Chương 3 - Linh Hồn Giữa Không Trung
Tôi xuyên qua bức tường, cuối cùng cũng bước ra khỏi căn phòng chật hẹp ấy.
Bữa trưa đã dọn lên bàn, ba bộ bát đũa.
Mẹ đã nấu xong món ăn, bố đang xới cơm, em trai ngồi bên bàn chờ.
Tôi cũng ngồi vào chỗ của mình, chờ họ hỏi một câu:
“Miểu Miểu đâu?”
Nhưng không có.
Ăn xong, em trai tập tễnh đi về phía phòng chứa đồ, mắt tôi sáng lên.
Tôi hét lên trong im lặng:
“Tiểu Sâm, mở cửa đi! Chị sẽ không làm phiền mọi người nữa!”
Nhưng tay nó còn chưa chạm vào cửa, đã nghe tiếng mẹ quát lớn:
“Tiểu Sâm! Con làm gì đấy?! Tránh xa chỗ đó ra! Chân không đau nữa à?!”
Em trai giật mình, vội vàng rời đi.
Buổi chiều, dì Trương hàng xóm sang mượn muối:
“Miểu Miểu đâu? Mấy hôm nay không thấy con bé.”
Sắc mặt mẹ khựng lại một chút, rồi nhanh chóng trở lại bình thường:
“Nó không khỏe, đang nghỉ trong phòng.”
“Có sao không? Nhà tôi có thuốc…”
Tôi cười chua chát.
Dì Trương à… bây giờ thuốc gì cũng không cứu được cháu nữa rồi.
“Không cần!” Giọng mẹ hơi gấp, “Chỉ là… không sao đâu, nghỉ vài ngày là ổn.”
Dì Trương không hỏi thêm nữa.
Tôi lại mất đi một cơ hội được phát hiện.
Sau khi dì ấy rời đi, mẹ nhìn về phía phòng chứa đồ vài lần, nhưng không một lần bước tới.
Tối đến, bố về nhà.
Tôi dang tay chặn trước mặt ông:
“Bố! Con xin bố, mau đi xem con đi! Con thật sự sẽ không làm bố mẹ giận nữa! Lần này… đếm ngược thật sự kết thúc rồi!”
Nhưng bố… xuyên qua tôi.
“Vẫn còn nhốt à?” Ông hỏi.
Mẹ không đáp.
“Mở cửa.” Bố nói.
Tôi gần như muốn bật khóc vì vui mừng.
Cuối cùng… họ cũng sắp phát hiện ra tôi rồi sao?
Bố mẹ… có buồn không?
Có khen tôi là đứa con ngoan không?
Ngay khi mẹ đang bước về phía phòng chứa đồ—
Chuông điện thoại đột ngột vang lên dồn dập.
Bố nghe máy, sắc mặt đại biến, gần như đứng không vững.
Mẹ cũng hoảng hốt, vội chạy lại đỡ ông.
Tôi thở dài.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi… chỉ một chút nữa là tôi đã được phát hiện rồi.
“Đi! Về quê! Người trong làng gọi điện nói mẹ sắp không qua khỏi rồi!”
Hai người vội vàng dẫn theo em trai rời đi.
Cánh cửa kia… vẫn không được mở.
Tôi… lại một lần nữa bị lãng quên.
5
Dù tôi đã chết, tim không còn đập nữa.
Nhưng khi nghe tin bà nội không ổn, tim tôi vẫn nhói lên một cái.
Trong mười tám năm qua người thương tôi nhất là bà. Biết tôi chỉ sống được mười tám năm, gần như đêm nào bà cũng mất ngủ.
Tôi cũng theo bố mẹ về quê, để gặp bà lần cuối.
Bà nằm trên giường đất, thân thể gầy gò như que củi.
Bà nắm chặt tay bố, khó nhọc thốt ra từng chữ:
“Đại Hải… Miểu Miểu đâu? Sao không thấy con bé…”
Bố chột dạ quay mặt đi:
“Nó… nó ở nhà, không về…”
Bà đột nhiên mở to mắt:
“Đồ hỗn láo! Mày đã làm gì?”
Bố giật mình, vội nói thật:
“Chỉ là Miểu Miểu phạm chút lỗi, con phạt nó không được ăn…”
Nghe vậy, bà như mất hết sức lực, lẩm bẩm điều gì đó.
“Mẹ? Mẹ nói gì? Con không nghe rõ.” Bố cúi sát lại để nghe.
“Miểu Miểu sao rồi? Cái gì mà… chưa chết?”
Ông gần như dán tai vào môi bà.
Khoảng cách quá xa, tôi cũng không nghe được bà nói gì.
Chỉ thấy cơ thể bố lập tức cứng đờ, như bị sét đánh.
Trên mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi, đến cả chớp mắt cũng quên mất.
“Miểu Miểu!!”
Tôi giật mình — đó là tiếng hét đầy kinh hãi của bố.
Sắc mặt ông trắng bệch, mặc kệ mẹ liên tục truy hỏi, miệng lẩm bẩm:
“Nhầm rồi… nhầm rồi…”
Rồi ông liều mạng chạy về nhà.
Nhầm cái gì?
“Rầm!”
Cửa phòng chứa đồ bị bật tung, ánh sáng tràn vào, chiếu rõ mọi thứ bên trong.
Chân bố mềm nhũn, suýt quỳ sụp xuống đất.
Tôi lơ lửng giữa không trung, cúi đầu nhìn xuống chính mình đang co quắp trên giường.
Gầy đến đáng sợ, má vẫn còn sưng, tóc rối bù vương trên gối.
Rất yên tĩnh.