Bùi Diễn đã hai lần mang sính lễ đến nhà ta, nhưng cả hai lần đều không thành.
Lần đầu tiên, trước khi xuất phát, con nhạn dùng trong lễ nạp sính bỗng dưng tắt thở.
Lần thứ hai, đoàn người đã đi được nửa đường thì chiếc rương sính lễ đột nhiên rơi xuống đất, đồ ngọc bên trong vỡ tan tành.
Chuyện hôn nhân trước nay đều coi trọng điềm lành, Bùi Diễn chỉ đành bất đắc dĩ quay về.
Đến lần thứ ba nạp sính, ta sợ lại xảy ra sai sót.
Hôm trước, ta cố ý hẹn gặp Bùi Diễn, đem tất cả những chi tiết có thể nghĩ tới dặn đi dặn lại hắn nhiều lần.
Hắn vỗ ngực bảo đảm, lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Trên đường trở về, ta chợt nhớ ra mình còn quên nói một chuyện.
Ta vội vàng quay lại, không ngờ lại nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Bùi Diễn và tiểu tư.
“Thiếu gia ngày mai thật sự muốn đến nhà Tiết cô nương nạp sính sao?”
“Không vội, vẫn phải mài bớt tính khí của nàng. Tối nay ta sẽ tìm bằng hữu uống say một trận, ngày mai cứ nói mình say rượu ngủ quên. Chẳng phải nàng vẫn phải mong ngóng chờ ta hay sao?”
Ta im lặng một lúc, quay đầu bảo nha hoàn ra ngoài tiết lộ chút tin tức.
Ngày hôm sau, khi Bùi Diễn vẫn còn đang say giấc.
Bằng hữu của hắn đã khiêng sính lễ đứng chờ trước cửa nhà ta.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận