Chương 3 - Liên Hôn Đầy Dụ Hoặc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

“Đồ khốn! Bùi Việt đối xử với mày không tốt sao! Mày đòi ly hôn với nó cái gì!”

Vừa bước vào nhà.

Trên trán truyền đến một cơn đau, ngay sau đó có chất lỏng sền sệt chảy từ mặt xuống khóe miệng.

Mùi tanh nồng.

Nhìn chiếc gạt tàn vỡ vụn bên cạnh, tôi chậm rãi quay đầu, nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đàn ông mà tôi từng cố hết sức để được ông công nhận.

Tôi không hiểu hỏi:

“Ba, bây giờ ba còn một chút tình yêu nào dành cho con không?”

Tôi chưa từng gặp mẹ.

Ngày tôi sinh ra chính là ngày giỗ của bà.

Từ khi biết nhận người, tôi đã thích đi theo sau lưng ba.

Hồi nhỏ ông chưa giống bây giờ, sẽ mua đồ chơi cho tôi, sẽ bế tôi lên cao, sẽ kể chuyện cổ tích cho tôi nghe.

Tôi thật sự từng nghĩ mình có một người ba rất yêu mình.

Nhưng tất cả những điều đó bắt đầu thay đổi từ khi nào?

Khi tôi lên cấp hai, gương mặt dần lớn lên.

Một câu nói của bạn ba: trông con bé càng ngày càng giống mẹ nó.

Ánh mắt ba nhìn tôi từ đó đã thay đổi.

Cái tội danh kẻ đã hại chết mẹ, cuối cùng lại đổ lên đầu tôi.

Tiền nộp tài liệu chậm.

Buổi họp phụ huynh không ai đi.

Hoạt động gia đình vắng mặt.

Nhà tôi đâu phải không có tiền.

Ba chỉ dùng lý do không có thời gian để qua loa với tôi.

Ông quá tàn nhẫn.

Tàn nhẫn đến mức chỉ chịu để lại cho tôi một quãng thời gian tiểu học ngắn ngủi.

Rồi ném tôi xuống thật mạnh.

Ông không nói gì.

Tôi lại lên tiếng:

“Con chỉ là món hàng được mang đi nịnh bợ trong giới danh lợi của ba sao?”

“Người tao bảo mày gả là Bùi Việt! Ngoài đôi tai không tốt ra thì điều kiện của nó chỗ nào không xứng với mày! Tao sao lại coi mày là hàng hóa!”

Giống như chưa hả giận.

Ông lại cầm chiếc ly nước trên bàn ném mạnh xuống đất.

Không biết là trút giận, hay là che giấu sự chột dạ.

Ông tưởng tôi không biết tính toán sau lưng của ông.

Bởi vì đối tượng liên hôn đầu tiên là Bùi Việt, lúc đó lại trực tiếp quyết định là anh.

Cho nên mới không còn những đối tượng liên hôn phía sau.

Ông từng gọi điện cho rất nhiều công ty.

Có những người đàn ông bụng phệ năm mươi tuổi.

Có cậu chủ nhỏ trong ngành vừa tàn nhẫn vừa mang bệnh kín.

Còn có những người đàn ông có xu hướng thích nam nhưng vẫn bị cha mẹ ép liên hôn.

Nhìn người đàn ông trước mặt từ quen thuộc trở nên xa lạ, tôi cười đến mức khóe mắt tràn nước.

Nhiều lần muốn mở miệng vạch trần ông.

Muốn danh chính ngôn thuận trách móc ông.

Muốn ông cúi đầu nhận lỗi với tôi.

Muốn hỏi ông có biết tôi từng bị trầm cảm khi học đại học không, muốn ông thương tôi.

Nhưng tất cả những thứ tôi muốn đều dựa trên việc chúng tôi là cha con.

Không cần nữa.

Lau khô nước mắt, tôi lấy ra từ trong túi một bản thỏa thuận, đặt mạnh lên bàn.

“Con đưa ba năm triệu coi như chi phí nuôi con lớn, từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ cha con.”

12

Khi con người xui xẻo, ngay cả uống rượu cũng bị mắc vào kẽ răng.

Tôi ném chai rượu vang đã uống cạn đi, lảo đảo bước về phía trước, gót giày cao gót lại kẹt vào khe cống thoát nước.

Cắn răng rút nửa ngày cũng không ra, cuối cùng mặc kệ luôn.

Ngả người ra sau, cái lạnh lẽo tưởng tượng không đến, ngược lại rơi vào một vòng tay mang mùi cam quýt.

“Đứng dậy.

“Không phải tôi bảo em xong việc thì gọi điện cho tôi sao?”

Là Bùi Việt.

Giọng nói lạnh lùng, nhưng lại kìm nén một chút tức giận.

Anh đang trách tôi.

Tay anh rất lạnh, tôi không nhịn được cọ mặt vào tay anh.

“Rượu khó uống quá.” Tôi bĩu môi than phiền.

Gió đêm thổi qua rượu trong đầu tiếp tục lên men.

Theo động tác kéo mạnh của Bùi Việt, tôi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, bụng cũng nóng rực.

“Muốn nôn, yue——”

Bùi Việt nhìn bộ vest của mình bị tôi nôn bẩn đầy, sắc mặt lập tức tái mét.

Tôi mơ hồ nhớ anh có bệnh sạch sẽ.

“Xin lỗi nhé Bùi Việt, làm bẩn vest của anh rồi.”

Tôi đưa tay muốn giúp anh lau qua.

Bùi Việt lại kéo tôi ra xa hai mét.

Anh nhanh chóng cởi áo vest trên người, không chút do dự ném vào thùng rác bên cạnh.

“Bộ vest đó tám vạn đấy…”

Đối diện ánh mắt cảnh cáo của anh, tôi chột dạ hạ thấp giọng.

Dù sao cũng là tôi nôn ra.

“Đưa tay đây.”

Bùi Việt lạnh mặt, lấy khăn tay ra lau tay cho tôi.

Mỗi ngón tay đều lau rất mạnh.

“Bùi Việt, anh đang trách em làm bẩn vest của anh sao?”

Tôi mở to đôi mắt đau đến rưng rưng, nhìn mười ngón tay trắng nõn đều đỏ lên như móng giò nhỏ, không nhịn được oa một tiếng bật khóc.

“Chẳng qua nôn bẩn một bộ vest của anh thôi, cần keo kiệt vậy sao!

“Anh căn bản không yêu em!

“Không yêu em thì tại sao muốn liên hôn với em! Tại sao anh lại thương hại em!”

Tôi ra sức giãy giụa.

Bùi Việt giữ tôi còn khó hơn giữ con heo ngày Tết.

Sau khi vật lộn một lúc lâu, cuối cùng trói tôi lại như bó giò, tôi mới yên tĩnh.

Tôi mở đôi mắt đỏ hoe vì khóc.

Anh dùng ngón tay chạm vào trán tôi, nheo mắt, tức đến bật cười.

“Tôi không yêu em? Buổi trưa em nói luyên thuyên với tôi cả đống lời, uống một chai rượu là quên sạch rồi đúng không?”

Thế giới trước mắt bỗng đảo ngược.

Bùi Việt vác tôi ngược lên vai, động tác dưới tay không hề nương tay.

“Đợi về nhà tôi sẽ dạy dỗ em cho tử tế.”

13

Quả thật đã dạy dỗ tôi rất thảm.

Sau khi tỉnh dậy, nhìn bộ đồ ngủ mới sạch sẽ trên người, mùi thức ăn thơm bay từ ngoài phòng vào.

Đúng là người chồng.

Dọn dẹp quả thật rất giỏi.

Tôi ôm cái đầu đau như muốn nứt ra, vừa định mở miệng gọi Bùi Việt.

Giây tiếp theo, một cốc nước ấm đã áp lên má tôi.

Ngẩng đầu lên, đối diện đôi mắt lạnh nhạt của Bùi Việt, linh cảm không lành.

Anh đang tức giận.

Rõ ràng trưa hôm qua đã nói xong rồi…

Bùi Việt rất ít khi tức giận, nhưng một khi tức giận thì cực kỳ khó dỗ.

Vì cái eo của mình, tôi quyết định liều một phen, vén chăn chui vào lòng Bùi Việt.

Má cọ mạnh vào ngực anh:

“Bùi Việt, em sai rồi.”

Cúi đầu nhận lỗi.

Anh không nỡ lạnh nhạt với tôi.

Tôi ngồi thẳng dậy, cẩn thận đưa môi lại gần môi anh.

Hôn hai cái sẽ nhanh hết giận hơn!

“Ưm—”

Đôi môi đang chu ra bị ngón tay giữa cứng rắn của anh chặn lại, ánh mắt Bùi Việt sắc bén, giọng nói không cho phép từ chối:

“Lâm Hàm Nguyệt, đừng chuyển chủ đề, lặp lại những lời em nói trưa hôm qua.”

Hít.

Không trốn được rồi.

Cơ thể mềm nhũn, tôi lại nằm bệt xuống giường.

Tôi nhắm mắt, từng chữ từng chữ nhớ lại.

“Giải quyết xong chuyện của ba, gọi điện cho anh, anh sẽ đợi em ở cửa.”

Sắc mặt Bùi Việt nhàn nhạt: “Còn gì nữa?”

“Anh có thể để em tùy ý dựa dẫm, lợi dụng anh, thậm chí… làm tổn thương anh.”

Tôi nhắm chặt mắt, giọng càng lúc càng nhỏ.

“Còn gì nữa?”

“Còn… còn Lâm Hàm Nguyệt, em, em yêu, em…”

Tôi không nói ra được.

Những thứ liên quan đến yêu luôn khiến tôi khó mở miệng.

Sau khi trưa hôm qua nói ly hôn với Bùi Việt.

Tôi vốn định quay người rời đi.

Chậm thêm hai giây nữa thì nước mắt đã rơi xuống.

Nhưng Bùi Việt lại mặc kệ sự phản đối của tôi, trực tiếp kéo tôi vào văn phòng, mạnh mẽ giữ cằm tôi, bắt tôi nhìn đôi mắt đỏ của anh rồi nói lại một lần nữa chuyện ly hôn, nói tôi xem thường anh là người điếc.

Tôi đâu phải diễn viên.

Làm gì có diễn xuất cao siêu như vậy.

Bùi Việt quá thông minh.

Đúng là thương nhân.

Sau khi nhốt tôi trong văn phòng, anh lập tức mở camera giám sát ở vị trí tôi đứng trước đó, phát hiện tôi đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa anh và đối tác.

Hiểu lầm còn chưa kịp hình thành.

Đã bị anh mạnh mẽ xé toang lớp ngụy trang.

Rất khó xử.

Sự yếu đuối chôn sâu nhiều năm trong lòng bị Bùi Việt phát hiện.

Nhưng cũng rất may mắn.

Sau khi nhìn rõ bản chất của tôi, anh vẫn kiên định nắm lấy tay tôi.

Tôi từng khát khao người cha luôn rời xa mình quay đầu nhìn tôi một lần.

Dù chỉ là bố thí.

Dù chỉ là thương hại.

Nhưng thứ ông để lại cho tôi chỉ là hết lần này đến lần khác vứt bỏ.

Thậm chí khi tôi cô độc không nơi nương tựa, còn để tôi rơi vào vòng xoáy bùn lầy.

Tôi đã từng khóc.

Từng oán trách.

Từng cầu xin.

Đều vô dụng.

Căn bệnh tâm lý khiến tôi luôn giữ nụ cười, nhưng trong lòng lại không lúc nào ngừng chịu dày vò.

“Lâm Hàm Nguyệt.”

Có một giọng nói xuyên qua khe hở thời gian.

Tôi nhìn thấy một luồng ánh sáng chói mắt, mạnh đến mức khiến người ta phải nheo mắt, nhưng vẫn muốn nhìn rõ nơi phát ra âm thanh.

Bùi Việt tám tuổi mặc bộ đồ liền thân Ultraman, một tay kéo tôi đang khóc sướt mướt, tay kia cầm pháo nói sẽ dẫn tôi đi nổ cá.

Kết quả lại ném vào nhà xí bên cạnh.

Nổ tung khiến hai đứa chúng tôi dính đầy phân.

Bùi Việt mười lăm tuổi đầy vẻ nổi loạn vì tôi mà đánh nhau với người khác, kết quả một miếng kẹo cao su lại lỡ phun thẳng lên đầu tôi, khiến tôi phải cắt mái tóc dài đẹp vừa mới nuôi.

Bùi Việt mười tám tuổi mặc đồng phục học sinh non nớt trước kỳ thi đại học nhìn tôi muốn nói lại thôi, cuối cùng không chào mà bay sang nước ngoài.

Còn bây giờ.

Bùi Việt ba mươi tuổi bước qua khe hở thời gian, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề gấu bơ mà tôi mua cho anh, vừa mới nấu cơm cho tôi.

Anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, giọng nói dịu dàng như dỗ trẻ con:

“Anh yêu em.”

14

Bùi Việt bảo tôi thử dựa dẫm vào anh.

Tôi không hiểu.

Bình thường quần áo đều do anh mặc cho tôi, cơm đều do anh đút, tắm cũng do anh tắm cho.

Chỉ còn thiếu lau mông giúp tôi nữa thôi!

Còn phải dựa dẫm thế nào nữa?

Nhưng anh ngẩng đầu khỏi người tôi, đôi mắt ướt nhìn tôi nói như vậy vẫn chưa đủ.

Tôi muốn phản bác, nhưng cả người lại mềm nhũn, chỉ có thể đồng ý tất cả yêu cầu của anh.

Nửa năm sau, anh đưa tôi di cư ra nước ngoài, trọng tâm công ty cũng theo đó chuyển ra nước ngoài.

Thật ra tôi biết, anh không muốn tôi gặp lại ba.

Từ sau khi nói thẳng đoạn tuyệt quan hệ.

Ở bên ngoài ông bắt đầu tung tin đồn tôi là đứa con gái vong ơn.

Lời lẽ khó nghe đến mức nào thì nói đến mức đó.

Bùi Việt âm thầm giúp tôi xử lý rất nhiều, nhưng vẫn khó tránh có vài lời đồn lọt vào tai tôi.

Vì thế anh nói: “Chúng ta ra nước ngoài sống nhé?”

Tôi lại nhớ đến lời anh nói.

Hãy dựa dẫm vào anh thêm một chút.

Vậy thì dựa dẫm thêm một chút nữa.

Tất cả quyết định giao cho anh.

Anh sắp xếp mọi thứ, tôi chỉ việc hưởng thụ.

15

Bùi Việt khiến tôi một lần nữa tin vào câu nói, tính tình của con người là được nuông chiều mà ra.

Sau một lần xong việc nữa, tôi lại nhớ đến cái nút thắt trong lòng, chuyện anh không nói một lời đã ra nước ngoài.

Thiếu vắng trọn vẹn bốn năm trong cuộc đời tôi.

Nhìn người đàn ông bên cạnh vẻ mặt thỏa mãn còn áp mặt vào tôi cọ cọ không ngừng.

Lửa giận trong lòng càng bốc lên.

“Vợ à, sao em đá anh!”

Bùi Việt nằm chổng bốn vó dưới đất, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi.

“Là do vừa rồi anh làm không tốt sao? Vậy làm lại!”

Có người không phục.

Có người nói muốn làm lại một lần nữa.

“…”

Tôi thật sự chịu thua.

Dùng ngón tay giữa đẩy cái miệng đang chu ra của Bùi Việt sang một bên, tôi nghiến răng nói:

“Tại sao sau kỳ thi đại học anh không nói với tôi một tiếng mà đã ra nước ngoài? Tại sao sau khi ra nước ngoài lại không liên lạc với tôi?”

Suốt bốn năm.

Ngoài những lời chúc lễ tết có thể thấy.

Bình thường lạnh nhạt đến mức còn không bằng bạn bè bình thường.

“Em quên lời em nói năm lớp 11 rồi sao?”

Ánh mắt sáng rực của Bùi Việt lập tức tối xuống, cả người giống như một chú chó con tủi thân.

Tôi nói cái gì?

Tôi thật sự không nhớ!

“Em nói em thích lớp trưởng, muốn sau kỳ thi đại học sẽ tỏ tình với anh ta.”

“…”

Hít.

Hình như đúng là có chuyện đó.

Tôi suy nghĩ quá tập trung, không để ý giọng nói của con chó bên cạnh đã mang theo tiếng nghẹn.

“Lớp trưởng trông như thế nào nhỉ, em còn ảnh không?”

Tôi dùng khuỷu tay huých con chó bên cạnh.

Không huých trúng.

Huých vào khoảng không.

Quay đầu lại.

Bùi Việt trần truồng đứng cách tôi hai mét.

Khoanh tay quay lưng đứng phạt ở ban công.

“…”

Hỏng rồi.

Bùi Việt bình thường cưng chiều thì cưng chiều, nhưng một khi ghen lên thì chuyện trèo mái nhà lật ngói cũng làm ra được.

Tôi chưa từng nghĩ trong thế giới nhỏ bé cằn cỗi như sa mạc của mình lại có người bước vào.

Anh không mạnh mẽ kéo tôi ra khỏi sa mạc đó.

Mà chậm rãi ngồi xuống bên cạnh tôi.

Đội chiếc mũ len trên đầu anh lên đầu tôi, che giúp tôi ánh nắng chói chang.

Sau đó từ phía sau lấy ra một cái xẻng, nheo mắt nhìn tôi cười.

Anh hỏi: “Có thể trồng hoa ở đây không?”

Tôi cố chấp nói: “Ở đây không thể trồng ra hoa.”

Nhưng anh không tin, nhất định muốn thử.

Thử thì thử đến chết.

Sa mạc làm sao có thể nở hoa?

“Nở hoa rồi.”

Tôi chân trần nhảy xuống giường, khiến Bùi Việt sợ đến mức lập tức muốn bế tôi.

“Bùi Việt, nở hoa rồi.”

Tôi tháo máy trợ thính của Bùi Việt, kiễng chân hôn lên tai trái anh.

“Bùi Việt, em yêu anh.”

Những lời ngọt ngào nói vào tai trái.

Lần này.

Chúng tôi xác nhận tấm lòng của nhau.

Chúng tôi sẽ không bao giờ rời xa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)