Chương 5 - Linh Hồn Giữa Không Trung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bố mẹ, em trai, khi mọi người đọc được lá thư này, đếm ngược của con đã kết thúc rồi. Con rất vui khi được sống cùng mọi người, mười tám năm qua mọi người vất vả rồi. Mong rằng kiếp sau chúng ta vẫn là một gia đình!”

“À đúng rồi, tiền trong heo đất, hãy dùng mua cho em một món đồ chơi nhé! Xem như quà sinh nhật con tặng em trước.”

Dòng thời gian ký tên là đêm sinh nhật mười tám tuổi — sau khi tôi thổi xong nến.

Trong phòng chứa đồ, không khí chết lặng.

Mẹ ngã quỵ trên đất, nỗi hối hận ngập trời nhấn chìm bà.

Bà nhớ lại suốt mười tám năm — mỗi lần nhét trứng, thịt, quần áo mới cho con gái, trong lòng không phải là tình yêu thuần túy, mà là thương hại và bù đắp.

Nhớ lại ánh mắt bình thản xen lẫn lưu luyến của con gái trong ngày sinh nhật mười tám tuổi, khi con bé nghiêm túc nói lời tạm biệt.

Nhớ lại cái tát của mình khi đánh bật tay con bé đang định lấy trứng.

Nhớ lại việc mình đổ hết mọi chuyện xui xẻo trong nhà lên đầu con bé.

Nhớ lại những lời mắng cay nghiệt — mắng nó “mù”, mắng nó “vô dụng”.

Nhớ lại việc nhốt con bé đang sốt cao không dứt trong phòng chứa đồ, không cho ăn, không cho uống, mặc kệ nó tự sinh tự diệt…

Bà từng nghĩ con gái mình là một “quái vật” sống sót ngoài dự kiến, khiến mười tám năm chịu đựng và hy sinh của bà trở thành trò cười.

Nhưng bà chưa từng biết…

Con bé vốn dĩ phải được sống.

Chính họ… đã ép chết đứa con mà bà nội dùng cả mạng sống để đổi lấy.

Mẹ khóc đến xé lòng, giọng khàn đặc.

Trước kia cay nghiệt bao nhiêu, giờ tuyệt vọng bấy nhiêu.

Bố dựa vào tường, nước mắt tuôn trào, cơ thể run rẩy không kiểm soát.

Ông nhớ lại dáng vẻ ngoan ngoãn, lặng lẽ của con gái.

Nhớ lại lúc con bé tranh rửa bát, còn mình thì lạnh lùng dập tắt mọi tranh cãi.

Nhớ lại khi con bé khẽ hỏi: “Có phải vì con chưa chết không?” — ánh mắt đầy bất an và hoang mang.

Nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng… vì tin dữ của bà nội, ông lại một lần nữa bỏ mặc tôi bị nhốt trong phòng chứa đồ.

Đến lúc này, họ mới hiểu…

Cái gọi là tình yêu của họ, từ đầu đến cuối… đều có thời hạn.

Họ yêu đứa con sắp chết.

Nhưng lại không chấp nhận được đứa trẻ đáng lẽ phải sống.

“Chính chúng ta đã giết con bé… chính chúng ta…”

Bố quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh, trán rớm máu, từng tiếng như đập vào tim.

Dù có luyến tiếc, có hối hận đến đâu…

Tôi… vẫn bị chôn xuống đất.

7

Họ chôn tôi bên cạnh bà nội.

Khi từng xẻng đất vàng rơi xuống, tôi đứng giữa đám người, nhưng không ai nhìn thấy tôi.

Mẹ khóc ngất hai lần, bố chỉ sau một đêm đã bạc nửa đầu, em trai tập tễnh quỳ trước mộ, từng tờ từng tờ đốt tiền giấy.

Những mảnh tro bay xoáy lên trời, có một mảnh rơi vào lòng bàn tay tôi — lạnh ngắt.

“Chị ơi,” em trai khẽ nói,

“em lấy tiền trong heo đất mua hết tiền giấy đốt cho chị rồi, chị nhận được không?”

Tôi ngồi xuống, muốn xoa đầu nó… nhưng tay lại xuyên qua.

Mỉa mai thay, trên bia mộ vẫn khắc: hưởng dương mười tám tuổi.

Tôi thở dài.

Có lẽ… đây chính là số mệnh.

Những ngày sau đó, họ vừa hối hận, vừa sống trong sợ hãi.

Mẹ dọn dẹp đồ đạc trong nhà, đang dọn thì đột nhiên dừng lại, tay siết chặt một bộ quần áo cũ.

Đó là bộ tôi thích nhất.

Sau khi tôi không chết vào ngày đếm ngược kết thúc, mẹ tức giận, đã sửa nhỏ lại cho em trai mặc.

Bà áp bộ quần áo lên mặt, hít sâu một hơi, vai run lên từng cơn, nước mắt nhanh chóng làm ướt đẫm vải.

Có lúc bố uống say, loạng choạng bước đến trước cửa phòng chứa đồ, áp mặt vào cánh cửa.

“Miểu Miểu,” ông nói với cánh cửa,

“bố sai rồi… con ra đi…”

Mẹ đột nhiên nhớ ra điều gì đó, sắc mặt tái nhợt.

Bà run rẩy nói:

“Thật ra… tối hôm đó, khi Miểu Miểu bị nhốt… nó có kêu đau… em đã nghe thấy…”

Bà đặt tay lên cánh cửa:

“Em nghe thấy… mà em không để ý…”

“Nó… phải đau đến mức nào chứ…”

ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)