Chương 4 - Kiếp Trước Kiếp Này Chờ Đợi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chàng vừa nói vừa nghiêm mặt, ánh mắt quyết tuyệt.

“Tranh thủ lúc Điện hạ chưa tới hãy mau rời khỏi đây, nếu để Điện hạ biết nàng mua chuộc ngục tốt, nơi nơi bám víu quyền quý, dù ta có ra mặt cũng không bảo vệ được nàng đâu.”

Chàng định kéo ta, ta nghiêng người tránh đi.

“Thẩm tiểu tướng quân dường như trí nhớ không tốt lắm, ta đã sớm nói đôi ta mỗi người một bến đỗ, ai còn quấy rầy thì đều là không có lễ độ rồi.”

Thẩm Tễ cười nhạt, bất lực đỡ trán: “Nàng gọi thế này là mỗi người một bến đỗ sao? Nàng dựa vào ký ức trước kia để bám víu quan hệ của ta, đây rốt cuộc là ai quấy rầy ai?”

Sắc mặt ta trầm xuống. Thẩm Tễ nhìn mặt ta, hơi ngẩn ra một chút, dường như hồi tưởng lại điều gì đó. Ngay sau đó nét mặt dịu lại.

“Xuyên nhi, ta biết nàng không chịu được khổ, nhưng ta đã hứa nàng chỉ cần ở nơi lưu đày đợi ta vài năm, tới lúc đó ta quan bái Binh bộ Thượng thư, không chuyện gì là không làm được.”

“Chỉ là lần này, ta cần cứu người trước…”

Lời Thẩm Tễ chưa dứt, xe ngựa của Thái tử từ xa đi tới. Thẩm Tễ vội vàng đẩy ta sang một bên, ra hiệu ta đừng lỗ mãng, sau đó chính chàng thành kính quỳ lạy, lớn tiếng tự báo gia môn.

Chỉ là chàng nói xong, trong xe ngựa mãi không có động tĩnh. Thế là Thẩm Tễ dâng cao bản sớ trong tay, nói muốn hiến kế vì Thái tử, dốc sức vì Thái tử.

Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở khiến vầng trán Thẩm Tễ lấm tấm mồ hôi. Thị vệ khom người nghe lệnh từ xe ngựa, sau đó quay người đi về phía chúng ta.

Thẩm Tễ thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người định đưa bản sớ. Chỉ có điều thị vệ không hề tiếp lấy, mà đi lướt qua chàng, khom người với ta.

“Cô nương có hài lòng không?”

“Nếu hài lòng, nô tài sẽ bảo chủ tiệm đóng gói gửi đến phủ.”

Thẩm Tễ nhìn ta đầy vẻ khó tin, vị thị vệ kia kiếp trước chàng cũng quen thuộc. Lúc này lẽ ra chàng nên nhớ ra, kiếp trước mỗi lần Thái tử gửi thư cho chàng, vị thị vệ này đều sẽ hỏi thăm ta thêm vài câu.

Ta gật đầu với thị vệ. Thị vệ khom người dẫn đường cho ta. Ta từng bước một bước lên cỗ xe ngựa của Thái tử phủ.

Xe ngựa bắt đầu khởi động trở lại. Mặt Thẩm Tễ đỏ bừng. Thị vệ dường như bỗng nhiên trông thấy Thẩm Tễ, lấy lệ nói một câu:

“Thái tử điện hạ không có ở trong xe ngựa, phiền Thẩm hiệu úy đem lời can gián trình lên Bệ hạ trên triều đường thì thỏa đáng hơn.”

09

Xe ngựa đi xa, Thẩm Tễ đứng lặng hồi lâu không thể hoàn hồn. Chàng dường như bỗng nghĩ ra điều gì, loạng choạng lao vào tiệm đồ mà Lâm Tịch vừa ghé qua.

Cửa tiệm đó nổi danh là “Hỷ Khánh Đường” của những gia đình giàu sang. Mười dặm hồng trang (sính lễ, hồi môn) luôn có một phần được sắm sửa tại đây.

Khoảnh khắc đó Thẩm Tễ không diễn tả nổi trong lòng là tư vị gì. Chỉ cảm thấy có một luồng khí thoát ra, cả người xìu xuống.

Chàng nhận ra hai việc.

Một là Lâm Tịch sắp gả đi rồi. Khoảnh khắc ý nghĩ này nảy ra trong đầu, Thẩm Tễ biết, mình đang hoảng loạn. Chàng chưa từng nghĩ việc đó lại nhanh như vậy. Chàng tưởng không có chàng, nàng ít nhất cũng phải ở nơi khổ hàn chờ đợi ba năm. Ba năm sau nếu nàng vẫn không buông bỏ được chàng, vậy thì Thượng thư phủ của chàng cũng không thiếu một đôi đũa. Mọi khả năng chàng đều đã nghĩ tới, duy chỉ không nghĩ tới Lâm Tịch sẽ gả cho người khác nhanh như vậy. Dù trước đó đã vô số lần cáo biệt, nhưng chỉ đến lần này, Thẩm Tễ mới nhận ra, họ có lẽ thực sự phải tách rời rồi.

Việc thứ hai là, Lâm Tịch dường như đã sớm quen biết Thái tử. Một khi ý nghĩ này bắt đầu, có thể xâu chuỗi lại vô số manh mối. Kiếp trước lần đầu tiên thị vệ Thái tử phủ tới đưa tin, Lâm Tịch đã bất động thanh sắc gật đầu với người đó. Thị vệ mỗi lần hành lễ cũng đều hướng về phía Lâm Tịch trước rồi mới tới chàng.

Còn có lần đầu tiên Thái tử gặp mặt chàng ở kiếp trước. Giờ nhớ lại, thời điểm đó chính là ngày chàng bị đàn hạch vì giả mạo hôn thư. Lâm Tịch nói đó chưa chắc đã là chuyện xấu, lời chưa dứt thì lệnh triệu kiến đã tới. Ngày hôm đó Thái tử chỉ nhìn chàng cười, trong ánh mắt không giấu nổi sự tán thưởng. Chàng cũng từng nghi ngờ sự tán thưởng đó từ đâu mà có, nhưng khi hào quang vây quanh, chàng liền cảm thấy vốn dĩ mình đã biết phát sáng rồi.

Chàng còn nhớ rõ ngày đó Thái tử ban cho chàng mấy hộp điểm tâm, chàng hưng phấn mang về cho Lâm Tịch. Lâm Tịch quen cửa quen nẻo mở ngăn ngầm ra, chọn ra từ bên trong mấy miếng ngọt nhất…

Chi tiết quá nhiều rồi. Nhiều đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Thẩm Tễ giống như rơi vào hầm băng, chàng không dám nghĩ tiếp nữa, chàng phải tìm Lâm Tịch hỏi cho ra lẽ. Chàng muốn nàng nói cho chàng biết, suy đoán của chàng không phải là thật. Nàng không hề sắp gả cho ai. Nàng vốn không quen biết Thái tử điện hạ.

10

Triệu Uyên nói Thẩm Tễ đã đến đại lao dò hỏi tin tức của ta, biết được chuyện ta có hôn ước. Ta biết ý của Triệu Uyên, ngài muốn hỏi ta, nên xử lý Thẩm Tễ thế nào.

Kiếp này Thẩm Tễ đã định hôn ước với Trần nhị tiểu thư, ngài biết Trần phụ chính là người dẫn đầu đàn hạch chàng ở kiếp trước. Bởi vì lần đàn hạch đó khiến Thẩm Tễ và Trần gia từ đó thuộc về hai trận tuyến, sau này Thái tử đăng cơ Trần phụ cáo lão hoàn hương, chàng và Trần nhị tiểu thư không còn cơ hội gặp lại.

Lần này chàng có lẽ muốn cứu vãn cục diện đó, giống như kiếp trước cứu ta, cứu phụ thân ta, đem hào quang ban tặng cho Trần gia. Nhưng chàng không biết, Trần phụ là người ủng hộ Phế thái tử kiên định, cũng chính là người muốn dùng Thẩm Tễ làm quân cờ.

Kiếp trước ta đã thúc đẩy cuộc đàn hạch của ông ta đối với Thẩm Tễ, kiếp này, Thẩm Tễ tự tay đem mình nộp vào tay ông ta. Trần phụ đã thúc đẩy việc chàng luyện binh ở ngoại thành, mà trong đội quân đó phần lớn là phủ binh của Phế thái tử.

Ánh mắt ta rơi trên mu bàn tay của Triệu Uyên, chuỗi hạt đàn hương đã siết lớp da trắng lạnh hiện lên lằn đỏ. Tay ta nhẹ nhàng đặt lên, chậm rãi xoa nắn.

“Không có gì quan trọng hơn việc ngài định làm.”

Hoài bão của họ là xây dựng một thái bình thịnh thế, để thế gian một mảnh thanh minh. Không chỉ Thẩm Tễ không thể phá lệ, ta cũng không thể, không ai có thể cả!

Kiếp trước Thẩm Thanh Ngôn ba mươi tuổi bạc đầu, Cố Triều hai mươi bảy tuổi đứt một cánh tay. Thái tử càng là lao tâm khổ tứ, mang một thân bệnh tật. Có cơ hội làm lại một lần, ta và Triệu Uyên phải làm chính là cố gắng giảm thiểu những đau thương xảy ra.

Mu bàn tay Triệu Uyên hơi lạnh, nhưng ánh mắt lại nhuốm một tầng màu tối sẫm. Ta bị cái nhìn đó làm cho lòng dạ hoảng hốt, định tránh đi nhưng lại bị ngài nắm chặt lấy cổ tay.

“Đừng đợi Thái tử đăng cơ nữa, chúng ta thành hôn trước đi.”

11

Thẩm Tễ đảm nhiệm chức giáo đầu ở ngoại thành, bắt đầu luyện binh. Việc ta sẽ lấy thân phận con gái tội thần gả cho Cửu vương Triệu Uyên cũng truyền khắp kinh thành.

Thẩm Tễ dường như đã thở phào nhẹ nhõm, chàng quanh quẩn gần Cửu Vương phủ mấy ngày cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện với ta.

“Ta cứ ngỡ nàng đã lợi dụng quan hệ của ta để bám víu Thái tử, nên lần trước đã nói lời nặng nề, nàng đừng để bụng.”

“Nếu Thái tử nể mặt Cửu vương mà chọn hồi môn cho nàng thì cũng có thể giải thích được.”

“Nhưng Cửu vương không quyền không thế, mấy năm nữa liền bị thuyên chuyển tới Giang Nam, nàng cần gì chỉ nhìn cái lợi trước mắt.”

Ta nhìn con người đã sớm tối bên nhau mấy chục năm ở kiếp trước này, trong lòng một mảnh thổn thức. Lặng lẽ thở dài, ta vẫn không nhịn được lên tiếng nhắc nhở:

“Thẩm Tễ, đã luyện binh ở ngoại thành thì không nên sơ suất chức trách, doanh trại xảy ra vấn đề gì ngài gánh vác thế nào được.”

Lời chỉ có thể nói đến thế. Nhưng Thẩm Tễ dường như tưởng ta đang chế giễu chàng.

“Lâm Tịch, luyện binh ngoại thành chỉ là tạm thời, còn nàng, theo bệnh Vương bị đày tới Giang Nam hay ở lại kinh thành nhận sự chiếu cố của Thượng thư phủ, nàng hãy thận trọng cân nhắc.”

Giấc mộng Thượng thư của Thẩm Tễ vẫn chưa tỉnh, liền đón nhận một đòn chí mạng. Một nhóm quan binh cầm đao ập tới, vây chặt lấy Thẩm Tễ.

Ngoại thành binh loạn, Thẩm Tễ thất trách, bị bắt vào đại lao. Lúc bị giải đi, chàng kinh hoàng quay đầu nhìn ta, ngẫm lại câu nói ta vừa bảo chàng.

Đây là một lần thăm dò của Phế thái tử. Trong doanh trại đã có một nửa là tư binh của ông ta, lúc này thừa dịp Thẩm Tễ lên chức mà mượn cơ hội tiếp tục cài cắm. Nếu thăm dò thất bại, Thẩm Tễ chịu trách nhiệm, Phế thái tử dùng đó để uy hiếp Thẩm phụ chọn phe, tương đương với việc bắt con tin để ra lệnh cho người cha. Nếu thăm dò thành công thì trăm lợi không một hại.

Cho nên tờ thánh chỉ trách phạt Thẩm Tễ ban đầu chính là do Trần gia cầu xin.

12

Thẩm Tễ đã nghĩ thông suốt tất cả những điều này ở trong đại lao. Ta đã âm thầm vào lao thăm chàng một lần. Là Triệu Uyên sắp xếp.

Ngài nói rất đường hoàng: “Chỗ Thẩm lão tướng quân tuy sớm đã có tai mắt, nhưng nếu có thể ‘binh bất huyết nhận’ (thắng mà không tốn xương máu) thì tốt hơn, nàng có lẽ có thể thử một chút từ chỗ Thẩm Tễ.”

Dù nói thế, nhưng ta biết, ngài đã giấu sự thiên vị dành cho ta.

Khi ta gặp Thẩm Tễ, chàng như biến thành một người khác, cả người gầy rộc và u ám, duy chỉ có đôi mắt là cố chấp và không cam lòng đang sáng lên.

“Trần gia đã thoái hôn,” chàng nói.

Ta không nghĩ ra lời gì để an ủi. Chàng lại bảo: “Ta không thấy buồn.”

Chàng nhìn ta, có chút ủy khuất: “Ta vậy mà, không thấy buồn một chút nào cả!”

Cằm chàng hơi run rẩy: Tại sao đến tận bây giờ ta mới phát hiện ra, nỗi hối tiếc của ta chưa từng là cô ấy, mà chỉ là một khả năng khác mà ta đã không chọn!”

Chàng nắm chặt song sắt nhà lao, ánh mắt mong manh và bất lực. Đó là bộ dạng thường thấy của chàng mỗi khi phạm lỗi. Chàng là một người kiêu ngạo, kiếp trước phạm lỗi chưa bao giờ trực tiếp xin lỗi, chỉ dùng bộ dạng này nhìn ta, thế là lòng ta lại mềm đi. Ta biết, giờ ta không tiếp chiêu, chàng cũng sẽ không nói thêm câu nào nữa.

Hai bên nhìn nhau không nói gì, ta lấy bút mực đưa cho chàng: “Kế sách hiện giờ, trước tiên hãy để phụ thân ngài yên tâm, đừng để ông ấy nhất thời nóng nảy mà phạm sai lầm lớn.”

Trên mặt Thẩm Tễ thoáng hiện vẻ mừng rỡ: “Xuyên nhi, tới nước này nàng vẫn sẵn lòng tính toán cho ta.”

Ta lắc đầu: “Không chỉ cho ngài, chỉ là không muốn sinh linh đồ thán mà thôi.”

Ánh sáng trong mắt Thẩm Tễ vụt tắt. Lúc này chàng mới trông thấy một mẩu tay áo lộ ra trong bóng tối. Dưới tay áo màu đen là những ngón tay đang lần một chuỗi hạt đàn hương thượng hạng.

Khoảnh khắc đó, một ký ức xa xăm ập tới. Chàng dường như đã thấy chuỗi hạt ấy ở đâu đó. Một năm nào đó sau khi Thái tử đăng cơ, chàng vào cung nghị sự, trong tẩm cung của Thái tử có treo một chuỗi hạt như thế này. Được mài bóng loáng, chàng có ấn tượng sâu sắc. Thái tử nói đó là trụ cột của trẫm.

Sự thật mà chàng không dám nhìn nhận rõ ràng lúc này càng thêm sáng tỏ. Bàn tay lộ ra trên xe ngựa, và cánh tay trong phòng giam lúc này, là của cùng một người. Là Cửu vương Triệu Uyên.

Nếu Cửu vương gia là trụ cột của Thái tử, vậy thì nhiều chuyện ở kiếp trước đều có thể giải thích được rồi. Tay Thẩm Tễ run rẩy. Chàng phải khựng lại mấy lần mới viết xong bức thư gửi cho cha mình.

Chàng không tìm cách ôn chuyện cũ với ta nữa, giao thư cho ta xong liền xoay người đi, lưng còng xuống, không nói một lời. Triệu Uyên nhận lấy bức thư dẫn ta ra khỏi nhà lao. Ánh sáng dần tối đi, bóng dáng Thẩm Tễ từ từ cuộn thành một đống, ngã quỵ xuống đất.

13

Bởi vì nguyên nhân từ phía Thẩm Tễ, mọi chuyện diễn ra còn nhanh hơn cả kiếp trước.

Thẩm phụ còn chưa đợi được thư của Thẩm Tễ đã cử binh trợ giúp Phế thái tử mưu phản. Tai mắt không kịp đưa tin ra ngoài, trực tiếp dẫn binh phát động phản chế. Vì đã có chuẩn bị từ trước, Thẩm phụ chưa ra khỏi đất phong đã binh bại quy hàng.

Phe cánh của Phế thái tử trong kinh cũng phát động cung biến. Thế nhưng mọi chuyện bình định còn nhanh hơn cả kiếp trước. Phế thái tử bại trận, Hoàng đế thoái vị, Thái tử đăng cơ.

Điểm duy nhất khác với tiền kiếp là phụ thân ta lần này không thể không ở Tây Bắc cử binh cần vương. Chuyện đại quân của Lâm Chấn Viễn vây quanh hoàng thành được đám trẻ con nơi đầu đường xối ngõa hát như một câu chuyện anh hùng. Lần này, phụ thân ta không cách nào giống như kiếp trước, thâm tàng công dữ danh (giấu kín công danh) được nữa.

Tân đế khoan hậu, niệm tình bức thư của Thẩm Tễ trong ngục mà miễn đi tội trách. Thẩm Tễ biết được đó là ý chỉ của Thái tử, ngày ra tù liền gượng dậy tinh thần, trong lòng lại nhen nhóm một tia hy vọng.

Chàng nói Tân đế cuối cùng vẫn nhìn thấy chàng rồi.

Chàng nói: Lâm Tịch, nàng yên tâm, dù nàng có chút giao tình với Tân đế và Cửu vương, nhưng chuyện minh oan cho phụ thân nàng họ không tiện mở miệng, tất cả cứ giao cho ta.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)