Chương 1 - Liên Hôn Đầy Dụ Hoặc
1
Người khác đều thầm thích thanh mai trúc mã.
Tôi thì không.
Tôi là thuần hận.
Hận hồi nhỏ anh ta chơi pháo nổ phân, nổ tung lên người tôi.
Hận thời cấp hai anh ta dán kẹo cao su lên tóc tôi.
Hận thời cấp ba trốn tiết tự học còn bắt tôi gánh tội thay.
Thanh mai trúc mã nhà người ta người nào cũng chu đáo vô cùng, còn đến lượt tôi thì như hàng chính hãng hết mất rồi, tùy tiện nhặt cho tôi một món tặng kèm, còn kiểu dính tay khó chịu nữa.
Chơi với anh ta suốt những năm đó.
Chuyện tốt thì chẳng có lấy một chút, chuyện xấu thì hận không thể vác cả bao tải mà đựng.
May mà vừa tốt nghiệp cấp ba anh ta đã ra nước ngoài, để tôi yên ổn trải qua bốn năm đại học.
Ai ngờ vừa tốt nghiệp đại học, tôi lại gặp lại người mà trong thanh xuân mình không muốn gặp nhất.
Tin xấu còn đáng sợ hơn: gia tộc phá sản, ông bố chẳng đáng tin của tôi muốn đem tôi đi liên hôn.
“Tai tôi có thể không chữa khỏi được, sau này cũng coi như nửa người tàn tật, nếu em không muốn…”
Bùi Việt ngồi đối diện bàn cúi đầu, bộ vest thẳng tắp sang trọng cũng không che nổi vẻ tự ti của anh, hoàn toàn không còn chút dáng vẻ cà lơ phất phơ của thời niên thiếu.
Thấy tôi không lên tiếng, khớp ngón tay hồng nhạt của Bùi Việt siết chặt đến mức gần như trắng bệch, đáy mắt tràn đầy vẻ tan vỡ.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ nói với bác Lâm hủy bỏ…”
Khoan đã!
Tôi chợt hoàn hồn.
Mới nhận ra anh vừa nói cái gì.
Tai hỏng rồi?
Tôi giật mình bật dậy, bước dài đến trước mặt anh, lúc này mới nhìn thấy chiếc máy trợ thính dưới mái tóc rối của anh.
“Lâm Hàm Nguyệt, sỉ nhục tôi thú vị lắm sao?”
Ánh mắt Bùi Việt tối lại, giọng nói mang theo vài phần nghiến răng quen thuộc.
“Hỏng thế nào?”
Bùi Việt ngẩn ra: “Lúc du học ở nước ngoài không biết dùng bếp từ, nổ hỏng.”
“…”
“Em…”
“Tôi gả! Tôi gả cho anh!”
Tôi bịt chặt đôi môi vừa định mở ra của anh, đối diện với đôi mắt chó con ngơ ngác của anh, cố hết sức kìm nén niềm vui cuồng nhiệt trong lòng.
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng cãi thắng được Bùi Việt.
Tôi mắng anh một câu thì cái miệng như súng máy của anh có thể lải nhải trả lại tôi mười câu.
Mẹ kiếp!
Chỉ cần tháo máy trợ thính của anh ra, tôi mắng không chết anh mới lạ!
2
“Bùi Việt mẹ nó anh là chó à!”
Tôi ôm đôi môi đỏ sưng đau nhức, hung hăng đẩy một cái vào lồng ngực rắn chắc của Bùi Việt.
Không đẩy nổi.
Ngược lại anh còn tiến thêm một bước.
Đau đến mức tôi không nhịn được kêu lên.
“Bùi Việt! Không được động nữa!
“Mau lăn xuống cho tôi!”
Động tác của Bùi Việt khựng lại, nheo mắt nhìn khẩu hình của tôi: “Vợ à em đang lảm nhảm cái gì vậy, không hiểu.”
Nói xong lại tiếp tục.
“…Tôi thật phục anh luôn, có thể đeo máy trợ thính vào không!”
Tôi đưa tay với chiếc máy trợ thính trên tủ đầu giường.
Một bàn tay nóng bỏng mạnh mẽ phủ lên kéo tay tôi lại, chen mạnh vào kẽ ngón tay tôi, rồi đẩy thẳng lên trên đầu.
Hơi thở nóng rực của Bùi Việt phả vào cổ tôi.
Gây nên một trận tê dại.
Tôi ngẩng đầu.
Người kia lười biếng nâng mí mắt, ánh mắt sâu thẳm, giọng khàn khàn:
“Vợ à, làm chuyện này thì không cần phải nghe thấy.”
3
Ngày hôm đó sau khi đạt được thỏa thuận ở nhà hàng.
Tôi và Bùi Việt lập tức đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
Nhưng tôi vẫn để lại một chút đề phòng, dù sao cũng chỉ là liên hôn, nói cho cùng cũng là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau.
Chỉ cần giúp gia tộc vượt qua khó khăn là được, chẳng lẽ thật sự bắt tôi đem cả đời chôn vào người này sao!
Tôi đâu có thích anh.
Thời hạn năm năm.
Bùi Việt bị cha mẹ ép kết hôn, đối ngoại cần một người vợ đoan trang hiểu chuyện.
Còn anh thì là người thích hợp nhất mà tôi có thể chọn trong số những đối tượng liên hôn.
Mỗi người lấy thứ mình cần.
Hết lợi thì tan.
Bùi Việt vui vẻ đồng ý, ký tên vào thỏa thuận.
Đêm kết hôn.
Khi tôi nằm trên chiếc giường cưới đỏ thẫm, mới cảm thấy một trận sợ hãi muộn màng.
Suy nghĩ vẫn chưa đủ chu toàn.
Anh cần vợ, tôi cần liên hôn.
Chúng tôi đây là kết hôn, đâu phải chơi trò gia đình.
Có phải làm chuyện đó không?
Trong lúc đầu óc rối bời suy nghĩ, tiếng nước lách tách trong phòng tắm dần dừng lại, Bùi Việt trần truồng, chỉ quấn một chiếc khăn tắm bước ra.
Hơi nước mờ ảo.
Tóc anh chưa sấy, ướt sũng, rũ xuống trán, ngọn tóc còn nhỏ giọt nước.
Chảy dọc theo lồng ngực.
Rơi xuống đường nhân ngư.
Nheo mắt nhìn kỹ, Bùi Việt vẫn là dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn.
Vai rộng, eo chó đực.
Còn chưa kịp nhìn xuống dưới, Bùi Việt đã bước về phía tôi.
Trong lòng căng thẳng.
Không phải là muốn…
Tôi nuốt nước bọt.
Nhanh vậy sao?
“Bùi Việt, hình như tôi chưa chuẩn bị—”
Khi anh lướt qua bên cạnh tôi, tôi bỗng nhắm chặt mắt, nắm chặt góc chăn.
Một trận gió thổi qua.
Cảm giác tưởng tượng không rơi xuống người tôi.
Tủ quần áo bên cạnh mở toang.
Bùi Việt ôm một cái chăn bông, cười với tôi: “Tôi sang phòng bên ngủ.”
?
Chê tôi à?
Tôi cúi đầu nhìn mình, tuy không lớn lắm, nhưng anh làm vậy cũng quá sỉ nhục người ta rồi!
“Bùi Việt, anh thấy tôi nhỏ à?”
Một luồng phẫn nộ vì lòng tự trọng bị chà đạp dâng lên từ đáy lòng.
Bùi Việt không quay đầu.
“Anh có ý gì!
“Chúng ta liên hôn đâu phải chỉ mình tôi đồng ý!
“Anh có phải coi thường tôi không!
“Dù sao tôi cũng phải cỡ C mà! Thật sự nhỏ đến thế sao!
“Hừ, chẳng lẽ anh lớn lắm à?”
Tôi điên cuồng tuôn ra một tràng.
Kết quả người ta Bùi Việt ngay cả đầu cũng không quay lại.
Chỉ còn một bước nữa là thật sự sang phòng bên rồi.
Tôi tức đỏ mắt, trực tiếp nhảy khỏi giường, lao lên lưng anh.
“Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với tôi!”
Bùi Việt vẻ mặt mơ hồ, chiếc khăn tắm bên hông bị tôi đá một cái rơi xuống.
Khoảnh khắc nằm trên giường đầu óc bị va chạm đến bay mất.
Tôi mới phát hiện không phải anh cố ý khiêu khích tôi.
Thằng cha đó căn bản không đeo máy trợ thính.
4
Cuộc liên hôn với Bùi Việt vui vẻ hơn tôi tưởng.
Vốn dĩ cũng là người quen cũ.
Hơn nữa lúc kết hôn với tôi, anh đã trở thành người thừa kế công ty, ngày nào cũng bận rộn đến mức ban ngày chẳng thấy bóng dáng.
Thứ anh để lại cho tôi ngoài sự yên tĩnh chỉ còn thẻ đen.
Bùi Việt uống xong ngụm cháo cuối cùng liền đứng dậy, chỉnh lại khuy tay áo, cầm tập tài liệu bên cạnh chuẩn bị ra cửa.
Tôi ngẩng đầu khỏi bát cháo: “Dạo này anh bận quá.”
Chiếc đồng hồ bên cạnh hiển thị mới chỉ tám giờ sáng.
Trước đây sau khi ăn sáng cùng tôi, Bùi Việt luôn ở nhà đọc báo một lúc, hoặc tán gẫu với tôi vài câu rồi mới đi.
Bùi Việt kéo nhẹ cà vạt, đi đến cửa thay giày.
“Gần đây ba em có một dự án đang bị thúc gấp, anh qua đó xem tiến độ.”
Ba em…
Mỗi khi anh nói vậy, thường là chỉ ba tôi.
Tính kỹ thời gian, đây đã là năm thứ tư chúng tôi sống cùng nhau.
Anh vẫn tận tâm tận lực làm việc cho ba tôi.
Tôi lại nghĩ đến bản thỏa thuận kia, nhất thời nói thẳng:
“Cuộc liên hôn của chúng ta cũng sắp đến hạn trong thỏa thuận rồi, anh không cần tận tâm giúp ông ấy làm việc như vậy đâu.”
Bàn tay đang mở cửa của Bùi Việt khựng lại.
Bầu không khí rơi vào im lặng.
Dù cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn bắt đầu từ một bản thỏa thuận, nhưng năm năm thời gian cũng là thật sự đã cùng nhau trải qua.
Bây giờ nói ra câu này giống như đã lợi dụng người ta xong rồi thì đá đi vậy.
Tôi vừa định giải thích mình không có ý đó, thì Bùi Việt đã vội vàng lên tiếng trước:
“Gần đây anh quá bận, chuyện này để sau rồi nói.
“À đúng rồi, tối nay anh còn phải đi công tác, có chuyện gì thì liên lạc WeChat.”
Trước khi rời đi, tôi thấy anh không tự nhiên chỉnh lại chiếc máy trợ thính.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi như bị một cây kim bạc đâm vào, khiến người ta hoảng hốt.
Anh lại đang tự ti.
Tự ti vì tai mình có vấn đề.
Anh vừa rồi sẽ không phải nghĩ rằng tôi đang chê anh là người tàn tật chứ?
5
Ban đầu tôi định vừa đủ năm năm thì hủy bỏ thỏa thuận.
Nhưng bốn năm nay, chúng tôi ở mọi phương diện đều rất hòa hợp.
Chỉ cần Bùi Việt không đi công tác, gần như ngày nào chúng tôi cũng làm tình trong sự căm ghét.
Những ngày bình thường rảnh rỗi, Bùi Việt cũng sẽ đi mua sắm với tôi, đi công viên giải trí, đi du lịch.
Ban đầu tôi không đặt anh vào vị trí chồng.
Vốn dĩ cũng là thanh mai trúc mã nhiều năm.
Ở cùng nhau cũng không cảm thấy ngượng ngùng hay khó chịu gì.
Thậm chí ở bên nhau lâu rồi, đôi khi còn không quen được những đêm không có anh ôm ngủ.
Ví dụ như bây giờ.
Một mình nằm trên chiếc giường lớn trống trải.
Nhìn khung tin nhắn trống rỗng trong điện thoại.
Trong lòng không hiểu sao có chút bồn chồn.
Rõ ràng buổi sáng trước khi đi anh còn nói có chuyện thì liên lạc WeChat.
Tin nhắn tôi gửi đã qua ba tiếng rồi mà bên kia vẫn không có động tĩnh.
Chết tiệt.
Không phải bị xe tông rồi chứ!
Toàn thân giật thót, tôi sợ đến mức lập tức ngồi thẳng dậy trên giường.
Vào dịp Tết năm ngoái, tôi và Bùi Việt không về nhà hai bên đón năm mới.
Mà chỉ đơn giản ở nhà nấu một nồi lẩu nhỏ.
Ăn xong hai người cùng quấn chung một chiếc khăn quàng dài đi dạo ngoài đường.
Nhìn thấy kẹo hồ lô ven đường, tôi làm nũng đòi ăn.
Bùi Việt liền chui ra khỏi chiếc khăn quàng, quấn tôi lại thật kín, bảo tôi đứng yên đợi ở đó, anh sang mua.
Chỉ là một con đường thôi.
Ai ngờ hôm đó có chiếc xe bị mất phanh, Bùi Việt không đeo máy trợ thính, vừa đi về phía tôi vừa cười vẫy vẫy xiên kẹo hồ lô trong tay.
Nếu không phải cuối cùng Bùi Việt chạy nhanh thêm hai bước.
Tôi thật sự không dám tưởng tượng hậu quả.
Anh hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đã gần đến mức nào, còn cười ngốc nghếch như một kẻ ngốc.
Nhét kẹo hồ lô vào tay tôi, nói mỗi loại đều lấy cho tôi một xiên, để tôi ăn cho đã.
Ngay cả ba tôi còn lười mua kẹo hồ lô cho tôi.
Còn Bùi Việt chỉ hận vì sao không thể hái cả những vì sao trên trời cho tôi.
Không biết là hôm đó tôi bị sự cố bất ngờ kia dọa sợ.
Hay là nụ cười của Bùi Việt dưới ánh đèn đường hôm đó quá đẹp.
Trái tim tôi vậy mà lén lút lỡ nhịp một cái.
Bùi Việt của bây giờ là một người tốt.
Dù lúc trẻ anh từng là một tên khốn.
“Reng reng—”
Điện thoại rung lên, kéo tôi trở về thực tại.
Bùi Việt: 【Vừa họp xong, sao vậy?】
Trái tim bị treo ở cổ họng rơi trở lại lồng ngực bên trái.
Tôi đột nhiên cảm thấy có vài lời.
Nên gặp mặt nói với anh.