Chương 8 - Linh Sủng Bạch Hổ và Cuộc Chiến Giành Tình Yêu
Ta chỉ cười nhạt không đáp.
Hôm đó sư phụ bảo ta: “Tháng sau là Đại bỉ tông môn (đại hội tỷ võ), con lo
chuẩn bị cho tốt. Giành được hạng nhất là có thể hạ sơn lịch luyện rồi.”
Ta gật đầu: “Vâng, con sẽ cố gắng.”
Suốt một tháng sau đó, ngày nào ta cũng dắt bảy thú và Tiểu Bạch Hổ lên hậu sơn
rèn luyện. Tiểu Bạch Hổ cũng hăng hái bắt chước đàn anh, tuy còn bé nhưng động
tác đã vô cùng mau lẹ, vồ cắn đâu ra đấy.
Ngày diễn ra Đại bỉ, đệ tử các phong đến xem đông nghìn nghịt. Đối thủ đầu tiên
của ta bốc trúng là đại sư huynh của phong bên cạnh, võ công thâm hậu, từng hai
lần vô địch.
Trận đấu vừa bắt đầu, hắn rút kiếm lao tới như chớp. Ta còn chưa kịp nhúc nhích,
Huyền Báo đã phóng vọt ra đè sầm hắn xuống đài, cặp vuốt sắc nhọn kề sát yết hầu
khiến hắn không dám ho he.
Trọng tài sững sờ mất nửa ngày mới hô to: “Trận thứ nhất, thắng!”
Cả khán đài ồ lên kinh ngạc. Chẳng ai ngờ ta mang hẳn bảy hung thú lên đài mà
sức chiến đấu lại khủng khiếp đến thế.
Những trận tiếp theo, ta thậm chí không cần động thủ. Hắc Hùng cậy sức khỏe dồi
dào, chỉ tung một tát là đối thủ văng khỏi võ đài. Xích Lang cậy tốc độ chớp
giật, đối thủ chưa kịp nhìn rõ đã bị nó ngoạm lấy cổ áo ném thẳng xuống đất. Cự
Điêu thì nhàn hạ hơn, sải cánh bay đến quặp lấy người ta vứt xuống dưới đài.
Ta nhẹ nhàng tiến vào chung kết. Đối thủ cuối cùng là một đệ tử cốt cán của Chấp
pháp đường. Tên này võ công cao cường, còn sở hữu một linh sủng là Hắc Hổ, hình
thể còn to hơn Bạch Hổ trước kia của ta.
Trận đấu bắt đầu, Hắc Hổ lao thẳng về phía trước, gầm thét thị uy với Tiểu Bạch
Hổ. Tiểu Bạch Hổ tuy nhỏ thó nhưng không hề nao núng, xông lên quần thảo với Hắc
Hổ. Hắc Hổ to lớn nhưng Tiểu Bạch Hổ lại lanh lẹ hơn, nhảy nhót tứ bề nhằm ngay
chân Hắc Hổ mà cắn.
Hắc Hổ đau đớn gầm rú, quay đầu định đớp Tiểu Bạch Hổ thì Huyền Báo bất thần
nhảy ra, vỗ một phát vào đầu khiến Hắc Hổ choáng váng ngã lăn quay.
Tên đệ tử kia nóng mắt, rút kiếm đâm ta. Xích Lang và Tuyết Điêu lập tức tiếp
ứng. Xích Lang ngoạm cổ tay hắn, Tuyết Điêu bám lên mặt hắn cào xé. Hắn đau đến
mức đánh rơi cả kiếm.
Ta nhàn nhã bước lên: “Ngươi thua rồi.”
Hắn trừng mắt lườm ta một cái đầy hằn học rồi quay lưng cút khỏi võ đài. Trọng
tài tuyên bố ta giành vị trí đệ nhất. Tiếng vỗ tay vang rần rần, sư phụ đứng
dưới khán đài vuốt râu mỉm cười gật gù.
Đại bỉ kết thúc, chưởng môn đích thân ban thưởng cho ta một thanh linh kiếm và
lệnh bài hạ sơn lịch luyện. Cầm lệnh bài trên tay, lòng ta vui sướng tột độ,
cuối cùng cũng được tự do tự tại.
Về đến viện, ta bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn bị sáng hôm sau khởi hành. Bảy
hung thú cùng Tiểu Bạch Hổ xúm xít quanh ta cọ cọ cọ cọ, dường như chúng biết ta
sắp đi xa. Ta xoa đầu chúng: “Yên tâm, ta sẽ mang tất cả đi cùng.”
Sáng hôm sau, ta đeo tay nải, vừa tới cổng sơn môn thì thấy một đệ tử canh gác
chạy vội lên núi, sắc mặt hốt hoảng: “Không xong rồi! Làng dưới chân núi bị dã
thú tấn công, thương vong vô số!”
11
Ta nhíu mày hỏi: “Chuyện là sao?”
Tên đệ tử thở hồng hộc: “Đệ không rõ, đêm qua đột nhiên có một bầy dã thú gồm
sói và gấu tràn vào làng, gặp người là cắn, đã có mấy mạng người chết rồi.
Trưởng làng vừa cử người lên đây cầu cứu!”
Sư phụ vừa vặn bước ra nghe được tin, bèn trầm giọng: “Đi, chúng ta xuống xem
sao.”
Ta lập tức dẫn bảy hung thú và Tiểu Bạch Hổ bám sát sư phụ phi xuống núi.
Vào đến làng, cảnh tượng hoang tàn đập vào mắt. Tiếng khóc than thấu trời, nhà
cửa đổ nát, vết máu loang lổ và đầy những dấu chân thú in hằn trên mặt đất.
Trưởng làng thấy bọn ta thì như chết đuối vớ được cọc, quỳ sụp xuống đất: “Tiên
trưởng! Xin hãy cứu mạng! Đám dã thú kia hung hãn quá, dân làng không sao chống
đỡ nổi!”
Sư phụ đỡ ông lão dậy: “Đừng hoảng, có bọn ta ở đây rồi.”
Lời còn chưa dứt, từ đằng xa đã vẳng tới tiếng gầm rú vang dội. Một bầy sói hơn
chục con cùng ba con gấu khổng lồ đang hùng hổ lao về phía làng. Dân làng khiếp
vía lùi về phía sau khóc la thảm thiết.
Hắc Hùng tiên phong xông lên nghênh chiến gấu rừng. Một tát giáng thẳng xuống
đầu con gấu đi đầu, con gấu lảo đảo rồi gục ngã. Hai con gấu còn lại xông tới,
Hắc Hùng vung quyền tả đột hữu xung, dăm ba quyền đã đấm gục nốt hai đối thủ.
Xích Lang và Huyền Báo nhắm thẳng vào bầy sói. Tốc độ kinh hồn, móng vuốt sắc
lẹm, mỗi móng vuốt tung ra là một con sói mất mạng.
Tuyết Điêu thì tung tăng bay nhảy khắp nơi, chuyên nhắm vào mắt sói mà cào. Sói
mù mắt đau đớn gào rống, chạy tán loạn dẫm đạp lên nhau.
Cự Điêu sải cánh lượn lờ trên không, thấy con sói nào định đào tẩu liền sà xuống
quặp cổ ném thẳng ra ngọn núi xa tít tắp.
Huyền Quy thì chễm chệ nằm giữa cổng làng. Sói cắn vào mai nó gãy cả răng mà nó
vẫn dửng dưng như không.
Hỏa Hồ quẫy cái đuôi rừng rực lửa, thiêu cháy lũ sói bạo gan xông tới khiến
chúng bỏ chạy té khói.
Tiểu Bạch Hổ tuy nhỏ nhưng cắn xé cực kỳ tàn nhẫn, nhắm chuẩn xác yết hầu lũ sói
mà ngoạm.
Chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ bầy dã thú đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Dân làng trợn mắt há mồm kinh ngạc. Nửa ngày sau họ mới vỡ òa reo hò, dập đầu tạ
ơn bọn ta rối rít: “Đa tạ tiên trưởng! Đa tạ tiên trưởng!”
Sư phụ khoát tay: “Không có gì, mọi người thu dọn đi, xem có ai bị thương thì
đem thuốc này bôi.”
Ta lấy thuốc trị thương phát cho mọi người. Dân làng xúm quanh khen ngợi ta giỏi
giang, khen thú của ta thần dũng. Ta chỉ tủm tỉm cười không nói.