Chương 1 - Kiếp Sau Ta Không Gả Cho Chàng
Ta từ nhỏ đã đem lòng thích thái tử.
Nhưng thái tử thích tỷ tỷ của ta.
Tỷ tỷ lại thích vị hôn phu của ta.
Kiếp trước, ta và tỷ tỷ hoán đổi thân phận.
Hai mối hôn sự, ba người đều được như ý.
Chỉ riêng thái tử là không hài lòng.
Sau khi thành thân, chàng luôn lạnh nhạt xa cách với ta.
Đến lúc ta lâm chung, chàng cũng không chịu gặp ta lần cuối.
Chỉ để lại di ngôn:
“Sau khi chết chớ chôn cùng huyệt, kiếp sau không làm người chung chăn gối.”
Khi mở mắt lần nữa, ta quay về thời điểm tỷ tỷ đang bàn với ta chuyện hoán đổi thân phận.
Ta lắc đầu.
“Không đổi.”
01
Tỷ tỷ không ngờ ta lại từ chối dứt khoát như vậy.
Mấy năm nay, trong lòng trong mắt ta đều chỉ có Bùi Kim Việt.
Nơi nào có yến tiệc có chàng, ta luôn là người đến đầu tiên.
Chàng chê ta không có tài tình.
Ta liền vùi đầu đọc sách, chuyên tâm học đàn.
Chàng thích cùng người ta đánh cờ.
Ta lại bỏ số tiền lớn mời danh sư dạy mình kỳ nghệ.
Vì chàng mà bỏ ra nhiều như vậy.
Tất nhiên ta luôn muốn nắm lấy mọi cơ hội để gả cho chàng.
Kiếp trước, tỷ tỷ đề nghị hoán đổi thân phận.
Ta lập tức đồng ý.
Khi ấy còn trẻ, suy nghĩ quá đơn giản.
Ta luôn cho rằng Bùi Kim Việt không thích ta cũng chẳng sao.
Chỉ cần ta thích chàng là đủ.
Chàng là thái tử, sau này là bậc cửu ngũ chí tôn.
Đế vương vốn bạc tình.
Dẫu trước mắt có vài phần tình ý.
Cũng chẳng chịu nổi năm tháng bào mòn.
Ta gả cho chàng làm thái tử phi.
Ngày sau ngồi vững hậu vị.
Như vậy vừa có được người mình yêu.
Lại được hưởng vinh hoa một đời.
Chuyện tốt như thế.
Chàng có yêu ta hay không, có gì quan trọng?
Nhưng đến khi thật sự gả qua rồi, ta mới hiểu.
Hóa ra không được yêu lại giày vò đến thế.
Điều làm người ta tổn thương chưa từng là cãi vã ầm ĩ.
Mà là người bên gối từ đầu đến cuối đều hờ hững xa cách.
Khiến lòng người lửng lơ không yên.
Nghẹn đến khó chịu, lại uất đến buồn nôn.
Những lúc khó chịu nhất.
Chàng không nói chuyện với ta.
Nhưng đêm nào cũng đến phòng ta nghỉ.
Tắt nến rồi, chẳng có nửa phần dịu dàng.
Ta đau đến tê dại, đá chàng, cấu chàng.
Chàng không lên tiếng, nhịn đau cũng nhất định giày vò ta.
Ta tức giận, không cho chàng vào phòng.
Còn nạp thiếp cho chàng, bảo chàng đi sủng hạnh thiếp thất.
Chàng đứng ngoài cửa nghe xong.
Cuối cùng lại ngủ ở thư phòng, chẳng đi đến nơi ôn hương nhuyễn ngọc nào.
Không mấy ngày sau, mẫu hậu mời ta qua ngồi chơi.
Trong lời ngoài ý đều là thúc giục chuyện con nối dõi.
Một mình ta tất nhiên không thể cố gắng được.
Đành lại mở cửa, để chàng vào phòng.
Một mình chịu cơn tức nghẹn này.
Về sau, ta sinh hai đứa con.
Đứa nào cũng giống hệt tính tình lạnh nhạt của chàng.
Ba cha con họ, từng chút một mài sạch toàn bộ nhiệt tình và chí khí của ta.
Ta nghĩ đây là sự trả thù của Bùi Kim Việt dành cho ta.
Chàng hận ta và tỷ tỷ hoán đổi thân phận.
Chàng hận đêm tân hôn vén khăn voan lên, người nhìn thấy lại không phải ý trung nhân.
Cho nên chàng giày vò ta cả đời.
Đến lúc ta lâm chung, chàng cũng không chịu gặp ta lần cuối.
Chỉ để lại di ngôn:
“Sau khi chết chớ chôn cùng huyệt, kiếp sau không làm người chung chăn gối.”
Nay được sống lại một đời.
Ta toại nguyện cho chàng.
Không gả cho chàng nữa.
02
Tuy ta từ chối lời đề nghị hoán đổi thân phận của tỷ tỷ.
Nhưng ta cũng chưa từng nghĩ sẽ gả cho vị hôn phu Dung Kỳ.
Năm xưa, phụ thân ta và Dung tướng quân cùng trấn thủ biên quan.
Hai người tình như thủ túc.
Ta và Dung Kỳ lại sinh cùng năm.
Các trưởng bối liền định hôn ước cho chúng ta.
Điều kiện nơi biên quan không thể so với kinh thành.
Không có đám hạ nhân thành đàn hầu hạ, cũng chẳng có quá nhiều lễ giáo quy củ.
Hai nhà ở gần nhau.
Ta thường thấy Dung Kỳ bò dưới đất nghịch bùn.
Leo lên nhảy xuống trên tường viện.
Bị mẫu thân hắn đuổi theo đánh mắng.
Hắn còn thích bắt mấy con sâu nhỏ thả vào tóc ta để trêu chọc.
Khi đó ta chỉ thấy Dung Kỳ đáng ghét.
Còn chưa biết thế nào là thích.
Cho đến sau này, ta theo phụ thân hồi kinh.
Hôm ấy thiên tử đích thân ra nghênh đón.
Cũng là lần đầu ta gặp Bùi Kim Việt.
Ta đứng bên cạnh phụ thân.
Nhìn chàng chậm rãi bước tới.
Mũ ngọc áo gấm, dung mạo tuấn tú.
Khí chất trong trẻo thoát tục.
Gió nhẹ phất qua mang theo hơi thở của chàng.
Tựa tuyết lạnh thấm vào tùng xanh lại như sương ngưng dưới ánh trăng.
Ta nhìn môi răng chàng khẽ mở khép.
Từng câu từng chữ, chẳng lọt vào tai.
Ta khẽ đặt tay lên ngực.
Tim đập loạn như chim sẻ hoảng hốt.
Hóa ra nam nhi trên đời, không phải ai cũng giống Dung Kỳ.
Từ lúc ấy, một trái tim của ta liền buộc hết lên người Bùi Kim Việt.
Dẫu sau này Dung Kỳ vào kinh.
Học quy củ lễ nghi.
Trở nên đứng đắn, thể diện.
Ta vẫn không muốn gả cho hắn.
May mà hắn cũng chưa từng thích ta.
Hắn chê ta tính khí quá lớn, tính tình quá cố chấp.
Không dịu dàng chu đáo như tỷ tỷ đối với hắn.
Chúng ta nhìn nhau đều thấy ghét.
Thay vì miễn cưỡng ghép lại một chỗ.
Chi bằng thành toàn cho hắn và tỷ tỷ.
Tỷ tỷ khác ta.
Nàng từ nhỏ đã ở lại kinh thành.
Được nuôi dạy theo quy củ của quý nữ thế gia.
Cũng là tài nữ nổi danh trong kinh.
Nghĩ đến hẳn là vì đã quen nhìn những quân tử đoan chính giữ lễ.
Nên mới thích Dung Kỳ phóng khoáng tùy ý, không chịu gò bó.
Dung Kỳ nhận được thư của tỷ tỷ.
Liền trèo tường qua đây.
Hắn nhìn ta với ánh mắt vừa nghi ngờ vừa có mấy phần đắc ý.
“Tiêu Tĩnh Dao, nàng không đồng ý hoán đổi thân phận, chẳng lẽ vẫn còn muốn gả cho ta?”
Ta không khách khí đáp trả:
“Yên tâm, ta có gả cho một con chó cũng không gả cho ngươi.”
Dung Kỳ đầy mặt không phục.
“Đừng nói quá sớm. Nếu nàng không thay thân phận Uyển Ninh vào cung, trong cung chắc chắn sẽ không vừa mắt nàng.”
“Đến lúc bị trả về, cũng chỉ còn ta vì vướng hôn ước mà không thể không cưới nàng.”
Lời này thật sự chói tai khó nghe.
Chẳng trách ta không muốn gả cho hắn.
Tỷ tỷ nghe xong cau chặt mày.
Hạ giọng trách mắng hắn vài câu.
Dung Kỳ lúc này mới cụp đuôi im miệng, ngoan ngoãn lại.
Ta đề nghị chi bằng trực tiếp đi tìm trưởng bối đổi hôn ước.
Hai người vốn đã lưỡng tình tương duyệt.
Hà tất phải bày ra chuyện hoán đổi thân phận rắc rối như vậy?
Dù cuối cùng ta không gả được cho ai.
Cũng không cần Dung Kỳ miễn cưỡng.
Tỷ tỷ vẫn luôn do dự về chuyện này.
“Ta lớn hơn Dung Kỳ vài tuổi. Hôn sự từ muội muội đổi thành tỷ tỷ, nhất định sẽ khiến người ngoài bàn tán. E là không ổn lắm.”
Ta an ủi nàng:
“Hôn ước vốn là chuyện vui để hai họ kết giao, thành toàn tâm ý nhi nữ. Tỷ tỷ phẩm mạo xuất chúng, lại cùng Dung Kỳ lưỡng tình tương duyệt, các trưởng bối sẽ không câu nệ chút chuyện tuổi tác. Còn người ngoài nghĩ thế nào, miệng mọc trên người họ, chúng ta quản không được, cần gì để ý?”
Tỷ tỷ vò chiếc khăn tay, trước sau vẫn không yên lòng.
Ta hiểu nàng.
Phụ thân mang mẫu thân và huynh trưởng ở biên quan.
Chỉ để lại một mình nàng nơi kinh thành.
Một người sống một mình, tâm tư luôn nhạy cảm tinh tế hơn.
Sau khi tổ mẫu lớn tuổi.
Chuyện lớn chuyện nhỏ trong phủ, từ thể diện bên ngoài đến công việc bên trong, đều do một tay tỷ tỷ lo liệu.
Ngược lại, ta sinh ra nơi biên quan, ở đó chẳng có quy củ.
Ai nói mấy câu khó nghe.
Ta xách nắm đấm đánh luôn.
Khăn tay bị vò đến nhăn nhúm.
Tỷ tỷ nói vùng ngoại ô có một ngôi cổ tự, cầu nhân duyên xưa nay rất linh nghiệm.
Nàng muốn đi xin một quẻ trước, xem thử bát tự có hợp hay không.
03
Nếu mọi chuyện thuận lợi.
Người không cần vào cung tham gia tuyển chọn thái tử phi sẽ biến thành tỷ tỷ.
Ta không muốn gả cho Bùi Kim Việt.
Vậy trước khi vào cung, ta phải định ra một mối hôn sự mới.
Tỷ tỷ sai người đưa đến cho ta một xấp chân dung.
Đều là công tử vừa tuổi trong kinh.
Ta lật xem chân dung, trong lòng không có quá nhiều suy nghĩ.
Chỉ chọn một người có mày mắt đẹp nhất trong đó.
Hẹn gặp nhau ở chùa.
Tiền viện của ngôi chùa có trồng một cây nhân duyên rất nổi tiếng.
Vô số tài tử giai nhân đều vì nó mà đến.
Tỷ tỷ và Dung Kỳ cũng nói muốn đi xem.
Ta tự giác không đi theo.
Địa điểm xem mắt hẹn ở hậu viện.
Đến nơi mới phát hiện nơi này còn trồng cả một rừng đào.
Hoa đào đang nở rộ, từng chùm từng chùm đè đầy cành.
Rực rỡ lại náo nhiệt.
Ta nhìn mà vui lòng, bèn bẻ một đóa cài bên tóc mai.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.
Ta cong mày cười quay đầu, lại va phải một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng.
Nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Ta thu lại thần sắc, khuỵu gối hành lễ.
Bùi Kim Việt nhìn ta chăm chú, mày hơi nhíu lại.
Ngay sau đó, chàng giơ tay đánh rơi đóa đào bên tóc mai ta.
“Điện hạ!”
Ta nén giận hỏi:
“Là thần nữ có chỗ nào thất lễ sao?”
Giọng chàng hơi khàn:
“Không có.”
“Vậy vì sao điện hạ lại đánh rơi hoa của thần nữ?”
Chàng không đáp, chỉ xoay người rời đi.
Đi xa rồi, mới lạnh lùng ném lại một câu:
“Không cần uổng phí tâm tư. Cô tuyệt đối sẽ không cưới nàng.”
Ta vốn muốn đuổi theo giải thích.
Ta chưa từng cố ý bày trò tâm cơ gì.
Đóa hoa đào này cũng không phải cài vì chàng.
Nhưng lại sợ người đã hẹn xem mắt đến không tìm thấy ta.
Đành cứng rắn dừng bước, ở lại chỗ cũ chờ.
Ai ngờ đợi trái đợi phải, người xem mắt mãi vẫn không đến.
Ngược lại, ta đợi được Dung Kỳ.
Thấy chỉ có một mình ta, hắn nhìn quanh bốn phía.
“Người đâu?”
Ta nói:
“Có lẽ có việc nên trì hoãn rồi.”
“Không thể nào, lúc ta đến còn gặp điện hạ mà.”
Ta đột ngột ngẩng mắt.
“Ngươi nói gì?”
Dung Kỳ đắc ý nhướng mày:
“Là ta thay nàng hẹn thái tử đến đây, không cần cảm ơn!”
Ta lập tức hiểu ra, chẳng trách Bùi Kim Việt lại hiểu lầm như vậy.
Ta nhấc chân đá mạnh hắn một cái.
“Ai cho ngươi tự ý nhiều chuyện quyết định thay ta?”
Dung Kỳ đau đến nhe răng trợn mắt.
“Lòng tốt bị xem thành gan lừa phổi! Tiêu Tĩnh Dao, nếu nàng còn không thu bớt tính tình lại, sau này e là thật sự không gả đi được đâu!”
Ta lười phí lời với Dung Kỳ nữa.
Xoay người đi về tiền viện.
Đi được nửa đường, chợt nghe thấy tiếng kêu cứu gấp gáp.
“Cứu mạng! Có người rơi xuống nước!”
Ta theo tiếng tiểu tăng chạy tới.
Liền thấy tỷ tỷ toàn thân ướt đẫm, run rẩy giữa đám đông.
Trên người còn khoác lỏng lẻo một chiếc áo ngoài quen mắt.
Vừa nãy ta mới nhìn thấy, đó là áo trên người Bùi Kim Việt.
Khách hành hương vây quanh càng lúc càng nhiều.
Ta nhanh chân tiến lên, chắn trước mặt tỷ tỷ.
Dung Kỳ chạy tới xua đám đông đang vây xem.
Ta dìu tỷ tỷ vào thiền phòng gần nhất.
Mãi đến khi thay xong xiêm y sạch sẽ.
Tỷ tỷ mới dần hoàn hồn.
Nàng cắn chặt môi dưới, giọng run rẩy:
“Có người… có người cố ý đẩy ta xuống nước.”
Nàng ngẩng mắt nhìn ta, đáy mắt đầy hoảng loạn bất lực.
“Nhiều người như vậy nhìn thấy thái tử điện hạ bế ta từ dưới nước lên, trên người ta còn khoác áo ngoài của ngài ấy, nhưng… nhưng ta không muốn gả cho ngài ấy…”
Trong cơn hoảng loạn, tỷ tỷ lần nữa nhớ đến đề nghị hoán đổi thân phận.
Nàng mạnh mẽ nắm lấy tay ta.
“Dao Dao, chỉ có muội có thể giúp tỷ. Muội từ nhỏ đã thích thái tử, chi bằng thay tỷ gả cho ngài ấy đi.”
04
Không phải ta chưa từng dao động với ý nghĩ lại gả cho Bùi Kim Việt.
Đời trước, cho dù chàng đối xử với ta lạnh nhạt xa cách.
Nhưng cũng cho ta đủ thể diện của một chính thê.
Trong mắt người đời, chúng ta là đôi phu thê ân ái lưỡng tình tương duyệt.
Trong ghi chép sử sách, chúng ta được viết thành hình mẫu đế hậu muôn đời.
Con đường này trước kia ta từng đi qua mùi vị bên trong ta đều biết rõ.
Tất nhiên sẽ ổn định hơn nhiều so với việc gả cho một người hoàn toàn xa lạ.
Rồi lao vào tương lai mịt mờ khó đoán.
Đạo lý là như vậy, lý trí cũng tự an ủi bản thân như thế.
Nhưng về mặt tình cảm, rốt cuộc ta vẫn không muốn.
“Vì sao?”
Dung Kỳ kích động:
“Nếu không phải ta đi tìm nàng, Uyển Ninh đã không rơi xuống nước…”
Ta không chấp nhận việc hắn đẩy trách nhiệm, trực tiếp ngắt lời.
“Nếu nhất định phải tìm một người để trách, chuyện hôm nay nên trách ngươi.”
Ta nhìn hắn, từng chữ từng câu nói rõ ràng:
“Hôm nay chúng ta đến chùa là vì ngươi và tỷ tỷ lưỡng tình tương duyệt, nhưng ngươi lại không chủ động đứng ra xin trưởng bối đổi hôn ước. Trước là ngươi đề nghị với tỷ tỷ, bảo tỷ muội chúng ta hoán đổi thân phận. Sau mới có chuyện ta từ chối, tỷ tỷ tâm thần bất an, đến chùa cầu nhân duyên. Đây là thứ nhất.”