong sân nhìn theo, Hỏa Hồ nhảy đến quấn đuôi quanh tay ta. Ta vuốt ve
đầu nó: “Không sao.”
Những ngày sau đó, tiểu sư muội ngày nào cũng đến Linh Thú Viên cho Bạch Hổ ăn,
lần nào về mắt cũng đỏ hoe, thấy ta là lườm nguýt. Ta phớt lờ ả, mỗi ngày đều
dẫn bảy con thú ra hậu sơn luyện công.
Hắc Hùng khỏe mạnh, lúc ta luyện chưởng pháp, nó đứng làm bia đỡ đạn. Ta tung
một chưởng vào người nó, nó đứng trơ trơ không nhúc nhích, thi thoảng còn cọ tay
ta ý bảo ta đánh mạnh lên.
Xích Lang chạy nhanh, lúc ta luyện khinh công, nó chạy tít đằng trước, ta đuổi
không kịp nó lại dừng lại đợi, đợi ta sắp đuổi kịp nó lại vọt đi mất.
Huyền Báo phản xạ tốt, lúc ta luyện kiếm, nó dùng vuốt đối luyện với ta, lần nào
cũng né được kiếm của ta và tìm ra sơ hở để phản công.
Tuyết Điêu lanh lợi nhất, lúc ta luyện phóng ám khí, nó thoăn thoắt nhảy nhót
trong rừng cây, hòn đá ta ném ra nó đều né được, lại còn biết ngậm mang về cho
ta.
Cự Điêu bay cao, mỗi khi ta luyện mệt, nó lại cõng ta bay lượn một vòng, gió núi
lùa vào mặt sảng khoái vô cùng.
Huyền Quy vững chãi nhất, lúc ta luyện tâm pháp, nó nằm bò cạnh ta, khí lạnh tỏa
ra từ lớp mai rùa giúp ta tĩnh tâm lại.
Hỏa Hồ bám người nhất, lúc ta nghỉ ngơi nó ngồi bên cạnh vắt đuôi lên đùi ta ủ
ấm.
Tiến bộ của ta vô cùng thần tốc. Sư phụ đến xem ta luyện công, hài lòng gật gù:
“Không tồi, nửa năm nữa con có thể hạ sơn lịch luyện được rồi.”
Ta mỉm cười định đáp lời thì bỗng thấy tiểu sư muội hớt hải chạy tới, mặt cắt
không còn giọt máu: “Sư tỷ, không xong rồi, Bạch Hổ mất tích rồi!”
05
Ta đứng bật dậy: “Sao lại mất tích? Sư thúc canh cửa không trông coi sao?”
Tiểu sư muội khóc rống lên: “Vừa nãy muội đến cho nó ăn thì lồng trống không, sư
thúc nói không thấy nó chạy ra, không biết nó biến đâu mất rồi.”
Sư phụ nhíu mày: “Đi, qua đó xem.”
Chúng ta đến Linh Thú Viên, lồng giam của Bạch Hổ quả nhiên đang mở toang, ổ
khóa bị tông gãy vứt chỏng chơ dưới đất. Sư thúc canh cửa đứng cạnh đổ mồ hôi
hột: “Vừa nãy ta đi nhà xí có một lát, quay lại thì thấy lồng đã mở, nó không
chạy ra cổng, chẳng biết biến đi đâu.”
Hắc Hùng chợt tiến lên hai bước, khịt mũi ngửi ngửi trên đất rồi phóng thẳng về
phía khu rừng sau Linh Thú Viên. Xích Lang cũng đánh hơi rồi gầm gừ bám theo.
Sư phụ nói: “Đi theo chúng.”
Chúng ta đuổi theo Hắc Hùng và Xích Lang vào sâu trong rừng. Tầm nửa canh giờ
sau, ta thấy Bạch Hổ đang nằm phủ phục trên bãi cỏ phía trước, mình mẩy đầy máu.
Xung quanh là ba con sói hoang đang nhe nanh múa vuốt vây quanh nó.
Bạch Hổ gãy một chân, thấy chúng ta tới liền phát ra tiếng kêu yếu ớt. Tiểu sư
muội hét toáng lên định lao tới thì bị sư phụ túm lại: “Đừng qua đó, ba con sói
kia là bầy dã thú trên hậu sơn, hung hãn lắm đấy.”
Ba con sói thấy động liền quay ngoắt lại nhìn chúng ta chằm chằm, nanh nhọn rỏ
dãi. Ta còn chưa kịp ra lệnh, Huyền Báo đã lao vút đi, tốc độ nhanh như một cái
bóng đen. Nó chồm lên con sói đi đầu, một vuốt xé toạc cổ họng con sói.
Hai con sói còn lại hoảng sợ quay đầu bỏ chạy. Xích Lang lao tới cắn ngập răng
vào yết hầu một con, lắc mạnh đầu, con sói lập tức tắt thở.
Con sói cuối cùng chạy chậm hơn bị Hắc Hùng đuổi kịp, một tát vỗ nát bét sọ.
Trước sau chưa tới nửa nén hương, cả ba con dã thú đã mất mạng.