Chương 2 - Liên Hôn Đầy Dụ Hoặc
6
Khi đến thành phố Vân Thành.
Đã là sáng hôm sau.
Nửa đêm không có vé máy bay.
Tôi bắt chuyến tàu cao tốc gần nhất.
Sau khi xuống xe, từ trợ lý của Bùi Việt biết được vị trí cụ thể, tôi lập tức chạy tới.
Lát nữa gặp anh, nên nói gì đây?
Cứ thế sống tiếp với nhau, hình như cũng khá tốt.
Bùi Việt là một lựa chọn khá ổn để sống cùng.
Hai bên đều hiểu rõ nhau, dù tai anh bị điếc.
Thích hay không thích, với những gia tộc như chúng tôi, thường cũng không quá quan trọng.
Tôi hình như cũng khá sẵn lòng… sống cùng anh.
Cơ bụng của anh rất dễ sờ.
Mặt cũng rất dễ bóp.
Môi cũng rất dễ hôn.
Hơn nữa tháo máy trợ thính của anh ra, tôi còn có thể thoải mái mắng anh nữa.
Đàn ông khác có thể nghe tôi chửi bậy mà giả câm được sao?
Tôi nghĩ cũng chỉ có người như Bùi Việt mới phù hợp yêu cầu của tôi.
Đột nhiên hối hận lúc trước mình quá đề phòng.
Cũng không biết Bùi Việt có muốn hủy bỏ thỏa thuận để sống cùng tôi hay không.
Cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí lên lầu.
Tôi móc điện thoại từ trong áo khoác chuẩn bị gọi cho Bùi Việt.
Phía sau hành lang truyền đến giọng nói quen thuộc:
“Anh em, giả điếc nghiện rồi à?”
Giả điếc?
Tôi dừng bước, hơi nghiêng đầu, gương mặt quen thuộc lọt vào tầm mắt.
Là người anh em thân thiết của Bùi Việt.
Trước đây anh từng dẫn tôi đi dự tiệc rượu nên tôi đã gặp.
Bùi Việt quay lưng về phía tôi, trong tay nghịch chiếc máy trợ thính vừa tháo bên tai, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, giọng nói lại mang theo ý cười:
“Chỉ khi tôi giả điếc, cô ấy mới có thể tùy ý làm chính mình.”
“Nhưng tai cậu đã hồi phục mấy tháng trước rồi, cậu không thể giấu cô ấy cả đời được chứ?”
“Cứ để đó xem sao.”
“Được thôi anh em, nhưng cậu vẫn nên nói sớm với cô ấy, dù sao cũng là vợ chồng, giấu giếm đâu phải chuyện tốt.”
…
Đầu óc tôi vang lên một trận ù ù.
Những lời còn lại cũng không nghe lọt.
Hình như họ còn có cuộc họp, hai người sóng vai rời đi.
Tôi trốn vào phòng cứu hỏa bên cạnh, tiêu hóa mấy câu vừa rồi.
Tai Bùi Việt đã khỏi.
Lý do anh giấu tôi là muốn tôi được tùy ý làm chính mình.
Ở nhà anh không thích đeo máy trợ thính.
Tôi cứ tưởng anh chê ồn, tháo ra để tập trung làm việc.
Ai mà biết là tai bắt đầu hồi phục chứ!
Bình thường tôi đều nghĩ anh không nghe thấy nên ở nhà muốn điên thế nào thì điên.
Vậy chẳng phải tôi ở phòng khách đánh rắm thật to anh cũng nghe thấy rồi sao?
Đáng sợ hơn nữa—
Mấy câu chuyện tục tĩu tôi nói trên giường, chẳng phải cũng bị anh nghe hết rồi sao?
7
Khi đang chạy trốn đến sân bay chuẩn bị về nhà.
Điện thoại của Bùi Việt đột nhiên gọi tới.
“Nghe trợ lý nói em đến tìm anh?”
Tôi hít một hơi.
Suýt quên mất, hỏi vị trí của anh là thông qua trợ lý.
Bước chân đang vào sân bay khựng lại, tôi nói bừa:
“Ở nhà rảnh quá nên qua đây du lịch.”
“…Trùng hợp vậy sao?”
Tôi siết chặt điện thoại, chăm chăm nhìn mũi chân mình.
Trong đầu lại không kìm được mà hiện lên gương mặt của Bùi Việt.
Rõ ràng đây mới là mục đích của tôi.
Nhưng những lời tôi nói trên giường…
Anh đều nghe thấy rồi.
Thôi vậy.
Dù sao bây giờ vẫn là vợ chồng trên danh nghĩa.
Vợ chồng nói vài câu trêu chọc trong phòng riêng thì sao chứ?
Phạm pháp à?
Hay là sẽ bị cảnh sát quét mại dâm bắt đi?
Tôi lại tự cổ vũ bản thân một lần nữa, hít sâu rồi lên tiếng:
“Tôi đang ở sân bay, anh tới đón tôi.”
Tôi vẫn đánh giá quá cao khả năng chịu đựng tâm lý và độ dày mặt của mình.
Khi Bùi Việt xuất hiện trước mặt tôi, tôi không nhịn được mà mặt đỏ bừng.
“Nóng lắm sao?”
Ngẩng đầu nhìn lên, người đàn ông mặc bộ vest xám đậm mà tôi đã thấy ở hành lang, khí chất vừa cao quý vừa lười biếng.
Có vẻ là vừa họp xong liền chạy tới.
Anh nhận lấy vali trong tay tôi, tay còn lại tự nhiên nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng vào phía trong.
“Ngày mai anh về, tối nay ở lại đây một đêm, ngày mai cùng anh về nhà nhé?”
Anh nhìn đèn giao thông, khóe môi khẽ cong lên, dường như tâm trạng rất tốt.
Tôi vùi má vào khăn quàng cổ, chẳng hiểu sao cũng bị anh làm cho tâm trạng trở nên vui vẻ, gật đầu.
8
Đêm khuya.
Sau khi tắm xong, tôi chui vào chăn của Bùi Việt.
Quả nhiên ngủ bên cạnh Bùi Việt vẫn ấm áp hơn.
Tôi ôm eo anh rồi lại vùi sâu vào cơ ngực của anh.
Là mùi hương cam quýt quen thuộc.
Hương thơm tự nhiên của Bùi Việt.
Rất dễ ngửi.
Mỗi lần vùi trong lòng anh, tôi đều ngủ yên ổn hơn một chút.
Không nhịn được ôm anh hít thêm một hơi.
Hoàn toàn không nhận ra nhiệt độ cơ thể của người bên cạnh đang dần tăng lên.
Đến khi tôi phản ứng lại thì người đã bị đè xuống dưới.
Bầu không khí mơ hồ.
Chóp mũi chạm nhau.
Tiếng thở gấp nhẹ nhàng hòa vào nhau.
Tôi từng nói rồi, Bùi Việt rất biết hôn.
Từ trán tôi, đến mắt, sống mũi, môi, xương quai xanh…
Giống như mang theo dòng điện, từng lần một khiến người run rẩy.
Kiềm chế nhưng khao khát.
Tôi mở mắt, thần trí đã mơ màng, muốn lại gần anh thêm chút nữa.
“Bùi Việt, em muốn anh…”
Đột nhiên tỉnh táo.
Chân đang quấn quanh eo anh lập tức cứng lại.
Tôi bỗng nhớ đến những lời anh nói với anh em mình trong hành lang.
Bùi Việt nghe được.
Anh nghe được mà!
Nhìn người đang cúi đầu làm việc như thể hoàn toàn không biết gì.
Tôi cắn môi, cố nuốt lại những lời còn chưa nói xong.
Tên giả vờ chết tiệt.
Bình thường chắc nghe cho sướng tai lắm nhỉ!
Không phải chỉ là giả vờ sao, ai mà không biết giả.
Tôi nhắm mắt lại, cơ thể căng cứng dần thả lỏng, mím môi không nói một lời.
Bùi Việt loay hoay một hồi, dường như cảm thấy có gì đó không đúng, lại không thể để lộ mình nghe được.
Chỉ có thể tiếp tục động tác.
Trong lúc mơ hồ.
Anh móc tay tôi kéo lên, đặt lên bụng mình, khóe mắt ướt át, trông như một con hồ ly đực vừa ngây thơ vừa hoang dã.
Tôi lại nhớ đến những lời mình từng nói.
“Chồng giỏi quá.
“Chồng ở đây.
“Chồng làm em đến mức…”
Đủ rồi!
Tôi nghiến chặt răng, giữ vững phòng tuyến cuối cùng.
Bùi Việt dường như đang đấu với tôi, đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm tôi, động tác lại càng dữ dội hơn.
Tôi thật sự không nhịn được nữa.
Mở miệng.
Nhưng lời nói lại cố tình rẽ sang hướng khác:
“Bùi Việt, kỹ thuật của anh có phải kém đi rồi không?”
Rõ ràng cảm thấy người trên người tôi cứng đờ.
Nhưng anh vẫn phải tiếp tục động tác, nghiêng đầu làm vẻ vô tội, nhìn khẩu hình miệng tôi hỏi tôi nói gì.
Tôi cố nhịn cười.
“Em nói anh tệ quá.”
“…”
Có người tức mà không dám nói.
“Ồ anh không đeo máy trợ thính nên không nghe thấy.
“Em thật sự muốn đổi một người đàn ông khác thử xem.
“Ở với anh lâu quá rồi, không còn cảm giác mới mẻ nữa.
“Bây giờ em hơi thích kiểu cún con nhỏ tuổi, ngoan ngoãn, trẻ trung, còn khỏe.”
Sắc mặt Bùi Việt càng lúc càng đen, nhưng vẫn cố giả vờ không hiểu, hỏi tôi đang lảm nhảm gì.
Chỉ là chưa kịp để tôi nói thêm gì.
Anh đã vùi đầu vào cổ tôi.
Anh không muốn nghe nữa.
Cún con không thích nghe những lời như vậy.
Đêm nay một người đàn ông giả điếc nào đó đã vỡ trận, trái tim lặng lẽ vỡ nát đầy đất.
9
Khi tôi nhắm mắt để Bùi Việt giúp mặc quần áo.
Tôi lại không nhịn được cảm thán lần nữa, Bùi Việt “tự ti” thật sự rất có cảm giác người chồng.
“Vợ à, giày cao gót em mang đôi đế đỏ màu đen này hay đôi màu nude này?”
Bùi Việt quỳ một gối xuống đất, chỉ chờ tôi ra lệnh.
Lúc thật sự điếc có lẽ thật sự tự ti.
Nhưng bây giờ thì sao?
Rốt cuộc là con chó đáng thương rơi xuống nước hay là con sói đội lốt cừu?
Tôi chống cằm, thong thả nhìn anh.
Bùi Việt đỏ mặt quay đầu đi.
Tôi nâng đầu ngón chân trắng mịn của mình, đặt lên thắt lưng anh, chậm rãi trượt lên.
Ngực.
Cà vạt.
Vai.
Tôi nâng cằm anh lên, nhìn kỹ diễn xuất điêu luyện của anh, cùng vành tai đỏ ửng.
Khẽ cười nhẹ:
“Anh chọn cho em.”
Giày cao gót còn chưa chọn xong, khóa quần của Bùi Việt đã hỏng rồi.
“Anh đi thay quần khác, lát nữa quay lại mang giày cho em.”
Ồ.
Uy lực cũng khá lớn.
Tôi lắc lắc đầu, móc đôi màu nude kia rồi ném sang một bên.
Hình như Bùi Việt thích đôi đế đỏ màu đen này hơn.
…
“Bùi Việt.”
Sau khi được anh dắt tay từ Vân Thành về tận nhà.
Tôi đột nhiên nhớ ra chuyện chính.
Tôi nhớ mình đến đó hình như là muốn nói với anh về chuyện thỏa thuận.
Kết quả chơi xong quay về rồi lại quên mất chuyện chính.
“Chúng ta nói chuyện về bản thỏa thuận năm năm trước hôn nhân đi.”
Tôi lôi bản thỏa thuận nhăn nhúm từ trong ngăn kéo ra.
Không nhìn thấy phía sau lưng, Bùi Việt đang xoay nửa người lại rồi lại quay trở về.
“Bùi Việt.”
Không có ai trả lời, tôi tăng âm lượng.
Vẫn là một mảnh yên lặng.
Quay đầu nhìn lại, máy trợ thính của anh nằm chình ình trên bàn, không biết từ lúc nào đã bị anh tháo xuống.
Tôi cầm máy trợ thính lên, nhét mạnh vào tai anh.
“Đeo vào, em có chuyện muốn nói.”
Tôi đập bản thỏa thuận lên bàn, nhưng lại phát hiện Bùi Việt vẫn đứng ở cửa.
Một chiếc áo vest treo lên treo xuống mãi không xong.
“…”
Rõ ràng nghe được, nhưng khi tôi nhắc đến thỏa thuận lại cố tình giả vờ không nghe thấy, chẳng lẽ anh cũng muốn hủy bỏ thỏa thuận để tiếp tục sống với tôi?
Trong lòng thầm vui.
Nhưng cố ý muốn trêu anh một chút.
Tôi đè khóe môi đang cong lên, cố ý kéo dài giọng:
“Năm năm sắp đến rồi, em cảm thấy chúng ta hình như không quá hợp.”
Không có động tĩnh.
Tôi vừa mới đeo máy trợ thính cho anh mà!
Tôi hậm hực đá đôi giày cao gót khỏi chân, chạy tới trước mặt Bùi Việt, hung dữ kéo cà vạt của anh.
“Sờ sờ sờ! Áo vest cũng sắp bị anh sờ đến xù lông rồi còn sờ!
“Em đang nói chuyện với anh mà anh không nghe thấy à!”
Bùi Việt vẻ mặt ngơ ngác, chỉ vào máy trợ thính của mình, khô khan nói:
“Hình như hỏng rồi.”
?
Được, cứ giả tiếp đi.
Tôi lấy điện thoại ra chuẩn bị gõ chữ cho anh xem.
Trong mắt Bùi Việt lóe lên một tia hoảng loạn, sau đó kéo chiếc áo vest trên giá mặc vào, quay đầu đi thẳng ra cửa.
“Anh ra ngoài sửa máy trợ thính ngay, có chuyện lát nữa nói.
“À đúng rồi, tối nay hình như công ty anh còn một cuộc họp chưa họp, tối em không cần đợi anh về đâu.”
Tôi: “…”
Lý do này nghe quen quá.
Không phải chứ.
Anh thích tôi đến vậy sao?
10
Không chỉ tối nay.
Suốt cả một tuần.
Bùi Việt đều không về nhà.
Nhắn tin thì chỉ ừ à ồ.
Gọi điện cứ nhắc đến từ khóa là nói tín hiệu kém.
Tôi: nghi ngờ đã mất hết mọi sức lực và thủ đoạn.
Lười trêu anh nữa rồi.
Bởi vì tôi phát hiện ra, hình như tôi bắt đầu nhớ anh.
Muốn lập tức được gặp anh.
Khi tôi xách bình giữ nhiệt đứng dưới tòa nhà công ty anh.
Lòng bàn tay bất giác toát mồ hôi, trơn đến mức hai tay phải liên tục đổi bên xách.
Không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.
Cũng không biết là vì sao.
Trong năm năm kết hôn với Bùi Việt.
Chúng tôi giống như vợ chồng bình thường.
Cùng nhau tham dự tiệc, cùng nhau ra nước ngoài du lịch, cùng nhau ra ngoài đón lễ.
Nhưng dù là nắm tay chặt hay là thân mật sâu sắc.
Chúng tôi đều chưa từng nói câu yêu.
Ngầm hiểu với nhau rằng tất cả những hành động này đều chỉ vì liên hôn.
Dù đối tượng liên hôn là ai, cũng sẽ làm những chuyện này đúng không?
Tôi từng nghĩ như vậy.
Cho đến khi tôi phát hiện mỗi ngày Bùi Việt không ở bên cạnh, trong đầu tôi đều thường xuyên hiện lên gương mặt anh.
Bùi Việt khi qua đường luôn kéo tôi đứng phía trong.
Bùi Việt khi ngủ quen ôm tôi vào lòng.
Bùi Việt khi mùa đông tôi không muốn rời giường thì chủ động giúp tôi mặc quần áo.
Bùi Việt khi tôi quen ngủ nướng nhưng vẫn kiên trì nấu bữa sáng cho tôi.
Trong vô thức, Bùi Việt đã sớm thấm vào cuộc sống của tôi.
Tôi dường như cảm thấy—
Sống với ai, cuộc đời chắc chắn sẽ không giống nhau.
Nhìn bát canh trong tay mình, lòng lại chợt không còn tự tin.
Tám đời rồi tôi chưa từng vào bếp.
Có khi nào khó uống đến mức Bùi Việt uống xong nôn ngay tại chỗ không.
Chi bằng đi nhà hàng mua mang về.
Nhưng đã đến dưới lầu rồi.
Tôi nhắm mắt nghiến răng, thôi vậy, được uống canh do tôi nấu cũng coi như anh có phúc! Người khác muốn uống còn không có đâu!
Đi đến trước cửa văn phòng của Bùi Việt.
Vừa định đẩy cửa bước vào, lại nghe thấy bên trong truyền ra tiếng tranh cãi.
“Mẹ nó cậu điên rồi sao! Cậu biết yêu cầu chó chết mà ba Lâm Hàm Nguyệt lần trước đưa ra khiến công ty chúng ta lỗ bao nhiêu không!”
Là giọng của đối tác anh.
“Đó là cái hố không đáy, dự án ông ta bảo cậu đầu tư là cái gì cậu không nhìn ra sao? Cậu cứ chịu thiệt câm như vậy?”
“Ông ta là ba của Lâm Hàm Nguyệt.”
“Cậu có cần yêu ai yêu cả đường đi như vậy không!”
“Bao nhiêu lần rồi, mẹ nó cậu tự nói xem đây là lần thứ mấy rồi!”
Giọng của đối tác cao lên mấy lần.
Trong văn phòng vang lên tiếng ly thủy tinh vỡ.
“Dự án này nếu cậu nhất quyết đầu tư thì tôi rút vốn rời khỏi, coi như trước giờ chưa từng có người anh em như tôi!”
Tiếng tức giận vang khắp tòa nhà văn phòng.
Cửa bị đóng sầm một tiếng.
Đối tác đã đi.
Bùi Việt vẫn ở trong giao phó công việc của dự án với ai đó, dường như không hề để tâm đến cuộc tranh cãi vừa rồi.
Nhưng anh chưa từng nói với tôi.
Ba tôi sau lưng lại từng đưa ra nhiều yêu cầu vô lý với anh như vậy.
Những nhân viên đi ngang qua xung quanh vẫn đang hạ giọng bàn tán.
“Lại cãi nhau nữa, sao cảm giác ngày nào cũng cãi, nếu tổng Bùi cứ làm như vậy thì công ty chúng ta có phá sản không?”
“Chuyện này đâu phải việc mấy con trâu ngựa như chúng ta cần lo, đi đi đi đừng nói nữa.”
“Kiếm được bạn trai yêu não như tổng Bùi vậy.”
“Cô tham ăn kia cái gì cũng muốn.”
Tôi hoàn toàn không biết.
Tôi còn tưởng mỗi lần về nhà ba đều cười với tôi là vì tôi liên hôn giúp công ty ông vượt qua lần khó khăn đó.
Hóa ra không chỉ một lần.
Mà là mỗi một lần.
Mỗi một lần trong suốt năm năm.
Tôi vậy mà còn ôm hy vọng với người cha hút máu đó.
Thật buồn cười.
Phía cuối hành lang có động tĩnh, Bùi Việt đi ra, anh nhìn thấy tôi.
Tôi tiện tay ném bình giữ nhiệt vào thùng rác ở cầu thang.
“Vợ à, sao em lại đến đây? Em đã ăn chưa? Anh dẫn em đi ăn—”
Bùi Việt nở nụ cười, theo thói quen muốn kéo tay tôi.
Tôi lùi lại hai bước.
Tay anh hụt vào khoảng không.
Nụ cười cũng cứng lại trên mặt.
“Tôi để ý anh là một người điếc.
“Bùi Việt, thỏa thuận kết thúc, chúng ta ly hôn.”