Chương 2 - Kiếp Sau Ta Không Gả Cho Chàng
“Thứ hai, là ngươi tự ý quyết định thay ta. Bất kể ta có thích thái tử hay không, ngươi cũng không nên lấy danh nghĩa tốt cho ta mà vượt qua ý ta, mời thái tử đến chùa.”
“Cho nên tỷ tỷ hôm nay rơi xuống nước, người đáng trách là ngươi.”
Dung Kỳ ngẩn ra.
Hắn không hiểu vì sao người sai lại thành mình.
“Nếu ta cùng nàng hủy hôn, đổi sang cầu cưới Uyển Ninh, người ngoài sẽ nhìn Tiêu nhị tiểu thư nàng thế nào? Danh tiếng không tốt, nàng còn gả đi làm sao? Dù không gả cho thái tử, nàng cũng vẫn phải gả cho người khác. Ta làm vậy đều là suy nghĩ cho nàng, nàng còn trách ta không tốt.”
Ta nghe xong càng tức hơn.
Mắng hắn sách thánh hiền chưa đọc thông, lại đã nhét đầy bụng những thứ cổ hủ.
Hai người chúng ta căng cổ cãi đi cãi lại.
“Đủ rồi.” Tỷ tỷ không muốn nghe nữa.
Nàng đuổi Dung Kỳ còn muốn biện giải đi úp mặt vào tường.
Rồi xoay người, áy náy nhìn ta.
“Dao Dao, là tỷ hồ đồ, nhất thời lú lẫn nên mới lại nói ra lời nhảm nhí muốn muội thay tỷ gả cho thái tử. Muội đừng để trong lòng.”
Nàng nói rồi rũ mắt, lấy một thứ trong tay áo ra.
Nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“Ta không trách bất cứ ai trong các ngươi. Có lẽ đôi khi số mệnh chính là như vậy, không cho mình tự quyết.”
Ta cúi đầu nhìn.
Rõ ràng là một quẻ hạ hạ.
Dung Kỳ liếc thấy, lập tức hoảng lên.
“Quẻ này không tính.”
Ném lại câu ấy, hắn vội vàng phá cửa chạy ra ngoài.
Không bao lâu sau, hắn kéo một tăng nhân trở về.
Tăng nhân bị hắn lôi đến lảo đảo.
Run rẩy lấy ra một ống trúc.
Hai tay dâng tới trước mặt tỷ tỷ.
Dưới ám chỉ của Dung Kỳ, tỷ tỷ tùy ý lắc một cái.
Thẻ trúc rơi xuống, mọi người đồng loạt nhìn qua.
Là quẻ thượng thượng.
Dung Kỳ lập tức đặt nó vào lòng bàn tay tỷ tỷ.
“Quẻ này mới là thật, quẻ trước đó không tính!”
Tỷ tỷ lật xem những thẻ trúc khác, đáy mắt đầy nghi hoặc.
Luôn cảm thấy đây là để dỗ nàng vui.
m thầm giở trò.
Tăng nhân mặt mày như sắp khóc, giải thích:
“Trong chùa vì muốn thu hút khách hành hương, tăng thêm hương hỏa, nên cố ý bỏ thêm mấy thẻ hạ hạ vào ống trúc. Lần này mới là chưa động tay chân.”
Tỷ tỷ nhoẻn miệng cười, trên mặt cuối cùng không còn vẻ lo lắng.
Trước đó có động tay chân, lần này cũng vậy.
Chỉ là thứ bị sửa không phải nội dung trên thẻ, mà là trọng lượng.
Nhẹ nhàng lắc một cái, rơi ra tất nhiên sẽ là thượng thượng.
Môi tỷ tỷ khẽ hé, như có lời muốn hỏi.
Ta nhanh hơn một bước nói:
“Yên tâm đi tỷ tỷ, tỷ sẽ không vì chuyện này mà gả cho thái tử đâu.”
Rất nhanh, bọn họ liền biết vì sao ta chắc chắn như vậy.
Thái tử điện hạ trượt chân rơi xuống nước.
Các tiểu thư thế gia đi ngang qua tranh nhau nhảy xuống ao cứu người.
Nhất thời náo nhiệt như thả sủi cảo xuống nồi.
Nếu chỉ cần ngâm trong ao, từng tiếp xúc qua là phải thành thân với thái tử.
Thì e là thái tử điện hạ cưới không xuể.
05
Khi Bùi Kim Việt tìm đến cửa.
Mặt chàng tái nhợt, bước chân phù phiếm.
Đi vài bước lại khẽ ho hai tiếng, trông đáng thương vô cùng.
Xuân hàn chưa hết, thân thể có khỏe mạnh đến đâu.
Cũng không chịu nổi một ngày rơi xuống nước hai lần.
Bệnh thành như vậy, nghĩ đến lần thứ hai hẳn đã ngâm dưới nước rất lâu mới bò được lên bờ.
Nghe nói chàng muốn gặp ta, tỷ tỷ có chút lo lắng.
Nàng đoán được chuyện này là do ta làm.
Hôm đó, ta mượn danh nghĩa tỷ tỷ.
Hẹn Bùi Kim Việt ra ngoài.
Chàng không mang theo thị tùng, chỉ một mình đến赴 hẹn.
Trời dần tối, nước ao gợn sóng.
Ta đứng bên bờ, cúi người dịu dàng hành lễ:
“Đa tạ điện hạ đã cứu giúp. Thần nữ không có gì báo đáp, nguyện lấy thân báo đáp ân tình.”
Dung mạo ta và tỷ tỷ giống nhau bảy phần.
Ngoài giọng nói, điểm khác biệt nổi bật duy nhất.
Là khóe mắt tỷ tỷ có một nốt ruồi đỏ.
Bùi Kim Việt nhận ra không đúng, nghiêng người tiến lại gần.
Ngón cái khẽ lau nơi khóe mắt.
Nốt ruồi đỏ lập tức biến mất.
Chàng nén giận.
“Lời cô cảnh cáo nàng, nàng không để vào lòng dù chỉ một câu sao?”
Ta ngẩng mắt đối diện với ánh mắt chán ghét của chàng.
“Đừng giở thủ đoạn, điện hạ sẽ không cưới ta, thần nữ đều nhớ.”
“Đã nhớ thì an phận thủ thường, đừng vọng tưởng bày trò…”
Ùng ục, ùng ục.
Lời nói được nửa, chàng bất ngờ bị đẩy xuống ao.
Bị ép uống mấy ngụm nước ao, mới ngoi đầu lên khỏi mặt nước.
Nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tiêu! Tĩnh! Dao!”
Ta đáp lời:
“Thần nữ ở đây.”
Nhìn thấy chàng chật vật vùng vẫy trong ao.
Không còn dáng vẻ cao cao tại thượng ngày thường.
Uất khí và ấm ức tích tụ trong lòng ta cuối cùng cũng tiêu tan hơn nửa.
“Điện hạ, theo đuổi người trong lòng thì phải đường đường chính chính mà theo đuổi.”
“Âm thầm sai người đẩy tỷ tỷ xuống nước, mượn cơ hội tiếp xúc gần để thuận thế cầu cưới, thủ đoạn như vậy thật sự quá đê tiện.”
Xa xa truyền đến từng trận tiếng bước chân.
Là đám tiểu thư thế gia mà ta đã dùng danh nghĩa thái tử hẹn đến từ trước.
Ta lập tức cao giọng hô:
“Mau tới đây! Thái tử điện hạ rơi xuống nước rồi!”
Các nàng đến rất đúng lúc.
Chỉ thiếu chút nữa, Bùi Kim Việt đã tự mình lên bờ.
…
Tỷ tỷ biết được mọi chuyện ta làm.
Sợ đến mặt mày tái nhợt, nắm chặt lấy ta.
Nói gì cũng không chịu để ta ra ngoài.